Chủ Nhật, 18/04/2021, 10:55 (GMT+7) | Điểm tin:

Không đồng tình với yêu cầu ép buộc của cả nhà vợ, tôi bỏ về nhưng vừa dắt xe ra cổng, bố vợ đã ném bình trà theo sau

Thứ Năm, 08/10/2020, 12:30 (GMT+7)
Tôi buồn bực và thất vọng vô cùng với cách đối xử của bố vợ.

Tôi và vợ ở riêng tại nhà tôi. Nói là nhà tôi vì đấy là căn nhà do chính tôi và gia đình tôi mua đất và xây dựng nên. Căn nhà to, rộng rãi, đầy đủ tiện nghi và có thể xem là biệt thự, trị giá cũng hơn 10 tỷ. Khi cưới, vợ nhiều lần đòi tôi thêm tên cô ấy vào sổ đỏ nhưng tôi không muốn. Không phải vì tôi không tin tưởng vợ, mà bởi tôi cũng không muốn có bất trắc gì xảy ra nếu chúng tôi có lỡ ly hôn. Căn nhà này, trong tâm trí, tôi chỉ muốn để nó cho con của mình.

Nhưng vợ lúc nào cũng lấy đó làm lý do để giận dỗi, trách móc tôi. Cô ấy nói tôi hèn hạ, ích kỉ khi nhất quyết không cho cô ấy cùng đứng tên. Có lần cãi nhau, vợ tôi còn bảo sẽ ngoại tình, sẽ sinh con người khác rồi để đứa bé chiếm lấy căn nhà này. Thú thật, lần đó tôi suýt tát vợ vì quá giận. Sau đấy, chúng tôi cũng suýt ly hôn nhưng chính vợ tôi lại năn nỉ, van xin tôi để quay trở về.

Hiện tại vợ mới sinh con. Ngay khi đứa bé chào đời, tôi lén lấy mẫu tóc rồi đem đi xét nghiệm ADN. Câu nói trước đây của vợ như một nhát dao đâm vào niềm tin tôi dành cho cô ấy. Kết quả xét nghiệm, đứa bé đúng là con của tôi.

Tôi vừa dắt xe ra cổng, bố vợ đã ném bình trà theo sau - Ảnh 1.

Họ yêu cầu tôi đi làm lại sổ đỏ, để vợ cùng đứng tên trong căn biệt thự đang ở. (Ảnh minh họa)

Sinh được con trai, vợ tôi lại bắt đầu bài điệp khúc cũ. Nhưng lần này không chỉ cô ấy mà cả gia đình cô ấy cũng hùa vào. Họ yêu cầu tôi đi làm lại sổ đỏ, để vợ cùng đứng tên trong căn biệt thự đang ở. Tôi chán nản khi mỗi lần đến nhà vợ thăm con đều bị nhắc đến chuyện ấy. Đến mức tôi chẳng còn muốn đến nữa. Nếu không phải vì con, có lẽ tôi đã bỏ mặc vợ luôn rồi. Cô ấy suốt ngày chỉ nghĩ đến căn biệt thự, ngoài ra chẳng nghĩ được thứ gì khác.

Hôm qua, nhà vợ lại thúc ép tôi chuyện sổ đỏ. Bực quá, tôi viết luôn di chúc. Trong di chúc, tôi khẳng định căn biệt thự trị giá 10 tỷ ấy, tôi sẽ để lại cho con trai. Nếu sau này tôi có thêm đứa con thứ hai, căn biệt thự sẽ do hai anh em chúng làm chủ. Dĩ nhiên vợ tôi vẫn không nằm trong danh sách thụ hưởng.

Ngay khi nghe tôi đọc di chúc, cả nhà vợ đều sửng sờ. Vợ tôi thì khóc rống lên đòi ly hôn. Bực bội, tôi dắt xe định đi về. Nào ngờ tôi vừa dắt xe ra khỏi cổng thì bố vợ ném luôn cái bình trà theo sau.

Giờ tôi đang suy nghĩ. Trong chuyện này, liệu tôi sai hay vợ sai? Đây là tài sản trước hôn nhân thì tôi có quyền tự quyết định. Vợ cứ tham lam đòi chen vào là thế nào? Hay cô ấy còn có ý đồ khác?

(vuphunhan...@gmail.com)