Thứ Sáu, 05/03/2021, 14:20 (GMT+7) | Điểm tin:

Hoàn thành ca đỡ đẻ, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ người nhà sản phụ nên tò mò bước ra gặp và rồi sững sờ đau điếng

Thứ Bảy, 14/11/2020, 08:10 (GMT+7)
Tôi sững người, tập bệnh án trên tay tôi rơi xuống. Tôi không còn tin vào người đang đứng trước mặt mình nữa.

Vợ chồng chúng tôi sống với nhau chỉ vỏn vẹn 10 năm hạnh phúc. Lúc ấy chúng tôi mới chỉ có một căn nhà nhỏ và công việc ổn định. Hai đứa toàn tâm toàn ý lo cho gia đình nhỏ của mình. Nhưng chẳng thể ngờ, khi đã phấn đấu để có vị trí cao trong công việc, chúng tôi lại dần dần xa nhau.

Tôi được bổ nhiệm làm phó chủ nhiệm khoa Sản của bệnh viện, chồng tôi lên chức trưởng phòng kinh doanh. Những mối quan hệ trong công việc, những chuyến công tác dài ngày đã giãn rộng khoảng cách giữa hai vợ chồng. Thậm chí cả tháng trời tôi chỉ gặp chồng đúng 1 lần.

Hôm đó là một ngày mưa tầm tã. Có một ca sinh khó đang chờ các bác sĩ đến hội chẩn. Sản phụ là một cô gái trẻ đẹp, nhưng đến bệnh viện một mình chứ không thấy người nhà.

Trong lúc đang thăm khám cho bệnh nhân, tôi nghe loáng thoáng bên ngoài có người hỏi: “Các bác sĩ ơi, vợ tôi thế nào rồi?”. Giọng nói này khá quen, nhưng tôi không nghĩ quá nhiều. Tôi tiếp tục làm công việc của mình.

Hoàn thành ca đỡ đẻ, tôi sững sờ khi gặp người nhà sản phụ - Ảnh 1.

Một ca sinh khó đang chờ các bác sĩ hội chẩn (Ảnh minh họa)

Ca mổ thành công, một bé trai nặng 3,6kg. Y tá đẩy sản phụ sang phòng hồi sức. Bỗng có một người đàn ông chạy lại, giọng mừng rỡ: "Chúc mừng em yêu, cảm ơn em đã sinh cho anh một đứa con trai nối dõi...".

Vẫn là giọng nói đó. Càng nghe càng cảm thấy quen thuộc đến mức sững sờ. Tôi bước ra, định bụng nhìn xem người nhà sản phụ có đúng là người mà tôi đang nghĩ tới không. Và quả thật, vừa nhìn thấy anh ta, tôi sững người. “Chồng” của sản phụ chính là người đã bao năm đầu gối tay ấp với tôi. Chúng tôi đã bỏ quên nhau đến mức anh không biết tôi công tác ở đây sao? Anh phản bội tôi lúc nào mà tôi không biết? Sao tôi đau thế này?

Chồng tôi lắp bắp không nói nên lời. Có lẽ cảm giác xấu hổ vì bị vợ bắt quả tang đang xâm lấn anh ta. Thật nực cười. Tôi vừa chào đón đứa con riêng của chồng và nhân tình đến với cuộc đời tươi đẹp này.“Đứa con trai nối dõi” ư? Thế còn 2 đứa con gái của tôi thì sao? Khi biết được chuyện động trời này, liệu chúng có tha thứ cho bố mình không?

Cảm giác thất vọng tràn trề và coi thường người đàn ông mà tôi gọi là chồng đang bốc lên rừng rực trong người tôi. Nhưng bệnh viện là nơi làm việc, tôi vẫn phải kiềm chế cơn giận của mình. Chắc chắn tôi sẽ đối diện với chồng mình tại toà án trong phiên xử ly hôn. Nhưng còn hai cô con gái ngoan ngoãn của tôi thì sao? Xin hãy cho tôi lời khuyên, làm cách nào để các con tôi luôn được hạnh phúc?