Thứ Tư, 19/05/2021, 00:20 (GMT+7) | Điểm tin:

Chỉ muốn "bóc phốt" chị chồng

Thứ Hai, 14/12/2020, 16:00 (GMT+7)
Nhìn chị và người đàn ông đó thân mật, em đoán chắc họ là người tình của nhau. Em biết chị lừa dối chồng nên mới đòi ly thân.

Kính gửi chị Hạnh Dung, 

Em lập gia đình năm 26 tuổi, đến nay đã 11 năm. Vợ chồng con cái vẫn sống chung với ông bà nội vì điều kiện kinh tế chưa đủ để mua nhà riêng.

Sống chung không dễ dàng gì, thêm nữa cách đây hơn nửa năm, chị chồng em ly thân, hai mẹ con xách va-li về nhà ngoại, vậy là nhà càng đông người hơn. Chị chồng em vốn rất khó chịu. Em cứ tưởng sau cú sốc trong đời sống riêng, chị ấy sẽ hiểu ra và thay đổi nhưng hình như kết quả hoàn toàn ngược lại.

 

Anh rể đến nhà xin lỗi, có mặt cả ba mẹ và con gái mà chị mắng chửi chồng không ra gì, sỉ nhục chồng là thứ đàn ông mạt hạng, dùng từ ngữ hết sức nặng nề.

Con gái anh chị cũng là đứa trẻ hư, sinh hoạt luộm thuộm bừa bãi, ở chung nhà nhưng không biết chào hỏi, giao tiếp gì với mọi người.

Từ ngày có chị về ở cùng, không khí rất nặng nề, ngột ngạt. Một lần, em đi ăn trưa bên ngoài với bạn, bất ngờ thấy chị cũng vô chung quán. Em đã kịp tránh mặt nhưng cố ý ngồi lại coi chị đi với ai. Nhìn chị và người đàn ông đó thân mật, em đoán chắc họ là người tình của nhau. Coi vậy, em biết chị lừa dối chồng và chuyện anh chị ly thân không phải lỗi của anh rể.

Em để ý và thấy chị đi về rất thất thường, nghĩ là con gái có ông bà lo nên nhiều bữa chị về rất trễ, quần áo son phấn nước hoa sực nức, nhất là mấy món “đồ nhỏ” của chị trông mắc tiền và sexy lắm. Bằng linh cảm phụ nữ, em nghĩ chị đang có bồ.

Mấy hôm nay, em cứ muốn kể chuyện này cho mẹ chồng nghe nhưng không biết có nên không, liệu mẹ chồng em sẽ phản ứng thế nào…

Tôi có nên bóc phốt chị chồng? - Ảnh minh họa

 Em Thanh Trang thân mến, 

Chuyện em nhìn thấy, em để tâm quan sát, em phỏng đoán… là xuất phát từ phía em mà thôi, chưa chắc sự thật đã hoàn toàn như em nghĩ. Mà nếu sự thật có hoàn toàn như mình nghĩ, chưa chắc mình đã hiểu được hết những nguyên nhân đưa chị ấy đến những chuyện như thế này. Thử nghĩ tới một chút, nếu em nói với mẹ, trong trường hợp tốt nhất mẹ đồng ý với em, chuyện tiếp theo sẽ là gì?

Em và mẹ khuyên chị chấm dứt mối quan hệ đó và trở về hàn gắn với chồng? Chắc cũng không được. Vậy nên, xét tới xét lui, đó đều là chuyện riêng của chị ấy và gia đình chị ấy. Biết được phần nào diễn tiến không có nghĩa là mình có quyền quyết định hay can thiệp vào chuyện của người ta. Vì vậy, xét về lý, em không nên nói chuyện này với mẹ. 

Tuy nhiên, xét về tình, là chị em trong nhà, là phụ nữ với nhau, mình khó có thể mặc kệ, đứng yên nhìn. Thử đặt mình vào vị trí của chị, chắc cũng có nhiều điều cần tâm sự, cần chia sẻ với mẹ, với em (nếu được). Vì vậy, em hãy tỏ ra sẵn lòng chia sẻ, lắng nghe khi chị mở lòng trò chuyện. Hoặc cũng có thể, chị ấy sẽ tâm sự với mẹ và mẹ chồng em sẽ nói chuyện với em, hỏi ý kiến em.

Chị ấy đang trong giai đoạn phải đối phó với nhiều việc và chắc cũng đang có những dự định riêng. Nếu mình định kiến, lạnh nhạt, chị ấy cũng sẽ xù lông lên đối phó. Thế nhưng, nếu tôn trọng, tử tế và chân thành, mình mới có thể giúp được chị, cũng là giúp gia đình mình. Khi chị em đã tin nhau, em mới có thể góp ý, tư vấn cho chị ấy được.

Đường đời muôn nẻo, rẽ sang lối này hay lối khác, chỉ có người thực sự chọn lựa mới cân nhắc được hết. Mình cũng chỉ tình cờ nhìn thấy một việc, biết đâu ngay sau đó người ta đã thay đổi mà mình không biết, không thấy. Lúc này, ngôi nhà của cha mẹ ruột đang là chỗ duy nhất cưu mang mẹ con chị ấy. Có chật hẹp, có khó chịu một chút, em cố gắng bỏ qua, giữ hòa khí trong nhà. Chúc em kiên nhẫn và làm chủ bản thân, vượt qua những ngày tháng khó khăn này.