Mẹ chồng muốn ăn trái cây tôi liền chạy đi mua, nửa chừng quay về nghe thấy cuộc nói chuyện tôi khóc tức tưởi

27/07/2021, 09:00

Cuộc sống hạnh phúc được hơn một năm thì chẳng may chồng tôi bị tai nạn giao thông, anh bị khuyết tật không thể đi làm kiếm tiền được.

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó, bố mẹ ly hôn khi chưa đầy 10 tuổi, sau đó mẹ bỏ đi theo người đàn ông khác để mặc tôi sống cùng bố. Ngay từ lúc còn nhỏ, tôi luôn cảm thấy thiếu thốn tình cảm và khao khát sự yêu thương đầy đủ của bố mẹ nhưng điều đó quả là xa xỉ. Chỉ một thời gian ngắn sau khi ly hôn, bố nhanh chóng tái hôn và đưa mẹ kế cùng con trai của bà về.

Theo nhận định của tôi, mẹ kế là người khá nham hiểm. Thực chất bà không hề thích tôi nhưng trước mặt bố thì lại luôn nói lời yêu thương tử tế. Cứ hễ bố tôi đi làm hoặc vắng nhà thì mọi việc bà đều đổ lên đầu tôi rồi chửi mắng. Còn con trai riêng của bà thì sống sung sướng, chẳng phải đụng tay vào việc gì. 

Đến khi tôi tốt nghiệp cấp 3, bố và mẹ kế cãi nhau một trận lớn chỉ vì bố muốn tôi tiếp tục học đại học còn bà thì bảo tôi nghỉ đi làm công nhân. Cuối cùng bố vẫn quyết cho tôi đi học đại học theo đúng ý nguyện của tôi, mẹ kế tức giận lại càng tỏ ra khó chịu với tôi trong cuộc sống hàng ngày.

Suốt 4 năm đại học, tôi luôn cố gắng học hành và làm thêm để có tiền tiêu vặt, mua sắm quần áo... Rất may ngoài tiền học phí thì tôi cũng tự kiếm được tiền để trả chi phí thuê nhà, không phải xin bố. Mỗi lần nghỉ học về quê chơi là mẹ kế luôn miệng nói: "Mày học hành cho nhanh rồi lo đi làm kiếm tiền trả công tao nuôi ăn học bao nhiêu năm, nếu không thì coi chừng". Tôi ấm ức lắm nhưng cũng chỉ biết im lặng trước những lời dọa nạt của mẹ kế.

Ở tuổi 23, sau khi ra trường tôi đã có công việc ổn định và tình cờ gặp được chồng. Anh là đầu bếp ở một khách sạn lớn, rất chăm chỉ và thật thà. Biết được hoàn cảnh của tôi, anh lại càng yêu thương, chăm sóc tôi hơn. Anh nói, sau khi cưới sẽ bù đắp cho tôi tất cả những thiệt thòi trước đây phải gánh chịu.

Hơn một năm yêu nhau, vào đúng ngày sinh nhật của tôi, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Tôi hạnh phúc không nói nên lời chỉ biết gật đầu đồng ý rồi dẫn anh về ra mắt bố mẹ. Đám cưới nhanh chóng được diễn ra và mẹ chồng thì quý tôi chẳng khác gì con đẻ. Mẹ chồng thường khen tôi với hàng xóm rằng tôi hiếu thảo, cần cù và chịu thương chịu khó.

Cuộc sống hạnh phúc được hơn một năm thì chẳng may chồng tôi bị tai nạn giao thông, anh bị khuyết tật không thể đi làm kiếm tiền được. Tôi không ngờ, nỗi đau thương mất mát lại đến nhanh như vậy nhưng tôi vẫn lặng lẽ đi làm và âm thầm vun vén cho gia đình. 

Mẹ chồng muốn ăn trái cây tôi liền chạy đi mua, nửa chừng quay về nghe thấy cuộc nói chuyện tôi khóc tức tưởi-1

Một hôm, mẹ chồng bảo thèm ăn táo, tôi chạy xuống siêu thị mua cho bà nhưng đến nửa đường thì phát hiện mình quên ví. Tôi quay trở về nhà lấy tiền thì nghe được cuộc nói chuyện của mẹ chồng với chồng tôi. Bà nói: "Vân là cô gái tốt, chúng ta không thể trì hoãn cuộc sống của nó sau này vì con được. Giờ con tàn tật thế này, hãy để nó tìm người mới". Chồng tôi đáp: "Vâng, mẹ đừng lo lắng, con với cô ấy chưa có con, con sẽ để cô ấy tái hôn. Người như cô ấy đi đâu chả lấy được chồng".

Quảng cáo

Nghe xong câu chuyện tôi vội chạy vào quỳ trước mặt mẹ chồng, tôi vừa khóc vừa nói: "Sao mẹ và anh lại nghĩ như vậy, con không đi đâu cả, con đã làm dâu nhà mình rồi thì suốt đời như vậy, con sẽ không thay đổi đâu".

Mẹ chồng tôi rơm rớm nước mắt, còn chồng nhìn tôi với vẻ mặt yêu thương và thầm cảm ơn. Tôi nghĩ dù có chuyện gì tôi cũng không bỏ chồng và mẹ chồng như vậy. Tôi tin, cuộc sống sau này của chúng tôi sẽ ngày một tốt đẹp lên.

(thulinh...@gmail.com)

Theo Vietnamnet

Bài liên quan
Mẹ chồng tương lai 'nắn' đám cưới từng đường đi nước bước, con dâu hủy hôn sau câu nhắc nhở của bà dành cho nhà thông gia
Bố Quân là giám đốc công ty tư nhân còn mẹ thì là giáo viên. Trong khi đó bố mẹ cô nàng ở nhà làm nông nghiệp, lại còn ở tỉnh lẻ cách Hà Nội hơn 200km.
Nổi bật Việt báo
Đừng bỏ lỡ
Mới nhất
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO
Mẹ chồng muốn ăn trái cây tôi liền chạy đi mua, nửa chừng quay về nghe thấy cuộc nói chuyện tôi khóc tức tưởi