Quách Ngọc Tuyên: thời cơ cực làm bảo vệ, phụ hồ đến lao lực

Việt Báo
Có một gia đình nhỏ hạnh phúc, sự nghiệp ổn định, được khán giả yêu thương... với Quách Ngọc Tuyên đó là "trái ngọt" xứng đáng sau bao nhiêu năm cơ cực mưu sinh, không ngừng phấn đấu.

Quách Ngọc Tuyên xuất thân từ sân khấu Nụ Cười Mới cùng thế hệ với Trường Giang, Lâm Vỹ Dạ, Hứa Minh Đạt, Hoàng Mèo, Tân Trề. Sau hơn chục năm làm nghề, cái tên và tài năng của nam diễn viên người Long An đã được đồng nghiệp và khán giả ghi nhận sau loạt phim "Giang hồ Chợ Mới" và "Vi Cá tiền truyện" rất được khán giả yêu thích.
Tuy nhiên, đằng sau những vinh quang ấy là những cay đắng, cực khổ, tủi lòng mà chỉ Quách Ngọc Tuyên và gia đình mới thấu hiểu.
Sinh ra trong gia đình lao động nghèo và 2 lần suýt chết
Quách Ngọc Tuyên sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân lao động nghèo, đông con ở Cần Giuộc, Long An. Trước Quách Ngọc Tuyên là hai người anh trai, chính vì vậy, mẹ anh tha thiết mong có một cô con gái. Thế nên lúc mang bầu, bà sắm toàn đồ bé gái. Nào ngờ, tới ngày sinh... lại là con trai. Đó là lý do mà Quách Ngọc Tuyên bị mẹ cho mặc đồ con gái từ lúc lọt lòng tới năm 5 tuổi.
Theo lời kể của mẹ anh, Quách Ngọc Tuyên từ lúc mới sinh đã... rất "xinh gái", da trắng, môi đỏ. Vì quá mê một nhân vật nữ trong truyện có tên Ngọc Tuyên mà mẹ anh nhất quyết đặt tên này cho con. Cứ thế, Quách Ngọc Tuyên được mẹ cho mặc đồ con gái, để tóc dài, cột hai chùm. Chỉ những người tới chơi, giở đầm lên mới biết Quách Ngọc Tuyên là con trai.
Nhà nghèo, đông anh em nhưng may mắn là ai cũng... dễ nuôi. Cũng như hai người anh trai, Quách Ngọc Tuyên lớn lên bằng nước cơm vì nhà không có tiền mua sữa. Mẹ anh đi bán hàng, gửi con ở nhà cho bà cố chăm cháu. Mỗi bữa cơm, bà cố múc vài muỗng nước cơm rồi hòa với đường tán cho cháu bê húp.
Ấy vậy mà, từ nhỏ tới lớn, Quách Ngọc Tuyên khỏe khỏe như vâm. Chỉ duy nhất một lần, Quách Ngọc Tuyên bị ban khỉ, ho, sốt, tiêu chảy khi 14 tháng tuổi. Con bệnh nhưng vì nhà nghèo nên mẹ vẫn phải đi chợ. Chiều về, nhìn mông con đỏ như khỉ, nhăn nheo vì tiêu chảy cả ngày, mẹ anh không cầm được nước mắt.
Vì không có tiền đi viện, nghe người ta mách ở đâu có thầy hay, thuốc tốt, bà lại bế con đi. Hai mẹ con đi xe đò hết hơn 2.000 đồng, trong khi tiền thuốc chỉ có hơn 1.000. Nhiều lúc, còn phải đi bộ rất xa, rất lâu vì không còn tiền đi xe. Dù đi trong vô vọng nhưng may mắn gặp được thầy thuốc giỏi, bệnh ban khỉ của Quách Ngọc Tuyên được chữa khỏi.
Giống như biết thân phận nhà nghèo nên từ đó tới lớn, Quách Ngọc Tuyên gần như không bị bệnh bao giờ. Nhưng có hai lần, Quách Ngọc Tuyên suýt chết.
Lần đầu là năm Quách Ngọc Tuyên học lớp 2. Chưa biết bơi nhưng anh cùng một người bạn thân ra con đập gần nhà tắm. Con đập đó, mỗi năm đều có người chết đuối vì xoáy nước rất mạnh. Quách Ngọc Tuyên bị nước xoáy cuốn đi, may mắn ba anh đi làm ruộng về kịp, lao xuống, túm được đầu con lôi lên.
Lần thứ hai là năm Quách Ngọc Tuyên học lớp 9. Ba anh có chiếc xe ba gác chuyên chở hàng thuê. Những ngày nhiều đồ, nặng, cồng kềnh, mấy anh em Quách Ngọc Tuyên đi theo phụ cha.
Lần đó, ba anh chở đồ đi Biên Hòa, gặp đúng ngày trời mưa lớn. Đường đi Biên Hòa có con dốc khá cao, xe chở sắt quá nặng, không leo dốc được. Quách Ngọc Tuyên nhảy xuống đẩy. Đường trơn trượt nên anh bị ngã. Đúng lúc đó có một chiếc xe tải lao lên. May mắn là anh ngã lăn vào trong vệ đường, nếu lăn ra ngoài, chắc chắn bị xe tải cán chết.
Vừa học diễn viên vừa làm bảo vệ, phụ hồ, đóng quần chúng
Ý thức được nhà mình nghèo nên từ nhỏ Quách Ngọc Tuyên đã biết phụ giúp gia đình. Cả nhà gom góp mua được một chiếc xe máy. Cứ 2, 3h sáng, anh chở mẹ đi lấy hàng. 5h mẹ ra chợ là Quách Ngọc Tuyên lấy sách ra học, đợi tới giờ lên lớp.
Mẹ của Quách Ngọc Tuyên từng làm rất nhiều nghề, từ bán rau, bán cá, bán khô, bán vịt... không việc gì lao động chân chính mà bà chưa từng làm qua để kiếm tiền lo gia đình. Có lần đi bắt vịt lúc 2,3h sáng, bà bị rắn cắn. Nhìn mẹ, Quách Ngọc Tuyên xót xa trong lòng.
Bởi từ nhỏ đã chứng kiến những vất vả của mẹ nên Quách Ngọc Tuyên rất yêu mẹ, dù anh hiếm khi nói ra những lời có cánh như thế với mẹ mình.
Nghỉ hè năm lớp 11, Quách Ngọc Tuyên theo một chú trong xóm lên quận 6 làm phụ hồ. Cao 1m76 mà chỉ nặng có 50kg, công việc thì nặng nhọc, phải vác bao xi măng 50kg đi lên cầu thang. Làm gần 2 tháng, anh phải nhập viện vì lao lực.
Theo lời kể của mẹ anh, Quách Ngọc Tuyên đã hy sinh cho hai anh đi học. Sau đợt đó, Quách Ngọc Tuyên nghỉ học, lên Sài Gòn đi làm bảo vệ. Ngày làm bảo vệ, tối học bổ túc văn hóa. Dù hoàn cảnh khó khăn, vừa học vừa làm nhưng Quách Ngọc Tuyên thi hai trường vẫn đỗ cả hai: Cao đẳng Sân khấu điện ảnh TPHCM và Cao đẳng công nghiệp 4.
Ngày anh cầm giấy báo trúng tuyển về nhà, mẹ anh khóc như mưa. Bà quá mừng vì cậu con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo, chịu thương chịu khó lại còn học giỏi, nhưng bà cũng khóc vì không biết lấy tiền đâu cho con đi học.
Quách Ngọc Tuyên xin mẹ để mình tự xoay sở học phí. Anh ký hợp đồng làm bảo vệ 3 năm để có tiền đi học nhưng ngày nhập học vẫn phải... đóng tiền thiếu. Đang đi học, có ai kêu vai quần chúng, Quách Ngọc Tuyên cũng đi. Phần vì có thêm thu nhập, phần vì đi hiện trường để học hỏi nên anh không cảm thấy mắc cỡ.
Thời điểm đó, nam diễn viên cực khổ vô cùng. Có những ngày, trong túi chỉ còn 1.000 đồng, anh nhịn đói nguyên ngày, đợi tới khuya mới dám ra công viên hỏi mua một ổ bánh mì không. Cả xe bánh mì còn 3 ổ. Chủ xe bánh mì định bán cho anh thì có khách tới hỏi mua 3 ổ bánh mì thịt, thế là Quách Ngọc Tuyên đành ôm bụng đói.
Những ngày đi đóng vai quần chúng cũng thế, trong túi không có một cắc mà xe lại hết xăng. Anh đánh bạo rẽ vào cây xăng kêu đổ 10.000 đồng. Đổ xăng xong, anh mới thú nhận là mình hết tiền, vào đổ đại rồi năn nỉ người ta, đợi anh đi quay về sẽ đem tiền lại trả. Dĩ nhiên, xăng thì đã đổ rồi, không hút ra được nên chỗ bán xăng đành chịu, nhưng kèm theo đó là một trận mắng sấp mặt.
Quay xong, có tiền, Quách Ngọc Tuyên quay lại thật. Người ta bất ngờ vì cứ tưởng anh sẽ đi luôn.
63 tuổi, mẹ vẫn bán hủ tíu, không chịu nghỉ hưu
3 năm học trường Sân khấu, chuyện ăn mì gói thay cơm cả tuần, thậm chí cả tháng. Có những ngày từ quê chạy lên Sài Gòn mà trong người không có một "cắc". Anh nghĩ, lên Sài Gòn rồi xoay sở vì không dám xin mẹ. Thế nhưng tới lúc lấy cặp sách ra, thấy 50.000 đồng, Quách Ngọc Tuyên biết mẹ cho. Anh ngồi một góc trong nhà trọ mà khóc như một đứa con nít.
Vì không có tiền nên 3 năm học trường Sân khấu, mẹ anh chỉ cho con được hai lần tiền, mỗi lần 50.000 đồng.
Khó khăn, cực khổ như thế nhưng Quách Ngọc Tuyên vẫn không từ bỏ. Anh bảo "Tôi được như bây giờ là trân quý lắm. Bao nhiêu cố gắng mới có. Nhiều lúc cũng muốn gục ngã, nghĩ chắc ông Tổ không chọn mình, chắc bỏ nghề, làm hoài không được gì hết... Nhưng những ý nghĩ đó chỉ thoáng qua vài ngày rồi tôi lại tự vực mình dậy, làm cho bằng được".
Học năm 3 trường Sân khấu, Quách Ngọc Tuyên được cố nghệ sĩ Hữu Lộc nhận về sân khấu Nụ Cười Mới. Lúc sinh thời, nghệ sĩ Hữu Lộc giúp Quách Ngọc Tuyên rất nhiều.
Có lần, biết Quách Ngọc Tuyên không có tiền về quê, Hữu Lộc tế nhị đưa đàn em đi diễn show Tết. Ngoài tiền cát xê, anh còn bỏ thêm tiền túi cho Quách Ngọc Tuyên, để đàn em đỡ ngại và không có cảm giác mang nợ mình.
Nhờ sự dìu dắt của đàn anh, Quách Ngọc Tuyên dần trưởng thành và trau dồi thêm nghề nghiệp để từng ngày từng ngày, với sự nỗ lực không ngừng nghỉ, Quách Ngọc Tuyên đã trở thành một diễn viên "cứng" nghề trong mắt đồng nghiệp và khán giả.
Cứ như thế, Quách Ngọc Tuyên lăn lộn ở Sài Gòn cũng 20 năm. Trải qua bao cơ cực để có ngày hôm nay, trở thành một diễn viên được khán giả nhớ mặt thuộc tên, được anh chị em đồng nghiệp yêu quý.
Bây giờ, đời sống kinh tế của Quách Ngọc Tuyên đã ổn hơn trước rất nhiều nhưng anh vẫn không thể quên quá khứ cơ cực ấy. Anh nhớ để dặn mình phải sống sao cho tử tế, không để lương tâm cắn rứt, có lỗi lầm với ai. Và trên hết, nhớ để trả hiếu cho cha mẹ.
Quách Ngọc Tuyên là người cực kỳ có hiếu, thương yêu đùm bọc cả anh em trong nhà. Khi sắm được một căn chung cư ở TPHCM, anh muốn đón ba mẹ lên ở cùng. Căn hộ đó chỉ với diện tích 60 mét vuông, 1 phòng khách, 2 phòng ngủ, so với nhiều người có thể chẳng bằng ai nhưng nó là niềm tự hào của anh với bao nhiêu nỗ lực không ngừng nghỉ trong suốt từng ấy năm.
Tuy nhiên, ba mẹ anh vốn đã quen với cuộc sống dưới quê, ham làm nên không chịu đi. Mẹ anh giờ đã 63 tuổi, bà vẫn đòi bán quán cơm, hủ tíu cho công nhân ở khu công nghiệp ngay trước nhà. Bà biết, các con muốn mình về hưu nhưng bà sợ ngồi không một chỗ sẽ buồn mà sinh bệnh. Bao nhiêu năm làm lụng đã quen chân quen tay nên bà muốn làm cho vui.
Quách Ngọc Tuyên cũng đành chiều ý mẹ. Còn bản thân anh giờ đã có một gia đình nhỏ đầm ấm với vợ đẹp, con ngoan, sự nghiệp ổn định, được khán giả yêu thương. Nhiêu đó, đối với anh đã là "trái ngọt" xứng đáng cho bao nhiêu năm cơ cực mưu sinh và không ngừng phấn đấu trong nghề.
XEM THÊM
VIDEO MỚI NHẤT
Ngất ngây phần thi áo tắm của top 3 HHVN 2020
Tin cùng chuyên mục
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Bên trong iPhone 12 Pro Max
Bên trong iPhone 12 Pro Max
Không chỉ tháo linh kiện, iFixit còn soi vào bên trong iPhone 12 Pro Max bằng hình chụp tia X để tìm ra những điều thú vị.

Đọc nhiều