Thứ Bảy, 08/05/2021, 19:59 (GMT+7) | Điểm tin:

Nghệ sĩ hài Trung Lùn: ngày xem ôm, tối đi diễn với cát xê 14.000 và nỗi ân hận vì hằn học với fan nhí

Thứ Sáu, 09/04/2021, 10:08 (GMT+7)
Việt Báo Ngày mới vào nghề, nghệ sĩ Trung Lùn không ngại làm bất cứ công việc gì để kiếm tiền...

Trung Lùn đến sớm hơn giờ hẹn chừng 10 phút. Sài Gòn buổi trưa khá nóng nhưng anh vẫn cài áo kín cổ, đóng thùng chỉnh tề … cho có vẻ... đàng hoàng. Vì: "Vợ tôi bảo thế", nói rồi anh cười!

Chúng tôi chia sẻ với nhau đủ thứ chuyện trong và ngoài showbiz một cách rất thoải mái. Chỉ khi nói về mình giọng anh mới trùng xuống, như có gì đó nằng nặng...

Mẹ mất sớm, vừa đi học vừa bán bánh bò

Tên thật của anh Nguyễn Nhật Trung, sinh ra và lớn lên ở miền quê vùng biển. Nhà có 7 anh em, Trung Lùn là thứ 4. Mẹ anh mất năm 35 tuổi vì bệnh tim và ung thư gan. Năm ấy Trung Lùn 12 và đứa em nhỏ nhất mới 4 tuổi.

Ba anh là tài xế cho đoàn hát nên rất ít có thời gian ở nhà. 7 anh em anh đều một tay bà nội nuôi nấng, chăm sóc vì ông nội là nghệ sĩ hát bội cũng đi diễn quanh năm.


Nghệ sĩ Trung Lùn ăn mặc rất chỉnh tề trong buổi gặp phóng viên.

Trung Lùn kể: "Từ ngày mẹ mất, bà nội tôi là người chịu người cực khổ với đàn cháu nhất. Hồi đó nhà ai cũng nghèo, gia đình tôi còn khó khăn hơn. Hàng ngày đi học về mấy anh em tôi tranh thủ đi bán bánh bò kiếm tiền phụ ba và bà nội.

Mấy anh em tự làm bánh rồi chia ra mỗi đứa một túi, mỗi đứa đi mỗi hướng trong xóm, bán chừng nào hết thì về. Phải tới khi anh Hai tôi đi làm có tiền, anh quay về thay nội nuôi lại đám em thì cuộc sống của cả nhà mới bớt cực...".

Nói về tuổi thơ của mình, Trung Lùn bảo không nhớ được nhiều. Nhưng sau một lúc  suy nghĩ, anh kể lại một kỷ niệm không biết gọi là vui hay buồn. 

Nhà gần biển nhưng ba anh cấm không cho con ra biển chơi vì sợ ngã chết. Trung Lùn đem chuyện này kể với cậu bạn cùng lớp. Cậu ta rủ Trung Lùn trốn học đi tắm biển còn hứa bao ăn chè và chở về trường trước khi tan học... 

Lúc đó thế nào quần cũng khô rồi, sẽ không sợ ba phát hiện.

Nghe bạn nói có lý, Trung Lùn làm theo. Không ngờ, tắm biển xong cậu bạn chở thẳng Trung Lùn về nhà. Dựng xe đầu ngõ, cậu ta chạy vào mách với ba anh.

Vậy là, Trung Lùn bị ba đánh một trận nhớ đời. Không chỉ vì tội trốn học đi tắm biển mà còn vì... không biết chọn bạn để chơi.

Hôm sau, anh vô trường hỏi cậu bạn: "Sao mày chơi kỳ vậy?" Cậu ta trả lời tỉnh queo: "Ai bảo lần trước mày có trái banh tao xin đá chung không cho?".

Sau chuyện này, Trung Lùn "cạch mặt" cậu bạn kia luôn.

Ban ngày chạy xe ôm, ban đêm diễn lót được 14.000 cát-xê, về tới nhà còn đúng 4.000 đồng trong túi

Trung Lùn học trường Sân khấu nghệ thuật 2 khóa năm 1991-1995. Tốt nghiệp ra trường, tưởng rằng cuộc đời rồi sẽ sáng, nhưng cũng như bao bạn bè khác, anh "lông bông" một thời gian dài. 

Để lấp đầy cái bụng đói, anh tận dụng chiếc xe máy cà tàng làm nghề chạy xe ôm.

Ban ngày anh chạy xe ôm, tối đi "diễn lót" cho các nhóm hài Nhật Cường, Hữu Phước, Phương Bình, cố nghệ sĩ Hữu Lộc...

Theo lời kể của Trung Lùn, anh học khóa dưới Nhật Cường, Hoàng Sơn, Phước Sang… Lúc anh đang "mài đít, lót giáo trình" trên ghế nhà trường, thỉnh thoảng mấy ông đàn anh cũng tới lớp xem đàn em diễn. Họ rất khoái anh chàng nhỏ con, đen đúa người Bình Định này.

Đó cũng là cơ may cho anh được biết đến ánh đèn sân khấu. Lớp đàn anh làm nghề lâu năm, thỉnh thoảng thiếu diễn viên, kẹt lịch thường kêu Trung Lùn đến diễn lót, chờ đàn anh trang điểm hoặc phóng xe từ điểm diễn khác đến.

Tiền diễn lót là 7000 đồng/show.

"Tôi nhớ mãi cái lần đi diễn với anh Nhật Cường. Tối đó diễn 2 show được 14.000 đồng. Xe cà tàng, lâu lâu nó bị chột mắt (hư đèn). Tôi bị công an bắt, phải nộp phạt. Vậy là cả tối chạy như vịt, tôi cầm được 4.000 đồng về nhà", Trung Lùn chia sẻ.

Một năm rưỡi trời đi diễn lót cho đàn anh, Trung Lùn thấm dần với sân khấu. Rồi nghệ sĩ Công Ninh gọi anh vào một ngày đẹp trời, kêu anh về làm trợ diễn. Cũng từ đó, anh quen biết với Long Đẹp Trai, Thái Hòa ...

Cũng chính đạo diễn Công Ninh giới thiệu anh về Đoàn Kịch Trẻ. Nhưng chán cảnh mỗi tháng chỉ diễn vài suất phục vụ ở vùng ven, anh tự giảm biên chế cho mình, chấm dứt cảnh “nằm không ăn lương”, chia tay Đoàn Kịch Trẻ.

Sau một thời gian diễn lót, Trung Lùn cũng được diễn chính. Anh từng tham gia nhóm hài Tuổi Đôi Mươi của Nhật Cường – Hoàng Sơn, Phương Bình và 3 Chú nhóc của Thái Hòa – Đức Thịnh với vai trò trưởng nhóm.

Trung Lùn cùng Lý Hải, Nhật Cường trong tiểu phẩm "Ai tốt hơn ai".

Khi nhóm 3 Chú Nhóc tan rã, anh lập nhóm hài Nhật Trung. Trung Lùn xuất thân là diễn viên. Anh có nhiều tiểu phẩm hài ấn tượng trong lòng khán giả nhưng công việc thực sự nuôi sống và tạo nên danh tiếng cho anh lại là đạo diễn.

Anh bén duyên đạo diễn khi hợp tác làm clip ca nhạc "Trọn đời bên em" cho Lý Hải. Thấy Trung Lùn "được" quá nên Hoài Linh, Nhật Cường, Hoàng Sơn, Tấn Beo, Việt Hương... mời anh làm đạo diễn nhiều video hài.

Làm đạo diễn 6,7 năm Trung Lùn mới đăng ký lớp học đạo diễn. Mới học được gần 2 năm thì Phước Sang mời làm đạo diễn phim truyền hình. Công việc bận quá, anh bỏ ngang không học tiếp.

Cái tôi lời nhất, sướng nhất, là tình cảm của khán giả

Trung Lùn trong phim "Trinh thám nghiệp dư".

Hiện tại, Trung Lùn làm đạo diễn cho các clip hài nhỏ trên youtube, đạo diễn cho các phim sitcom nổi tiếng. Anh còn thử dợm chân qua mảng social như TikTok. Tôi hỏi anh về thu nhập, anh bảo không tiết lộ được con số chính xác nhưng "nó tạm đủ cho những chi phí trong gia đình".

Trung Lùn cho biết, hồi còn "lông bông", anh làm được bao nhiêu tiêu ngần ấy. Từ ngày có vợ, anh biết tích cóp, làm được tiền đều đưa vợ giữ. Nhờ thế nên những lúc túng thiếu, cả nhà sống bằng chỗ "của để dành" đó.

Tôi hỏi, làm nghề hơn 20 năm, từng một thời nổi tiếng, cũng đã từng thất nghiệp, kịch bản có lúc trùm mền, vậy điều anh vui sướng, lạc quan lúc làm nghề là gì? Trung Lùn bảo đó là tình cảm của khán giả.

Anh kể, giọng ngắt quãng nhiều lần, mắt nhìn ra cửa sổ: "Có lần tôi và Lý Hải không thống nhất được với nhau về kịch bản nên hẹn nhau ra quán nước vỉa hè bàn bạc. Lúc đó đã gần nửa đêm.

Lúc tôi ngồi đợi Lý Hải, có cậu bé bán đậu phộng kêu: 'Chú Trung'. Đang bực mình vì công việc nên tôi nói ngay: "Chú không mua con ơi". Nó lại gọi, tôi quạu: 'Chú đã nói chú không mua nghe chưa'... Thằng nhỏ không nói gì, ra ngồi gần đó nhìn tôi.

Nó ngồi đó cả tiếng đồng hồ. Lúc tôi bàn công việc gần xong với Lý Hải, đứng lên đi toilet, nó tiến lại gần nói: 'Chú Trung, không phải con mời chú mua đậu phộng đâu. Con chỉ muốn xin chú 1 chữ ký thôi. Con rất hâm mộ chú'.

Tôi sững người mất mấy giây rồi xin lỗi cậu bé đó. Tôi chạy đi kiếm cây viết và ký tặng nó lên chính tờ báo bọc đậu phộng.

Cứ mỗi lần nghĩ lại chuyện hiểu lầm đó, tôi lại thấy bứt rứt trong lòng...".