Mẹ đẻ gửi đồ ăn ngon lên nhưng đến bữa, mâm cơm vẫn đạm bạc, tôi thắc mắc với chồng thì anh tỉnh bơ trả lời một câu sốc óc

Đúng lúc ấy, mẹ em gọi lên. Dù chẳng được ăn con cua nào, em vẫn phải nói dối.

Em không biết có phải mình mới sinh con nên suy nghĩ quá nhiều hay không. Chỉ là vợ chồng sống với nhau đã hơn một năm, em cứ nghĩ chồng mình vô tâm nhưng vẫn thương vợ. Không ngờ trong mắt anh, vợ cũng chỉ là người dưng nước lã.

Sau khi kết hôn, vợ chồng em dọn ra ở riêng. Không sống chung cùng bố mẹ chồng nhưng cạnh nhà em lại là gia đình cô em chồng. Thời gian đầu thì mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, nhưng càng ở lâu, em càng cảm thấy bất tiện.

Vợ chồng sống với nhau, xảy ra mâu thuẫn là chuyện hết sức bình thường. Vậy mà hễ nhà em to tiếng, em chồng lại mách với bố mẹ. Thành thử ra lần nào em về, mẹ chồng cũng trách móc, cho rằng em không biết làm vợ.

Chưa hết, hễ nhà em có đồ gì ngon, em chồng thấy lại sang xin về ăn. Một vài lần thì em chẳng nói làm gì, đằng này hôm nào sang, cô ấy cũng mở tủ lạnh rồi khua đồ về nhà mình. Em có nói chuyện với chồng để anh bảo ban cô ấy, không ngờ anh quay ra trách em nhỏ mọn, chút đồ ăn cũng tiếc.

Mẹ đẻ gửi lên con chim bồ câu để em tẩm bổ, vậy mà chồng nấu ra bát cháo loãng, hỏi thì anh nói một câu khiến em uất nghẹn - Ảnh 1.

Em hỏi chồng về đồ ăn mà mẹ gửi ra, không ngờ chồng em tỉnh bơ nói đã cho em gái hết rồi. (Ảnh minh họa)

Em bị thất nghiệp suốt thời gian mang thai. Vì thế, kinh tế gia đình rất eo hẹp. Thậm chí đồ ăn cũng đều do mẹ em gửi từ quê lên. Đợt này em ở cữ, mẹ chồng không sang chăm được vì bị mất ngủ. Bố đẻ em bị liệt giường mấy năm nay, mọi sinh hoạt đều cần người phục vụ. Một tuần sau khi vợ sinh con, chồng em phải đi làm. Cũng từ lúc ấy, em phải tự mình chăm sóc bản thân và đứa con còn đỏ hỏn.

Hôm qua mẹ em nhắn tin, nói có gửi mấy con cua biển, vì nghe em nói thèm cua mà chẳng có tiền. Tan làm, chồng em ra bến xe lấy đồ, về nhà cũng không nhắc đến đồ ăn mẹ gửi lên. Em đinh ninh chồng sẽ nấu một bữa cơm thịnh soạn với món cua hấp. Nào ngờ cơm canh vẫn đạm bạc, còn chồng thì tỉnh bơ.

Em hỏi chồng về đồ ăn mà mẹ gửi ra, không ngờ chồng nói đã cho em gái hết rồi. Biết cô ấy có bầu, chồng em đã cho cô ấy hết số cua. Còn em đang ở cữ, ăn cua chỉ sợ lạnh bụng, con ti sữa sẽ bị "đi ngoài". Nghe chồng bao biện, em khóc nức nở. Đúng lúc ấy thì mẹ gọi ra, để bà vui lòng, em phải nói dối rằng cua rất ngon. 

Các chị ơi, chồng em vô tâm với vợ như vậy đấy. Nếu em nói ra thì mang tiếng hẹp hòi, nhưng cứ để thế này mãi cũng không được. Em nên làm gì để em chồng bớt dựa dẫm vào nhà mình, và chồng em cũng hiểu rằng anh ấy nên lo cho vợ con trước khi lo cho em gái đây?

 
XEM THÊM
VIDEO MỚI NHẤT
Cảnh báo: Trẻ em chấn thương vì học theo video trên mạng xã hội
Tin cùng chuyên mục
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Đọc nhiều