Chủ Nhật, 07/03/2021, 19:59 (GMT+7) | Điểm tin:

Một lần từ chối

Thứ Bảy, 23/01/2021, 07:12 (GMT+7)
Khi ly hôn, chồng em nói đứa bé không phải con anh ta nên anh ta không đồng ý nuôi.

Kính gửi chị Hạnh Dung, 

Em và chồng cũ ly hôn cách đây hơn hai năm. Con trai em lúc đó mới hai tuổi. Khi ly hôn, chồng em nói đứa bé không phải con anh ta nên anh ta không đồng ý nuôi.

Em đã quá mệt mỏi sau mấy năm hôn nhân không hạnh phúc nên không thèm chấp nhặt chuyện đó, miễn sao anh ta thuận tình ký đơn ly hôn.

 

Hoàn cảnh của em lúc đó rất khó khăn. Ra khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, em muốn làm lại đời mình nên đem con về gửi cho bà ngoại, một mình bươn chải vô Nam làm thuê kiếm tiền sinh sống.

Em nghĩ sức em chỉ thu xếp được vậy thôi. Suốt thời gian em đi làm xa, mẹ em ở quê chỉ có một mình, bên nhà chồng em kéo đến nhà mẹ em mắng chửi rất tệ hại. Họ nói mẹ em bao che cho em theo trai, bỏ con mồ côi, chửi mắng đủ điều nhưng rồi họ cũng không mang cháu về nuôi. Bởi vậy, khi công việc tạm ổn, em đã nhắn mẹ đưa con vào ở với em. Ba mẹ con, bà cháu ở nhà thuê nuôi nhau, dù rất khó khăn nhưng em chấp nhận. 

Mới đây, bên nhà chồng em nhắn tin, nói muốn nhận nuôi cháu. Em nghe nói chồng cũ của em đã lấy vợ mới nhưng sinh con gái. Bên nhà nội muốn có cháu trai nên nhắn em đưa cháu về. Em đã từ chối. Nhưng mẹ em nói con em vẫn là con cháu gia đình bên đó, nay nó còn nhỏ (4 tuổi), cũng nên để cho nó nhận ông bà, đừng để đến lúc nó lớn lên lại oán hận. Mẹ con mai này cũng có lúc về quê, chẳng lẽ ở đây hoài như đi trốn nợ. Nhà cửa, vườn tược, mồ mả ở quê, trước sau rồi cũng về, còn làng xóm…

Em thực lòng không muốn nhìn mặt gia đình chồng cũ. Họ đã mấy lần tuyên bố chối bỏ con em, bây giờ lại đòi cháu, em đời nào giao con cho họ. Thế nhưng nghĩ cho cùng, mẹ em cũng có lý. Em nên làm sao để vẫn giữ được con mà không mang tiếng cạn tàu ráo máng với nhà chồng?

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Em Vân thân mến,

Suy nghĩ, quyết định của mình bây giờ phải lấy mình và con làm trung tâm. Mẹ em có thể vẫn đang nặng lòng với kiểu lời ra tiếng vào, định kiến của làng xóm. Em cũng nghe ý kiến mẹ nhưng em có bản lĩnh riêng, có cách nghĩ, cách làm của mình.

Em đã nuôi con suốt hai năm nay, đã dần tạo lập được cuộc sống riêng từ hai bàn tay trắng, không có lý do gì phải quay trở lại sống phụ thuộc vào người khác. Vậy nên, có thể đưa con về gặp ông bà nội, gặp cha của con như một lần về thăm, để con biết gốc gác, biết họ hàng máu mủ nhưng việc giao con hẳn cho nhà nội là không nên.

Nếu em giao con, con em sẽ sống với một người cha đã từng cho rằng đó không phải con mình, một người cha đã có vợ mới, một bà mẹ kế bị ám ảnh bởi việc không có con trai… Em vẫn nên giữ con ở với mình, nuôi con nên người. Em đã đi được một quãng đường dài, bước ra khỏi cuộc sống cũ. Em chấp nhận khó khăn, vậy em hãy tiếp tục cố gắng. Giả như không có lời nhắn của bên nhà nội, em vẫn sẽ sống cuộc đời mình theo cách mình chọn, phải không em? 

Khi nghĩ đến việc đưa con về thăm nhà nội, hãy chuẩn bị kỹ càng, em nhé! Có thể có những chuyện lời qua tiếng lại, thậm chí giằng giật, làm tổn thương đến con em. Vậy nên em phải chuẩn bị lời lẽ, bình tĩnh trình bày cho rõ ràng việc em giữ quyền nuôi con là vì em đặt lợi ích của con lên trên hết. Nếu nhà nội thực lòng thương cháu, muốn cháu nên người, họ sẽ phải tôn trọng ý kiến của em, giúp đỡ cho em nuôi con được tốt. Để phòng xa, em đừng để mình ở thế yếu mà nên nhờ một người lớn đi cùng, cuộc gặp gỡ thăm hỏi nên công khai để không ai ăn hiếp được mình. Chúc gia đình nhỏ của em bình an. 

Có nên cho con gặp lại nhà nội? - Ảnh minh họa
Có nên cho con về với nhà nội? - Ảnh minh họa