Thứ năm, 08 Tháng ba 2007, 10:04 GMT+7
In

Kiếm hiệp mới Tru Tiên: Tấm màn bí mật (kỳ I)

Bỗng nhiên đám khí đen cuộn lại, lượn vòng lên, trườn thẳng ra ngoài thôn, hướng về phía ngôi miếu cỏ. Tốc độ của nó cực nhanh, chớp mắt đã tới nơi. Lão tăng tinh mắt liếc thấy trong đó kẹp một đứa bé - chính là Lâm Kinh Vũ

Phấp phỏng cùng tiểu thuyết kiếm hiệp mới

3.jpg
Bìa sách Tru Tiên
Lão tăng đó không đáp, chỉ quan sát kỹ hai đứa trẻ, và không thể không nhìn thêm Lâm Kinh Vũ, thầm nhủ: "Tư chất tốt, có điều tính khí sao mà quá trớn như vậy?"

Lúc này Trương Tiểu Phàm bước lên một bước, hỏi: "Này, lão là ai? Sao chưa trông thấy lão bao giờ nhỉ?" Thôn Thảo Miếu ở gần Thanh Vân môn, nơi đây Đạo giáo độc tôn, ít có Phật gia đệ tử, cho nên Trương Tiểu Phàm mới hỏi như vậy.

Lão tăng liếc nó, khoé miệng hơi mỉm cười, hỏi lại: " Vừa rồi tiểu thí chủ tính mạng sắp nguy, chỉ cần nói xin thua là xong, tại sao cứ khăng khăng như vậy? Nếu không có lão nạp ra tay, chỉ e ngươi đãchết toi rồi!"

Trương Tiểu Phàm ngây người, cảm thấy điều lão hoà thượng nói không phải là không có lý, nhưng khi bị hỏi thì nó lại không nói rõ được là tại sao, nên đành cứ đứng đờ ra đó.

Lâm Kinh Vũ trừng mắt nhìn lão tăng, rồi kéo tay Trương Tiểu Phàm: “Tiểu Phàm, lão hòa thượng này kỳ quái lạ lùng, chúng ta hãy mặc kệ lão.” Nói đoạn bèn lôi nó đi ra, mấy đứa trẻ cũng cất gót theo, rõ ràng là chúng luôn răm rắp làm theo Lâm Kinh Vũ.

Trương Tiểu Phàm nhấc bước một cách vô thức, đi được một đoạn, khi ra đến cửa miếu, nó không nén được bèn quay đầu nhìn lại bên trong, trời đãtối dần, chỉ thấy lờ mờ lão hoà thượng vẫn đứng đó, nhưng chẳng trông rõ nét mặt nữa.

***

Đêm về khuya.

Một tiếng sấm động, gió cuốn mây tàn, bầu trời mây đen vần vũ.

Gió mưa sắp về, cảnh buồn hiu hắt.

Lão tăng vẫn ở trong miếu cỏ, đang toạ thiền dưới nền nhà. Lão ngước mắt nhìn, núi Thanh Vân đằng xa chỉ là một vùng mờ nhạt, bốn bề quạnh quẽ không một tiếng người, chỉ có gió rít sấm rền vang trời đất.

Cơn giông mới lớn làm sao!

Một làn chớp rạch ngang thinh không, soi tỏ ngôi miếu cỏ nhỏ bé trơ trọi trong gió, lúc ấy lão tăng đã ra đứng ở cửa, nét mặt nghiêm trang ngước mắt nhìn trời, cặp lông mày càng nhíu lại nhiều hơn.

Trong thôn phía tây không biết tự lúc nào đãđùn lên một đám khí đen, đậm đặc như mực, cuồn cuộn không ngừng. Lão tăng đứng ở miếu cỏ nhìn trừng trừng vào đám khí đen đó.

Bỗng nhiên đám khí đen cuộn lại, lượn vòng lên, trườn thẳng ra ngoài thôn, hướng về phía ngôi miếu cỏ. Tốc độ của nó cực nhanh, chớp mắt đã tới nơi. Lão tăng tinh mắt liếc thấy trong đó kẹp một đứa bé - chính là Lâm Kinh Vũ đã gặp hồi ban ngày.

Nét mặt lão giãn ra, không chần chừ, cũng không nhìn rõ động tác thế nào, tấm thân khô đét loáng một cái đã vọt lên xuyên thẳng vào đám khí đen.

Đâu đó trong vùng hắc ám, vẳng ra một tiếng kêu pha chút kinh ngạc …

Có vài tiếng vang đùng đục, đám khí đen vụt dừng lại, xoay tụ vòng vòng ngay trên miếu cỏ. Lão tăng kẹp Lâm Kinh Vũ bên sườn, chầm chậm hạ xuống, nhưng tấm cà sa đã bị xé một miếng sau lưng.

Dưới ánh sáng yếu ớt, chỉ thấy Lâm Kinh Vũ hai mắt nhắm nghiền, hơi thở bình ổn, nhưng khống biết là ngủ hay đã ngất đi.

Lão tăng không đặt nó xuống, ngẩng đầu nhìn đám khí đen trên không, nói: "Các hạ đạo pháp cao thâm, tại sao lại ra tay với một đứa trẻ chưa biết gì, e rằng mất tư cách quá?"

Từ trong đám khí đen vẳng ra một giọng nói nghèn nghẹt: “Ngươi là ai, sao lại nhúng mũi vào việc của người khác?"

Lão tăng không trả lời, chỉ nói: "Nơi này là chân núi Thanh Vân, nếu Thanh Vân môn biết các hạ ở đây làm những điều càn rỡ, e rằng sau này các hạ không dễ sống đâu."

Kẻ kia "phì" một tiếng, giọng khinh thường: "Thanh Vân môn là cái thá gì, chỉ cậy đông người mà thôi! Con lừa trọc khỏi nhiều lời nữa, biết điều thì mau mau giao thằng bé đó cho ta."

Lão tăng chắp tay đáp: "A di đà Phật, người xuất gia phải giữ lòng từ bi, lão nạp tuyệt không thể giương mắt nhìn đứa nhỏ này bị hại dưới độc thủ của ngươi."

Kẻ kia giận dữ: "Lão tặc trọc đầu gớm thật, ngươi muốn chết?"

Cùng với câu nói, trong đám khí đen vốn vẫn xoay tròn từ nãy, một đạo dị quang đỏ sẫm loé lên; thoáng chốc, quanh ngôi miếu cỏ nhỏ bé lồng lộng âm phong, quỷ khí ngập tràn.

"Độc Huyết Phan!" Lão tăng bỗng nổi giận: "Nghiệt chướng, nhà ngươi dám tu luyện cái ngón tà vật táng tận lương tâm, tàn hại nhân gian này! Hôm nay ta quyết không tha cho ngươi!"

Giọng nghèn nghẹn kia bật lên tiếng cười lạnh lẽo, không đáp, chỉ nghe thấy tiếng hú u u, ánh sáng đỏ sẫm ngập ngụa, luồng khí tanh thối tràn đầy, một tấm phướn đỏ dài hai trượng từ giữa trời chầm chậm căng lên. Lúc ấy, tiếng quỷ gào càng thê thảm tự như vô số oan hồn rên rỉ trong đêm, văng vẳng tiếng xương khô lách cách, thật là kinh hãi.

"Lão tặc trọc đầu, hãy chết đi!" Người trong đám khí đen kêu lên một tiếng, chỉ thấy từ trên tấm phướn màu máu đỏ đột nhiên thò ra một cái mặt quỷ nanh ác có ba sừng bốn mắt, răng nhọn nanh dài. Tiếng xương cốt khua ‘cộp, cộp, cộp, cộp’, bốn con mắt trên cái mặt quỷ thình lình mở choàng, rống lên một tiếng, hoá thành một thực thể, từ trên tấm phướn xông ra, mang theo một mùi máu tanh xộc, nó lao vào lão tăng.

Lão tăng càng giận dữ, biết Độc Huyết Phan uy lực cực lớn, trong khi tu luyện hẳn đãhại rất nhiều người vô tội. Muốn luyện thành uy lực như thế này, chắc y đãdùng tinh huyết của trên ba trăm người để tế tấm phướn.

Kẻ tà ác này thật đã táng tận lương tâm!

Con quỷ kia sắp ập xuống, nhưng lão tăng vẫn không buông đứa nhỏ Lâm Kinh Vũ cắp bên sườn, vung tay trái đang nắm tràng hạt bích ngọc vạch lên trước mặt một vòng tròn, bàn tay làm dấu Phật môn Sư tử ấn, ngón co ngón duỗi, đầu ngón tay phát ra tia kim quang, trong nháy mắt đãdựng lên trước mặt một bánh xe pháp luân sắc vàng, kim quang huy hoàng, kình chống cùng con quỷ giữa không trung.

"Cái trò vặt này mà cũng mang ra khoe…" chưa kịp nói nốt chữ "khoang", đột nhiên toàn thân lão tăng rung lên, tay phải đang ôm đứa nhỏ Lâm Kinh Vũ - cổ tay bị dị vật ngoạm một miếng, cảm giác tê bại lập tức chạy dọc nửa mình, mắt lão tối sầm, bánh xe pháp luân lập tức chao đảo như muốn rơi.

Chính vào lúc ấy con quỷ kia lại biến hoá kỳ dị, ở trên trán chính giữa bốn con mắt hai bên trái phải ‘cộp, cộp’ hai tiếng, lộ ra một con mắt to tướng đỏ máu, luồng gió tanh tưởi nổi lên, uy thế càng đè nặng, chỉ nghe một tiếng quỷ gào, ánh sáng đỏ đậm màu máu nhấp nháy, quỷ vật đãđánh nát pháp luân sắc vàng, đánh mạnh vào ngực lão tăng.

Lão tăng bị đánh mạnh đến mức bay vật lại đằng sau, lúc đang bay có mấy tiếng lục cục phát ra, có lẽ xương cốt đãgãy hết, Lâm Kinh Vũ bên sườn cũng tuột xuống đất. Trong thoáng chốc, tấm thân khô đét của lão bị văng lên tường miếu, ‘bùng’ một tiếng, bụi đất mù mịt, cả bức tường đều sập xuống.

"Ha ha ha ha ha..." người trong đám khí đen cười lên một tràng cuồng loạn, đắc ý vô cùng.
Lão tăng lẩy bẩy đứng dậy, cổ họng mằn mặn, và máu nóng bỗng ộc ra nhuộm đỏ cả vạt trước tấm cà sa. Lão thấy mắt nổ đom đóm, toàn thân đau đớn, mà cảm giác tê bại càng lúc càng thấm dần vào tim.

Lão gắng gượng định thần, liếc nhìn dưới đất: Lâm Kinh Vũ vẫn đang hôn mê, lại thấy trong ngực áo của nó có một con rết sặc sỡ to như bàn tay từ từ bò ra; lạ nhất là phần sau nó xoè ra bảy tua, cứ như là bảy cái đuôi, mỗi cái một màu, không màu nào giống màu nào, sặc sỡ rất đẹp; có điều trong cái đẹp đó lại có phần ghê sợ.

"Rết bảy đuôi!" Lão tăng kêu lên như một tiếng rên.

Trên mặt lão sắc đen càng lúc càng rõ, khoé miệng không ngừng ứa máu tươi, xem ra khó có thể gượng nổi nữa nhưng vẫn gồng mình không chịu ngãxuống. Lão nhìn đám khí đen giữa trời, nói: "Ngươi đặt cái vật kỳ độc trên đời này vào người thằng bé, lại cố ý ẩn tàng thực lực để chờ cơ hội là đánh ta, ngươi cố ý nhằm vào ta phải không?"

Người trong đám khí đen cười lạnh "Ha ha", nói: "Đúng, ta nhằm vào con lừa trọc Phổ Trí nhà ngươi. Nếu không làm như vậy, đâu dễ gì đối phó nổi với kẻ tu hành cửa Phật Thiên Âm tự như ngươi? Nào, hãy mau giao "Phệ Huyết châu" ra đây, ta sẽ đưa thuốc giải độc rết bảy đuôi, tha chết cho ngươi!"

Phổ Trí cười thảm: "Tiếc rằng trong tên của ta còn có chữ Trí! Ngươi đãluyện được tà vật Độc Huyết Phan, lẽ nào lại không mưu tham chiếm đoạt Phệ Huyết châu?" Lão nghiêm sắc mặt quả quyết nói: "Đòi ta cho ngươi cái vật chí hung trong thế gian này ư, đừng hòng!"

Người trong đám khí đen nổi giận: "Thế thì ngươi hãy đi gặp Phật tổ của ngươi đi!” Một làn sáng đỏ chớp lên, Độc Huyết Phan đung đưa trước gió, tiếng quỷ khóc rộ, rồi con quỷ khổng lồ đó lại hiện ra, khẽ xoay trong không trung, xông vào Phổ Trí một lần nữa.

Phổ Trí hét to, y phục toàn thân không có gió mà căng phồng, thân hình vốn gầy khô dường như lớn ra rất nhiều. Tay trái vận lực, một âm thanh khô khốc vang lên, tràng hạt bích ngọc đãbị lão xoắn đứt, mười mấy viên niệm châu óng ánh trong veo không rớt xuống đất, mà lại xoay tít, viên nào cũng toả sáng xanh lửng lơ trước mặt Phổ Trí, chỉ có hạt châu tím sẫm kia, là rớt xuống.

Phổ Trí hứng tay bắt lấy hạt châu tím sẫm, hai tay trái phải kết Thủy Bình ấn, cặp mắt trợn tròn, toàn thân ẩn hiện kim quang, niệm lần lần từng chữ: "úm, Ma, Ni, Bát, Mê, Hồng!"

“Lục Tự Đại Minh chú!” Giọng người trong đám khí đen tỏ ra rất hoang mang.

Phổ Trí vừa thốt xong chữ ‘Hồng’, lập tức tất cả các viên niệm châu cùng phát ra ánh sáng rực rỡ. Lúc ấy, con quỷ của kẻ tà ác kia cũng đã xông đến trước mặt, mùi máu tanh xộc tới, nhưng vừa chạm vào ánh xanh của bích ngọc, lập tức hoá thành vô hình, không tiến lên được nữa, cứ lửng lơ giữa trời.

Tuy vậy, thân hình Phổ Trí cũng lại lên cơn run rẩy, con rết bảy đuôi là vật tuyệt độc trong thiên hạ, lão đã tu hành đến mấy trăm năm nhưng vẫn khó bề chống đỡ. Chỉ có điều trên khuôn mặt vẫn lởn vởn sắc đen của lão, lại lộ nét cười đượm chút run run.

"Chà!" Phổ Trí thét lớn, vang động bốn bề như tiếng sư tử gầm, những viên niệm châu nhận được Phật lực, ánh sáng càng rực rỡ, bỗng nhiên một viên vỡ "rốp", hoá thành một chữ "Phật" trong không trung, đánh thẳng vào mặt con quỷ.

"Ôi!" Con quỷ hét lên thảm thiết, bật trở lại mấy bước, ánh đỏ toàn thân vụt xẹp đi, rõ ràng là đã bị thương. Người trong đám khí đen giận dữ la: "Con lừa trọc khá lắm!"

Hắn chuẩn bị ra tay nhưng đãmuộn. Nói thì chậm mà diễn biến lại quá nhanh, trong khoảnh khắc bảy tám viên niệm châu đều hoá thành chân ngôn nhà Phật đánh trúng con quỷ. Con quỷ kêu la không ngớt, liên tục né tránh, vô cùng sợ hãi. Khi bị viên bích ngọc thứ chín đánh trúng, nó gào lên một hồi dài, năm con mắt cùng vỡ toé, xương cốt lục cục, rầm một tiếng ngã vật ra đất, quằn quại thêm một lúc thì cứng đờ bất động, dần dần hoá ra vũng máu tanh thối kinh khủng.

Cùng lúc đó Phổ Trí "ộc" một tiếng, lại phun ra một đám máu lớn, máu đã ngả màu xám đen.

"A!" một tiếng kêu lanh lảnh bỗng đâu từ cửa miếu cỏ truyền vào, đúng lúc trận đấu giữa hai đại cao nhân đang đến hồi căng thẳng.

Phổ Trí và người trong đám khí đen kia đều thất kinh, làn khí đen trên cao rùng chuyển, Phổ Trí cũng nhìn về phía cửa miếu, chỉ thấy dưới ánh sáng ngoài trời, không biết tại sao đứa bé Trương Tiểu Phàm lại tới đây, mắt trơ miệng há đang đứng ở cửa xem cảnh tượng kỳ dị diễn ra trong miếu.

Người trong đám khí đen lạnh lùng "hừ" một tiếng, không nhìn rõ hắn cử động ra sao, chỉ thấy con rết bảy đuôi vẫn bò trên mình Lâm Kinh Vũ đột nhiên quẫy đuôi, loáng một cái bay vù đến Trương Tiểu Phàm.

Phổ Trí dựng ngược cặp lông mày, tay phải khẽ trỏ, một viên bích ngọc bắn ngay đến. Con rết bảy đuôi lại như rất hiểu rõ lợi hại, không dám chống đỡ, quẫy đuôi một cái, rồi bật thẳng lên như có cánh, lủi vào trong đám khí đen, không thấy tăm tích gì nữa.

Người trong đám khí đen gằn giọng bảo: "Hừ! quả không thẹn là Tứ đại thần tăng của Thiên Âm tự, thương nặng như vậy mà vẫn phá được "Độc Huyết Thi Vương" của ta, nhưng ngươi bị Thi Vương tấn công, lại trúng độc của rết bảy đuôi, còn gượng được bao lâu nữa? Hãy ngoan ngoãn giao Phệ Huyết châu ra đây cho ta!"

Phổ Trí lúc ấy ngay khoé mắt cũng bắt đầu ứa máu đen, lão cười thê thảm, thều thào đáp: "Lão nạp coi như hôm nay bỏ mạng ở đây, nhưng trước hết cũng phải trừ được yêu nhân nhà ngươi."

Vừa dứt lời, tất cả những viên bích ngọc trước mặt lão cùng sáng rực lên, người trong đám khí đen lập tức đề phòng. Bỗng có một tiếng rít, rồi một vật loáng ánh thanh quang từ đằng sau lao vào đám khí đen - chính là viên bích ngọc vừa bắn vào con rết bảy đuôi - bay ra một đoạn, được Phổ Trí ngầm điều động vòng đằng sau đám khí đen, thình lình đánh úp.

Chỉ nghe thấy trong đám khí đen vang lên tiếng rống giận dữ, rõ ràng kẻ đó không kịp đề phòng, ầm ầm mấy tiếng "bình, bình, bình", ánh xanh chớp chớp, đám khí đen tán loạn, cuối cùng tan loãng ra bốn phía, mất tăm mất dạng. Từ giữa trời một người cao gầy từ từ hạ xuống, toàn thân bó chặt trong tấm hắc bào, nhìn không rõ dung mạo tuổi tác, chỉ có hai con mắt hung quang lồ lộ, sau lưng hắn giắt một thanh trường kiếm.

Phổ Trí hạ giọng hỏi: "Các hạ đạo cao như vậy, sao lại không dám lộ diện gặp ai?"

Hắc y nhân chớp cặp mắt lồ lộ hung quang, gắt gỏng: "Con lừa trọc, hôm nay ta bắt ngươi chết không có đất chôn!"

Nói đoạn, hắn đưa tay rút thanh trường kiếm sau lưng, chỉ thấy thanh kiếm trong như thu thuỷ, sáng mà không loá mắt, kéo theo một làn sáng xanh nhàn nhạt.

"Bảo kiếm!" Phổ Trí không nén được thốt lên.

Hắc y nhân khẽ hừ, tay ấn kiếm quyết, chân đạp thất tinh, bước liền bảy bước, trường kiếm chĩa lên trời, miệng lầm rầm niệm:

"Cửu thiên huyền sát, hoá vi thần lôi.
Hoàng hoàng thiên uy, dĩ kiếm dẫn chi!"

Chỉ trong khoảnh khắc mây đen trên trời phút bỗng cuộn lên không ngừng, tiếng sấm ùng ùng, rìa mây đen chớp loé lia lịa, giữa đất trời một luồng sát khí, cuồng phong rộ lên.

"Thần Kiếm Ngự Lôi chân quyết!" Sắc mặt Phổ Trí lúc ấy xám ngoét, kèm theo một sự kinh ngạc, một nỗi tuyệt vọng và một chút cuồng nhiệt khó tả.

"Ngươi chính là người của Thanh Vân môn!".

(Kỳ II: Hoài Nghi)

Việt Báo