Thứ năm, 04 Tháng mười 2007, 15:48 GMT+7
In

Ghen tuông, vợ tôi đã rạch mặt tình địch

Một ngày vợ tôi phát hiện chuyện ngoại tình, tôi cũng không giấu diếm và mong cô ấy tha thứ để trở về với gia đình. Nhưng cô ấy đã lẳng lặng cùng mấy đứa em thuê đầu gấu đến chặn đường đánh đập và rạch một nhát lên má L, phải khâu 15 mũi. (Vinh)

From: Nguyen Vinh
Sent: Thursday, September 20, 2007 6:55 PM
Subject: Toi da mac sai lam rat lon, xin hay giup toi.

Chào các bạn,

Tôi tên Vinh, 38 tuổi, sống và làm việc tại TP HCM. Cuộc đời tôi đang bị bế tắc, chẳng tìm ra lối thoát. Mong các bạn chia sẻ giúp đỡ để tôi có thể tìm ra con đường sáng.

Tôi đã có vợ và 2 con, một gái 6 tuổi và một trai 2 tuổi. Cuộc sống vật chất khá đầy đủ bởi tôi cũng là người có học vị và may mắn trong việc kiếm tiền. Vợ tôi là một công chức nhà nước. Cô ấy biết lo toan gia đình, chồng con. Từ lúc cưới nhau tôi không trách cứ cô ấy điều gì. Tuy nhiên cô ấy có máu ghen khủng khiếp!

Cách đây vài tháng trong một lần quan hệ làm ăn tôi có gặp L, một cô bé xinh xắn, là em của đối tác, sinh viên năm thứ nhất đại học. L chủ động nói yêu tôi mặc dù biết tôi đã có gia đình và luôn nhắc nhở tôi không được xử tệ với vợ con. Tôi đã không cưỡng lại được và chúng tôi đã đến với nhau, đây là lần đầu tiên tôi ngoại tình kể từ khi lấy vợ.

Gia đình L có cuộc sống khá đầy đủ nhưng cô ấy lại rất giản dị, chăm học và không bao giờ đòi hỏi gì ở tôi ngoài chuyện tình cảm. Sau một thời gian L đã trao cho tôi cái ngàn vàng, tôi biết là tôi đã sai nhưng không thể dứt ra được, mặc dù lúc đó tôi cũng không xác định tương lai gì với cô ấy.

Cho đến một ngày vợ tôi phát hiện ra, tôi cũng không giấu diếm chuyện này nữa và mong cô ấy tha thứ để tôi còn có đường trở về với gia đình. Tuy nhiên cô ấy đã lẳng lặng cùng mấy đứa em thuê đầu gấu đến chặn đường đánh đập và rạch một nhát lên má L, phải khâu 15 mũi.

Thật là một sự việc kinh hoàng bởi tôi không thể nghĩ vợ mình có thể làm như thế. Tuy nhiên L đã không trách cứ vợ tôi mà chỉ nói đó là “cái giá em phải trả, được yêu anh, em có thể chết cũng cam lòng...”. Chúng tôi đã thống nhất giấu gia đình L và không đưa ra pháp luật, nói là bị ngã vào con dao...

Cô ấy đã khuyên tôi trở về với gia đình nhưng tôi làm sao bỏ mặc cô ấy được? Tôi vẫn túc trực ngày đêm ở viện cùng với mẹ cô ấy (Gia đình L rất quý tôi và không biết rằng tôi đã có gia đình). Trong những ngày L nằm viện, vợ tôi lại tiếp tục đến đe dọa cô ấy nếu không buông tha cho tôi, sẽ mách bố mẹ L và tạt axit vào người.

Tôi đã phải nhờ bạn tôi là công an can thiệp dọa bỏ tù cô ấy mới chịu yên nhưng vẫn suốt ngày xỉa xói và đe dọa giết cả tôi... Tôi và L đã sai, nhưng vợ tôi đã lợi dụng sự ân hận của L và tôi để tiếp tục đè nén, gây áp lực. Qua những hành vi trên, tôi đã thực sự chấm hết tôn trọng và yêu thương cô ấy.

Hiện nay L đã ra viện nhưng mang trên mình và trong tim một vết thương kinh hoàng không thể xóa nổi. L tránh gặp tôi và bảo là không yêu tôi nữa, nhưng cô ấy tâm sự với người bạn thân là sẽ yêu tôi suốt đời, không bao giờ yêu ai được nữa, trước kia cô ấy có yêu vài người nhưng chỉ đến khi gặp tôi cô ấy mới biết thế nào là tình yêu đích thực, và cô ấy sẽ sống với tình yêu này mãi mãi cho dù không có tôi bên cạnh... Hàng ngày, cô ấy vẫn bịt kín mặt và nấp gần cơ quan tôi để nhìn tôi đi về, tình cờ tôi đã phát hiện...

Tôi thực sự đã yêu L từ sau sự kiện đau buồn này xảy ra, tuy chúng tôi không gặp gỡ quan hệ gì nữa. Tôi vẫn về nhà ăn cơm, dạy dỗ con cái nhưng đã ly thân với vợ. Mặc dù những lúc tỉnh táo cô ấy vẫn một mực nói yêu tôi, mong tôi tỉnh mộng và quay về với gia đình. Nhưng lúc điên lên cô ấy lại chửi rủa tôi và L một cách thậm tệ, thằng nọ con kia rất chợ búa.

Tôi không phản ứng gì và thường bỏ đi uống cà phê, bởi tôi biết tất cả là tại mình gây ra, vả lại tranh cãi cũng chẳng ích gì. Tôi đã bàn đến chuyện ly hôn và cô ấy không đồng ý, lại nổi cơn ghen không kiểm soát nổi, thi thoảng lại gọi điện đến nhà gặp L chửi rủa và thề rằng sẽ phá đến cùng không cho chúng tôi đến với nhau.

Tôi có thể đơn phương ly hôn nhưng tôi lại thương con tôi, vì sai lầm của tôi mà 2 đứa chúng nó mất cha, mất mẹ. Bản thân tôi có thể hy sinh hạnh phúc riêng để chuộc lại lỗi lầm và sống vì con nhưng với L thì sao?

Tôi cũng muốn bù đắp cho cô ấy bởi cô ấy thực sự yêu tôi, và tôi cũng vậy, vả lại mang trên mặt vết thương khủng khiếp kia liệu tương lai của L sẽ như thế nào? Tôi đã sai lầm gây ra chuyện này và đang đi vào ngõ cụt chưa tìm ra lối thoát... Mong mọi người tư vấn giúp tôi.

Ý kiến gửi về (Gõ có dấu, gửi file kèm).

Việt Báo