vietbao

Những cơn mưa dài theo nỗi nhớ

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Mưa đã đến từ lúc nửa đêm. Ban đầu mưa rời rạc gõ từng giọt một, rồi trong thoáng chốc những giọt mưa gấp gáp quyện vào nhau rơi thành một thứ tiếng đều đặn. Trong tiếng mưa nghe có cả tiếng gió, tiếng những cành cây khua ràn rạt. Thổn thức. Lay gọi.

Tôi thức dậy trong một cảm giác lặng lẽ. Cả ngôi nhà yên ắng, chỉ mưa như thác đổ ngoài kia. Có gì đó thầm kín nôn nao. Tôi mở nhạc định nghe Duy Trác, giọng hát trầm khàn của người ca sĩ này đã luôn dẫn dắt tôi vào những ước mộng bình yên. Nhưng đêm nay, khi tiếng hát đó vừa cất lên thì tôi lại muốn tắt, tôi muốn nằm nghe mưa. Hình như không có thứ âm nhạc nào hay bằng tiếng mưa rơi ngoài kia trong khoảnh khắc này. Tôi không dưng muốn đắm chìm trong tiếng nước dạt dào đó.

Nhung con mua dai theo noi nho

Mưa là chứng nhân của bao nhiêu kỷ niệm. Mưa luôn nhắc ta nhớ đến một điều gì đó, một ai đó, một buổi chiều nào đó. Ảnh: Opera.com



Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người ai cũng có những duyên nợ buồn vui cùng mưa. Mưa là chứng nhân của bao nhiêu kỷ niệm. Mưa luôn nhắc ta nhớ đến một điều gì đó, một ai đó, một buổi chiều nào đó. Khoảnh khắc nhớ lại này, khi mưa đến, giữa bộn bề lo toan, như những tia chớp ngoằn ngoèo sáng soi rọi vào tâm trí ta. Không dưng ta thấu rõ mình đang trượt dài trong vô cảm, tẻ nhạt vì đã lâu không để tâm đến sự có mặt của những điều tưởng nhỏ bé nhưng lại rất kỳ diệu, đẹp đẽ và thiêng liêng. Như cái siết tay ấm áp của bạn bè, người thân; những quan tâm vô tư không tính đến ơn nghĩa của những người xa lạ; tình yêu dành cho một nhành hoa dại, hay những cảm xúc buồn cười trìu mến dâng lên tràn ngập, khi ta tình cờ nhìn thấy sự hoảng loạn của một con sóc đang chạy trốn trong khu vườn.

Đã từng có nhiều cơn mưa thơ mộng, nhất là mưa ở Đà Nẵng thuở tôi còn là học trò. Mưa vô lo ấm áp trong mền với Cổng Trường Vôi Tím của Nhã Ca và đậu phộng rang nóng giòn trong túi. Mưa lãng mạn với gót chân con gái lội nước đỏ hồng mỗi sáng trên đường Hoàng Diệu. Mưa cười nắc nẻ một buổi trưa đi học về che chung dù với Trúc, ngang qua Cầu Vồng, gió xoáy cuốn chiếc dù bay mất, để lại hai đứa ướt lướt thướt ngẩn ngơ. Đó là những cơn mưa ngọt mát của một thời đất trời tinh khôi và lòng người trong trẻo. Càng lớn lên ta càng xa dần những cơn mưa như thế. Xa đến nỗi đôi khi ta không tin còn có những cơn mưa đẹp đẽ như vậy trong đời. Thực ra những cơn mưa đó vẫn còn nhưng không còn dành cho ta nữa, bởi ta đã qua cái tuổi để có thể nhận được những quà tặng kỳ diệu như vậy của đất trời.

Càng lớn lên mưa sẽ càng buồn hơn nhưng kỷ niệm về mưa sẽ da diết sâu đậm và khắc khoải hơn. Tôi nhớ mưa Tây Nguyên những năm đầu tiên tôi đi dạy ở một ngôi trường nằm sâu trong xã. Đường đến trường, mùa nắng bụi đỏ dựng thành cột, theo gió đi lừng lững theo chân người. Mùa mưa con đường trải dày những hố sâu đựng đầy bùn nhão nhoét. Không một phương tiện giao thông nào qua lại được trên những con đường như thế trừ xe máy cày. Đã có lần tôi gửi xe đạp ở một ngôi nhà ven đường để đi bộ vào trường, khi tan trường ra về tôi không thể nhớ nổi mình đã gửi xe ở ngôi nhà nào. Những ngôi nhà cứ giống hệt nhau, cứ thấp thấp, nhỏ nhỏ nằm ủ rũ giữa những vườn cà phê xanh xao ướt át. Lần khác tôi cùng học trò gửi xe tận ngoài đường đá lội bùn trầy trật đi vào, có đoạn đường chỉ mấy trăm mét mà phải đi hết cả tiếng đồng hồ. Vào đến trường vừa ướt vừa lạnh, chân tay áo quần bùn dính bê bết. Cô trò rủ nhau xuống bếp tập thể nhóm lửa, ngồi xúm xít bên nhau hong khô áo quần rồi lội bùn trở ngược ra vì mỗi lớp chỉ lèo tèo mấy đứa học trò mà thời gian dạy của buổi học cũng đã hết.

Tôi đã có 12 năm đi dạy như thế. Sau này chuyển sang trường khác, đôi khi nhớ trường cũ cứ chạy xe theo con đường cũ tìm về. Thấy ngạc nhiên sau bao nhiêu năm, trường đã xây mới, những ngôi nhà ven đường đã thêm nhiều kiểu dáng, con đường cũng được rải đá để dễ qua lại hơn, nhưng vẫn mấy cái hố sâu đó, chỉ đổi khác vị trí thôi chứ vẫn đựng đầy bùn đỏ vào mùa mưa và tung bụi mù mịt vào mùa khô nắng gắt, thấy sự thay đổi thực sự sao thật khó đến ở những nơi này.

Nhung con mua dai theo noi nho
Cơn mưa đêm nay lớn một cách bất thường... Ảnh: Opera.com


Cơn mưa đêm nay lớn một cách bất thường. Nó không chỉ là mưa của mùa mưa Tây Nguyên kéo dài sáu tháng, mà còn là mưa của những cơn bão chạy đuổi đâu đó trên biển Đông. Những cơn bão mang theo bao tai ương. Có cơn bão trở thành cột mốc đau đớn hằn sâu để bao nhiêu người nhìn lại mà thấy cuộc đời mình từ đó đổi khác. Mới đủ đầy hạnh phúc, đã tan tác chia ly. Những mất mát có thể là không sao bù đắp được. Đến nỗi có lúc tuyệt vọng con người đã phải cay đắng thốt lên phải chi mình đừng sống để khỏi chịu những đau đớn này.

Tôi nhớ tháng 9 năm 2007, cơn siêu bão Wipha đi vào Trung Quốc nhưng hoàn lưu của nó lại quét ngang Việt Nam. Mưa trải dài suốt từ Nam ra Bắc. Trong những ngày Tây Nguyên mưa gió dữ dội đó, chúng tôi hẹn nhau đến Krông Năng thăm một người bạn bị bệnh nặng. Một chuyến viếng thăm thật buồn vì cả người đến thăm và người bệnh đều biết đó là lần gặp gỡ thăm viếng sau cùng. Những nụ cười lặng lẽ. Những trao đổi lặng lẽ. Một con người sắp ra đi. Một ngọn nến đang cháy bằng những giọt sáp cuối cùng. Một cảm giác thắt lòng khi nhìn đứa trẻ mai này sẽ không còn cha. Những ngậm ngùi về cái chết được tô đậm trong bầu trời chùng mây xám ngắt.

Chia tay mọi người tôi bướng bỉnh một mình cắt đường tắt từ Krông Năng ra quốc lộ 26 đến Ea Ka để về Krông Pắc. Mưa như trút nước, biết có thể sẽ gặp lũ trên đường về nhưng không hiểu sao lúc đó tôi không thấy sợ. Chỉ đến khi dừng lại bên này cầu 50, nhìn dòng nước hung hãn đang điên cuồng dâng lên cuồn cuộn tràn qua mặt lộ tôi mới thấy mình liều lĩnh. Sông suối mùa mưa Tây Nguyên bất trắc thất thường. Quanh tôi là những gương mặt âu lo trong chờ đợi. Nếu gặp may, mưa đầu nguồn tạm dứt, nước sẽ rút và chúng tôi mới có thể qua cầu. Nếu không, đêm nay tôi phải tìm một nhà dân nào đó để xin nghỉ lại.


Chuyến đi Krông Năng và lần gặp lũ đó đã để lại trong tôi rất nhiều suy nghĩ. Tôi đã mang trong tâm trí rối bời của tôi rất lâu hình ảnh bờ sông Krông Năng lở lói, nham nhở với những bụi tre khổng lồ bị bật gốc. Cây cầu treo bề thế đã bị nước lũ cuốn trôi. Những người dân qua sông trên một chiếc phà nhỏ xíu chao đảo trong nước đục. Những số phận nhỏ bé gạt nước mắt chấp nhận mọi mất mát do thiên tai để nỗ lực vươn mình trở dậy.
Nhung con mua dai theo noi nho

Có phải những cơn mưa bình yên đã quá xa rồi chăng? Ảnh: Gettyimages

Và hình ảnh người bạn nằm quay mặt vào vách tay gác lên che mắt sau khi tạm biệt bạn bè. Tôi không thể biết được khi đó anh đang nghĩ gì. Nghĩ về những câu thơ anh đã viết, về những người bạn anh đã từng chia sẻ buồn vui, về đứa con gái anh thương yêu sắp vào đại học. Tôi cũng không thể biết chỉ mười ngày sau anh vĩnh viễn ra đi. Tràn ngập tôi lúc đó là một cảm giác buồn bã. Không hiểu sao tôi cứ liên tưởng đến hình ảnh một người bước đi đơn độc trên một con đường dài hun hút gió.

Và một hình ảnh khác nữa cũng sống động rõ rệt khuấy động suy nghĩ của tôi trong những đêm mưa như đêm nay. Đó là hình ảnh người đàn ông đã giúp tôi vượt qua cây cầu ngập trong nước lũ tối hôm đó. Một người đàn ông còn trẻ, tôi đoán như vậy qua dáng vẻ nhanh nhẹn và giọng nói nhiệt thành. Tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt anh trong bóng tối chập choạng dưới những làn mưa cứ như roi quất rát rạt. Anh đã giúp tôi đưa xe xuống đến đầu mép nước rồi chờ đợi từng chiếc xe ngược chiều nhích chậm trong nước lũ. Trời tối, tôi rất sợ sẽ không an toàn qua được bờ bên kia. Tôi rất sợ sẽ không về đến được nhà trong đêm nay. Rồi từng mét đường ngập nước trôi dưới bánh xe, và tiếng hú phấn khích của người đàn ông trẻ khi xe qua hết cầu theo đà chạy thêm một đoạn dài ở con dốc phía bên kia. Người đàn ông xa lạ đó đã vội vã đón nhờ xe quay lại bên kia cầu mà không cần biết tôi là ai, không cần đến lời cảm ơn của tôi. Có lẽ việc giúp đỡ một người gặp khó khăn là việc làm tự nhiên trong máu thịt của anh ta như hít thở cười nói ăn uống. Còn tôi vừa tiếp tục chạy xe trong mưa vừa cảm nhận sự nóng ấm của những giọt nước mắt biết ơn dù biết có thể sẽ không bao giờ gặp lại anh ta để nói một lời cảm ơn cho tử tế.

Khi đứng chờ bên dòng nước lũ, người đàn ông đó có hỏi tôi: Chị có biết tôi đang nghĩ gì không? Tôi bảo: Không. Anh nói: Nghĩ về rừng. Tôi nhớ anh đã nói với tôi về cánh rừng đầu nguồn bị chặt phá và những tưởng tượng của anh trong một ngày mưa. Anh bảo anh đã thấy đất dưới hiên nhà bỗng nứt ra, rồi nước phun lên, rồi đất lún xuống bày ra một khoảng trống hoác sủi đầy nước. Nước dâng, dâng lên mãi. Khắp nơi trong thị trấn, trên đồi, dưới ruộng có rất nhiều đường nứt và hố nước như vậy. Nước cứ bền bỉ dâng còn con người thì hãi hùng hoảng loạn tự hỏi bao giờ thì đất dưới chân mình lún xuống, bao giờ thì mình sẽ bị nước và bùn và đất dưới chân mình nuốt chửng.

Rất có thể trong một ngày không xa cảnh tượng đó sẽ là hiện thực chứ không chỉ là tưởng tượng của người đàn ông đó. Tôi nghĩ đến những cánh rừng bị tàn phá, những con sông bị đầu độc. Những con nai con hoẵng bị săn đuổi. Những nương rẫy bị bóc tách đất đai để tìm quặng. Và tiếng cưa máy hàng ngày ồn ĩ trên những con đường mòn vắng vẻ trong thị trấn, nơi những chiếc xe máy cày thả xuống những súc gỗ tròn, to, rồi những người thợ xẻ đến với những lưỡi cưa sáng lóa, biến con đường yên ắng thành xưởng cưa di động. Bao nhiêu cánh rừng đã biến mất bằng vô số cách luồn lỏi âm thầm mà khốc liệt như vậy. Khi ngay cả những cây gỗ hương trong rừng quốc gia Yôk Đôn dù đã được bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt mà vẫn đốn hạ, những con bò tót quý hiếm trong rừng bảo tồn Easô cũng bị bắn chết. Khi con người hành xử với thiên nhiên bằng lòng tham và sự thiếu hiểu biết của mình, thì hạn hán sóng thần động đất mưa bão lũ lụt nào có xa xôi gì?

Mưa vẫn đều đều trút nước ngoài kia. Mọi khi tôi đã rất thích những cơn mưa đêm như thế này. Tôi thường nhắm mắt nghe tiếng mưa mà hình dung mưa rơi rất êm trên cỏ dại. Mùa mưa cỏ dại trong vườn mọc lên rất nhiều và rậm rạp. Và mưa rơi xuống, ngã vào những cánh tay mềm của cỏ làm nên một cảm giác yên bình xa vắng. Nhưng đêm nay, không dưng tôi thấy sợ. Không dưng tôi có cảm giác mưa sẽ không thể nào ngưng được nữa. Và chỉ sớm mai thôi tất cả cỏ cây nhà cửa ruộng rẫy sẽ bị chôn vùi dưới tỉ tỉ giọt nước lạnh buốt đó.

Có phải những cơn mưa bình yên đã quá xa rồi chăng? Bao giờ trở lại những cơn mưa ấm áp nuôi dưỡng ruộng nương rẫy vườn, nuôi dưỡng cỏ cây mùa màng trù phú? Những cơn mưa đến từ lúc nửa đêm và ngưng tạnh lúc rạng sáng. Để mặt trời rực rỡ mọc lên. Để chim chóc hót vang trong những vòm xanh. Để thức dậy trong trái tim con người dưới bầu trời rạng rỡ tinh khôi những giấc mơ tình yêu cuộc đời ngọt mát.

9. 2009

  • Như Dã Quỳ
Việt Báo
Chìm tàu như Titanic trên sông Đuống: Nhiều người bơi lóp ngóp
Comment :Những cơn mưa dài theo nỗi nhớ
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Những cơn mưa dài theo nỗi nhớ bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Nhung con mua dai theo noi nho ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Những cơn mưa dài theo nỗi nhớ ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Xã Hội
The long rains in nostalgia
Krong Nang, Central Highlands, the man, drop by drop, the rain, rain, night, path, people, could, house, to, he, h, vehicle
first-type discrete rain drop by drop, then a moment the rushing rain sweeping in languages ​​fall into a regular ..
  • Thoi su 24h238 Gai tre thue chat chan tay truc loi
    Thời sự 24h(23/8): Gái trẻ thuê chặt chân tay trục lợi

    Xé áo, cắt tóc nhân tình ở phố: Nhân tình là "osin" của kẻ chủ mưu; Giám định ADN để nhận dạng 150 ngôi mộ bị xâm phạm; Vụ "tháp nghiêng" chờ sập: 3/4 hộ dân đã di dời; Dân không có quyền kiểm tra CSGT': Giám sát khác kiểm tra; Bạn gái trễ giờ lên máy bay, nam thanh niên xông vào đánh nhân viên hàng không

  • Thoi su 24h228 Nhung vu giet hai can bo tai tieng
    Thời sự 24h(22/8): Những vụ giết hại cán bộ tai tiếng

    TPHCM kiểm tra "lót tay" lấy sổ đỏ: Sẽ như Hà Nội?; Những vụ giết hại cán bộ bằng súng tai tiếng nhất từ trước tới nay; Hé lộ nguyên nhân ban đầu vụ nhóm côn đồ nổ súng truy sát 1 gia đình ở Thanh Hóa; Nước biển miền Trung 'đạt chuẩn' để tắm và nuôi thủy sản; Cán bộ điều tra đánh người nhưng vẫn có thư cảm ơn;... là những tin tức thời sự nổi bật ngày 22/8/2016.

  • Thoi su 24h178 Me nhan tam giet 3 con ruot roi bo tron
    Thời sự 24h(17/8): Mẹ nhẫn tâm giết 3 con ruột rồi bỏ trốn

    Hà Nội chi 53 tỷ đồng/năm cắt cỏ: Dừng là đúng; Rúng động thảm án mẹ sát hại 3 con, đốt nhà rồi trốn vào rừng; Sự thật đằng sau bức ảnh tố nhân viên y tế chơi điện thoại; Vợ công an đánh ghen kinh hoàng: Trên tình bạn một tí; Sân bay tắc nghẽn sao còn cắt đất làm sân golf?

  • Tong hop tin An ninh phap luat tuan 142072016
    Tổng hợp tin An ninh - pháp luật tuần (14-20/7/2016)

    Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khi dư luận còn đang bàng hoàng trước thảm án Lào Cai. Trọng án Yên Bái, 3 nạn nhân là những người đứng đầu cơ quan lãnh đạo tỉnh. Thảm án Hà Giang, mẹ giết 3 con ruột vì mâu thuẫn với chồng. Giết mẹ vợ và em vợ ở Thái Bình.Những vụ án như một chuỗi sự kiện tiếp diễn xảy ra trong một thời gian ngắn. Có thể nói tuần này là t

  • Toan canh kinh te tuan 1408 20082016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (14/08- 20/08/2016)

    Những dự án lọc dầu lớn phải bù lỗ tới hàng nghìn tỷ đồng, Bộ Công thương phản hồi về bộ nhiệm tại Sabeco, bảo mật tại các NH lớn, giá xăng tăng trở lại...Cùng với đó là những thông tin bất động sản, tài chính- ngân hàng, thị trường tiêu dùng... tiếp tục là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuần qua.

  • Tong hop tin Doi song tuan qua 15218
    Tổng hợp tin Đời sống tuần qua (15-21/8)

    Mới đây, lời cảnh báo được một vị phụ huynh đưa ra cùng với hình ảnh được cắt ra từ camera của lớp học mẫu giáo cho thấy một bé trai đang cố làm chuyện người lớn với bé gái trong giờ nghỉ trưa khiến nhiều bậc cha mẹ phải suy ngẫm.