Thứ hai, 03 Tháng mười hai 2007, 10:32 GMT+7

Mátxa

Gã bắt đầu vân vê các động tác nhẹ vào thái dương tôi, vừa hỏi vu vơ như thăm dò:

- Anh mới đến đây lần đầu?

Tôi đáp:

- Đoán thử xem?

- À, giọng anh em nghe quen quen...

- Hơi bị tài đấy! Tôi đến lần thứ hai. Đoán được tôi vào lần đầu cách đây bao lâu, trong trường hợp nào nổi không?

- Nếu anh nhắc lại tên, chắc em đoán được.

Tôi lặng thinh. Gã lặng thinh. Trong chốc lát, chợt gã reo lên:

- Anh Dũng. Anh Dũng xây dựng, phải không?

Tôi ngạc nhiên:

- Đúng là tài thật. Cách nào mà nhớ ra hay vậy?

Gã bảo đó là vì “câu chuyện” của tôi có cái để nhớ. Gã nhắc lại: hôm nọ, anh và một người bạn ngành xây dựng đi đâu đó về, tình cờ nổi hứng ghé vào đây. Các anh bảo nhau đây là một “trường hợp” đặc biệt, bởi vì lâu nay các anh chỉ đi mátxa có “vui vẻ”, chứ chưa ghé đến một cơ sở khiếm thị bao giờ. Và anh đã có câu đố như vậy khi đến lần sau.

Thật ra, với những người khiếm thị bẩm sinh họ vẫn luôn được bù đắp bằng một trí nhớ đặc biệt. Chỉ cần gặp ai đó một lần là họ có cách ghi nhận rất lâu để không nhầm lẫn. Tuy nhiên, gã lại là một trường hợp khác: gã mới bị mù năm 20 tuổi, cách đây khoảng bảy năm. Gã kể tôi nghe quê gã ở một làng chài Quảng Ngãi, phần lớn đều làm nghề đi biển hoặc đóng tàu. Gã làm công việc sơn tàu và tai nạn rủi ro đã xảy ra khi vô ý làm sơn tạt vào mắt.

Nhìn chung, ngoại trừ đôi mắt khuyết tật được giấu sau đôi kính đen thì có thể xem đây là một gã đàn ông bảnh trai, liến thoắng. Dường như sau buổi mátxa lần đầu tại đây, câu chuyện của gã lôi cuốn tôi nhiều hơn cái tài đấm bóp.

Bây giờ, gã bảo tôi nằm sấp, đến phần làm lưng. Kề cận chiếc giường tôi là một bức vách che kính màu đục, mong manh mà kín đáo, vọng lên tiếng cười rúc rích nho nhỏ. Tôi hỏi: “Vụ chi rứa?”. Gã nói: “Mấy chị phụ nữ mátxa trong đó”. Gã lại nói thêm, phải cho chị em bình đẳng chứ. Mấy anh đàn ông nhậu nhẹt, “tươi mát” đều đều, còn phụ nữ họ phải thư giãn ra sao? Dĩ nhiên, tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm này, nhưng dù vậy vẫn không kìm được tò mò. Tôi thì thầm với gã:

- Thế ai làm cho các chị phụ nữ, nhân viên nam hay nữ?

- Nam, nữ là tùy theo yêu cầu của khách. Tụi em... nhà tranh cũng như nhà ngói mà!

Tôi nhắm mắt, mơ màng những hình ảnh “nhà ngói, nhà tranh” theo kiểu diễn tả của gã... lại càng không ngớt băn khoăn.

- Chà... với chị em, ông anh đây cũng mátxa toàn thân à?

Gã cười khì:

- Họ bảo đâu thì em làm đó thôi anh ạ...

Rồi tự nhiên gã xuống giọng, nửa đùa cợt, nửa nghiêm trang: “Chỉ có mấy bà sồn sồn mới ưa rắc rối thôi anh... Với lại em cũng không thích, vợ mình buồn tội nghiệp”.

Câu chuyện đến đây không dưng bất ngờ quay lại phần chuyện gã đã kể tôi nghe dở dang lần đầu.

Đại để, hồi còn sáng mắt, gã có quen biết tình cảm với một cô gái ở một gia đình làm nghề đóng tàu. Sau chuyện rủi ro, cô gái vẫn không thay đổi lòng dạ, rồi hai bên tiến đến chuyện hỏi cưới. Khoảng hai năm trước, nghe tin có khóa dạy xoa bóp, bấm huyệt dành cho người khiếm thị, gã lặn lội khăn gói ra Đà Nẵng học nghề với ý định tìm kế mưu sinh lâu dài cho gia đình. Tuy nhiên, khi đã thành nghề, có được thu nhập tạm ổn, hai vợ chồng gã lại bàn bạc thuê một gian nhà nhỏ tại đây để sớm tối cùng có nhau. Gã bảo như vậy thì hơi vất vả nhưng cũng rất hạnh phúc và vui vẻ. Sáng vợ gã đưa đi, tối đón về, cùng nhau cơm nước, cùng xem tivi (gã thì nghe), chuyện trò đùa giỡn rôm rả...

Tôi hỏi: “Thường ngày vợ có làm chi không?”. Lần đó, gã trả lời: “Đầu tiên bả cũng có đi bán bia ở mấy hàng quán, sau em thấy nghề đó không hay, bây giờ tạm thời bả phụ bán ở một hàng cơm...”.

Nhớ đến chuyện này, tôi lại thăm hỏi gã:

- Bà xã ra sao rồi? Vẫn bán cơm chứ?

- Nghỉ rồi anh ạ. Bả đã xin qua được một cửa hiệu bán mỹ phẩm gì đó... nghe nói thu nhập khá hơn.

- Được vậy thì tốt. Chẳng biết ảnh hưởng chi nhiều đến thời gian sinh hoạt gia đình không?

- Em thấy chẳng ảnh hưởng chi. Bả vẫn đến đón em mỗi tối như thường lệ. À, hết suất làm này là bả đến đó. Anh nhớ để ý nhìn, chấm giùm em thử mấy điểm nghe!

Gã khẳng định lần tới, hễ tôi đến chỉ cần lên tiếng vài câu là gã nhận ra ngay. Chừng đến phần cuối cùng của việc mátxa, tôi cố vờ trì hoãn thời gian để chờ nhìn thấy gương mặt tác giả của tiếng cười rúc rích vọng từ vách gương thì chợt gã reo lên vui vẻ:

- Chà, bà xã em đến bên ngoài rồi đó anh. Hình như bả đến sớm hơn thường lệ một tí...

Tôi cũng vừa nhận ra một giọng nữ trẻ trung tíu tít chào hỏi với vài nhân viên trực bên ngoài và lòng cũng thấy nao nao... Nhưng đến chừng mặc xong quần áo, trả tiền, bước ra cửa, thì tôi chỉ còn kịp nhìn thấy dáng người của gã ngồi che khuất bên phía sau một người phụ nữ đang lái xe về phía cuối đường.

+++

Câu chuyện về gã đàn ông mátxa khiếm thị với tôi tưởng cũng dần vào quên lãng, vì trong trăm thứ bộn bề của cuộc sống, nếu có những lúc cần thư giãn thì cũng không nhất thiết là việc mátxa, và hơn nữa nếu đã đi mátxa thì thường mình cũng hùa theo những nhóm bạn bè, bạ đâu hay đó, ít khi đến một điểm cố định. Bỗng chiều nay, sau một cuộc nhậu nhẹt ăn mừng việc bàn giao một công trình xây dựng kéo dài khá trầy trụa, trong nhóm chúng tôi có người đề nghị:

- Để rửa xui, chiều nay bọn mình tìm chỗ mátxa lành mạnh đi!

- Thế nào là lành mạnh?

- Là đến nơi nào xoa bóp xong để khỏe lại, chứ không phải để mệt ra...

Thế là nghiễm nhiên, cái địa chỉ mátxa của gã khiếm thị hôm nào lại hiện đến với chúng tôi.

+++

Điều đầu tiên tôi nhận ra nơi phòng mátxa cũ là đã có một sự cải cách tiến triển nào đó. Đèn trần sáng lóa nay thay thế bằng chùm đèn ngủ dìu dịu, nhẹ nhàng. Những chiếc quạt máy rì rào cũng đã được thay thế bằng máy điều hòa. Ra trải giường nay khá trắng trẻo, phẳng phiu. Chiếc phòng có ngăn vách kính màu đục chừng cũng dời về phía xa hơn.

Tuy nhiên, người mátxa cho tôi không phải là gã khiếm thị hôm nọ, mà là một người đàn ông khác trông đứng tuổi hơn. Người này chào hỏi tôi thân mật:

- Em là Mười. Anh là anh Dũng “xây dựng” phải không?

- Đúng quá. Những lần trước tôi làm tay tre trẻ kia mà... anh cũng nhớ hở? Thế tay ấy đâu rồi?

- Lần nào đến anh cũng trò chuyện sôi nổi, ai mà không nhớ. Cậu làm cho anh mấy bữa vừa ra ngoài. Taxi đến chở hắn đi làm tại nhà khách hàng theo yêu cầu.

- Đây mình cũng có đội “mô bay” làm kiểu lưu động vậy à?

- Dịch vụ này là thực dụng lắm. Bởi nhiều gia đình có người đau ốm không đi đến được. Cũng có người vì tế nhị thế nào đó không muốn đến đây nhiều lần. Bọn em phục vụ thôi.

Dăm ba lần thay đổi tư thế, tôi cũng định tán chuyện vu vơ với Mười, nhưng vẫn không ngớt áy náy muốn gặp lại gã khiếm thị “tre trẻ” để thăm hỏi đôi điều. Tự nhiên, tôi nhớ đến tiếng cười rúc rích bên trong vách kính, mà cảm thấy nửa tò mò, nửa âu lo: không biết những lần đi ra ngoài như vậy, gã sẽ đi đâu và gặp những “nhà ngói, nhà tranh” nào?

Cuối buổi mátxa, tôi hỏi Mười:

- À, chuyện vợ con của tay ấy ra răng rồi? Làm ăn khá không?

- Vợ hắn hả? Tội nghiệp, con bé lại đến chờ thằng ấy từ nãy chừ. Đêm nào nó cũng đến đúng giờ. Nhưng thằng đó kỳ ni cà chớn lắm, nhiều bữa có cơ hội là đi mút mùa...

Khi tôi bước ra cửa, bên ngoài trời mưa bay bay. Dăm ba phụ nữ ngồi quay lưng cạnh bàn người nhân viên thu ngân chuyện trò đùa cợt, chẳng buồn nhìn ai... Không biết trong đó có ai là vợ của gã hay không, nhưng dù sao tôi vẫn mong là người phụ nữ ấy đã đón gã đi rồi. Và chốc lát nữa thôi, trong một ngõ khuất cuộc đời nào đó, gã cùng cô vợ trẻ vẫn còn mãi niềm hạnh phúc ngọt ngào, giản dị bên bữa cơm đạm bạc cùng chiếc tivi rộn ràng màu sắc âm thanh như lời gã kể.

Truyện ngắn của TRẦN TRUNG SÁNG

Việt Báo

Nhận xét tin Mátxa

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Mátxa bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Matxa ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Mátxa ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tin Xã Hội của chuyên mục Xã Hội.

massage
giggling, blind, women, men, construction, vague, the story, guys, come, brother, children, do

He started adviser slight movements in the solar I, just as the probe asked idly.





  • Nghin le chuyen tuan qua 137 197
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua (13/7 - 19/7)

    TQ rời giàn khoan HD-981 ra khỏi khu vực Hoàng Sa; Bão Rammasun đổ bộ Việt Nam, bão quét từ Quảng Ninh tới các tỉnh biên giới; Vỡ đường ống dẫn nước Sông Đà lần thứ 9...là những tin tức thời sự nổi bật trong tuần qua (13/7 - 19/7).

  • Ban tin suc khoe tuan tu 13197
    Bản tin sức khỏe tuần (từ 13-19/7)

    Vì sao người dân phải mòn mỏi đợi vaccine dịch vụ?; Cảnh giác với chiêu giả nhân viên y tế đến nhà lừa tiền; Mực ống bày bán trên vỉa hè ướp hóa chất lạ; Ngáp ngủ nhiều giúp tăng trí nhớ; Quan hệ trong bao lâu để cả hai đều thỏa mãn?; Mẹ bầu ăn nhạt sinh con thần đồng... là những tin sức khỏe nổi bật tuần qua.

  • Toan canh Showbiz tuan 1307 1907
    Toàn cảnh Showbiz tuần (13/07 – 19/07)

    Thí sinh "Nữ hoàng sắc đẹp Việt Nam 2014" ném danh hiệu vào xe rác, Baggio thừa nhận từng lén lút qua lại với Andrea khi đã kết hôn, Tiễn đưa nhà văn Tô Hoài về nơi an nghỉ cuối cùng, Cường đôla tung ảnh hạnh phúc, Lý Nhã Kỳ phát âm tiếng Anh sai, Phạm Băng Băng từng bị băng huyết vì phá thai ở nhà,...là những thông tin nổi bật của showbiz trong tuần qua.

  • Tin An ninh Phap luat tuan qua 1307 1907
    Tin An ninh – Pháp luật tuần qua (13/07 – 19/07)

    Tổng cục Cảnh sát kiểm tra tin đồn Lê Văn Luyện trốn trại; Vụ Cát Tường: 'Tôi có niềm tin lần này sẽ tìm thấy xác con'; Vợ cùng "phi công trẻ" lập mưu giết chồng; Những cuộc 'xóa số' tàn bạo của giang hồ đất Cảng; Hàng nghìn người xem xử tội phạm hiếp dâm hàng loạt; Người tâm thần phạm tội: Những vụ án kinh hoàng; ........là những tin đáng chú ý trong tuần.

  • Toan canh kinh te tuan 1307 1907
    Toàn cảnh kinh tế tuần (13/07 - 19/07)

    Sau sự tăng giá bất ngờ của xăng, giá thực phẩm leo thang chóng mặt, WB dự báo kinh tế Việt nam tăng trưởng 5.4%, lợi nhuận ngành ngân hàng được công bố không có mấy điểm sáng, lãi suất được dự báo tiếp tục giảm... là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật trong tuần vừa qua.