Chủ nhật, 18 Tháng mười một 2007, 00:58 GMT+7

Đoá hoa tươi thắm gửi tặng các thầy, cô giáo

Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm nay, Thư Hà Nội xin gửi "chùm" bài viết, như đóa hoa tươi thắm tràn đầy lòng biết ơn sâu sắc của những người học trò tới các thầy giáo, cô giáo cũ, tới các thầy giáo, cô giáo đã nghỉ hưu hoặc đang tận tụy và tâm huyết dạy học ở mọi vùng miền của đất nước, trên hành trình gian khó dạy chữ - dạy người. Những kỷ niệm ấu thơ trong trang sách và cuộc đời học trò, không chỉ nuôi lớn tâm hồn và nhân cách họ, mà còn gợi ra những chuyện nghiêm túc, sâu sắc đầy tính thực tiễn cho giáo dục thời đổi mới.

Những thầy cô không biết đến bông hoa Ngày 20 - 11

Làng tôi nằm ven sông Hoàng Long thơ mộng, quê hương của vua Đinh Bộ Lĩnh với cố đô Hoa Lư (Ninh Bình). Hai huyện Gia Khánh và Gia Viễn là vùng đồng chiêm trũng, rất nhiều núi đá vôi, có trái đứng trơ vơ giữa cánh đồng. Ngày xưa không có đê ngăn, về mùa nước lụt, cả vùng trông như biển mênh mông. Cổ nhân yêu thơ văn lai láng đi thuyền qua thấy đồng nước trong xanh, hoa súng tím với sơn thủy hữu tình nên gọi đó là Hạ Long cạn.

Khi học lớp 3 có bài đọc thêm về "Hạ Long cạn" đầy chất thơ, tôi mang về cho bố xem, ông thở dài: "Biển nước và núi non đẹp đấy nhưng làng ta mất mùa". Đồng trắng nước trong, một mùa lúa nên quê tôi nghèo khó, thân phận ấu thơ chúng tôi vì thế cũng nghèo.

Sông núi Hoa Lư. Ảnh: Báo ảnh Việt Nam

"Hạ Long cạn". Ảnh: Báo Ảnh Việt Nam

Từ cái giấy khai sinh

Tôi nhớ lúc học lớp hai (1962) trường làng, thầy giáo Lan, một người vùng Nho Quan không hiểu sao cái tên lại giống tên con gái, thông báo cả lớp nộp giấy khai sinh để làm học bạ. Tôi về hỏi thì mẹ tôi bảo: "Ngày xưa đẻ mày ở cái hang trong núi Nhội, lúc tản cư chạy Tây càn thì làm gì có giấy khai sinh. Mẹ chỉ nhớ khoảng tháng một hay tháng hai gì đó. Vừa đau đẻ vừa đói làm sao mà nhớ được ngày tháng". Hỏi tản cư năm nào mẹ tôi cũng chịu.

Thầy giáo Lan nghe chuyện bảo tôi: "Để thầy giúp". Tên tôi vốn là Giang Tử Tế theo dòng họ, con trai đều có tên đệm là "Tử". Vốn liếng vài chữ Nôm, bố tôi mong con lớn lên thành người đàng hoàng tử tế nên đặt tên con như vậy. Nhưng thầy Lan bảo "Tử là chết, không nên dùng. Thầy chọn tên đệm là Công giúp em bay xa như chim".

Lên uỷ ban xã để lấy dấu, thấy tên tôi giống tên ông chủ tịch xã nên cán bộ xã tự thêm chữ "H" vào giữa để không "phạm húy". Mang về nhà, bố tôi xem và quát ầm: "Tên đệm sai rồi. Anh giáo Lan không biết đấy, chữ Tử trong dòng họ nhà mình nghĩa là Con". Năm tuổi tôi đã thuộc lòng bài Tam Thiên Tự do bố dậy "tử chết, tồn còn, tử con, tôn cháu, lục sáu, tam ba". Đang học lớp hai nên tôi không hiểu ai đúng ai sai. Mang giấy khai sinh lên uỷ ban định đổi lại thì họ nói: "Triện uỷ ban có phải củ khoai đâu mà lúc nào cũng cộp được".

Sau này tôi mới hiểu, nhiều bạn trong lớp được thầy Lan đặt lại tên hoặc thêm đệm cho đẹp hơn. Ở quê lúc đó cha mẹ thường đặt tên con rất xấu để tránh ma bắt hay bị chết non mà thật ra do nghèo đói và bệnh tật gây nên. Những tên như Gầu, Sòng, Cò, Tý được thầy đổi lại thành Xuân, Quảng, Lập, Hằng rất đẹp. Vùng quê nghèo nên người thầy xưa phải nghĩ cả tên và làm khai sinh cho đám học trò.

Đến bài học ăn rau

Thời đó, tôi nhớ các bài tập đọc thiên về ca ngợi đất nước ta giàu có, ruộng đồng phì nhiêu, rừng vàng biển bạc. Khi vào lớp ba của thầy Huấn, tôi nhớ có bài tập đọc "Cần ăn rau", có câu đầu tiên: "Mấy hôm nay mâm cơm không có thịt cu Tý buồn thiu", nói về tác dụng của rau vì ăn thịt hay bị táo bón. Cu Tý vốn ăn thịt quen, thấy bữa cơm hôm ấy chỉ có rau nên không chịu ăn. Anh trai dỗ ngon ngọt là cần ăn rau, tốt cho tiêu hoá. Rồi chỉ ra mảnh đất trước nhà "Hôm nào anh em mình ra đó cuốc đất trồng rau" và cu Tý ngoan ngoãn vâng lời.

Tôi nhớ mang máng như thế vì bao nhiêu năm rồi, không rõ bài tập đọc ấy còn trong sách giáo khoa thời nay không. Nếu dùng cho trẻ em Hà Nội bây giờ sẽ có ý nghĩa giáo dục rất lớn vì chúng ăn quá nhiều thịt. Nhưng với thầy Huấn và đám trẻ chúng tôi thời đó thì hoàn toàn không thế. Nhà thầy có sáu con gái lít nhít nên rất vất vả. Tuy là giáo viên nhưng tôi đoán thầy cũng ít được ăn thịt vì trông thầy rất gầy, mặt mày hốc hác, thỉnh thoảng ho sù sụ. Bọn trẻ chúng tôi chỉ biết đến miếng mỡ vào ngày Tết, giỗ chạp hay đám ma may ra được cái đuôi lợn hay chân gà gặm cả ngày.

Giờ thầy giảng về bài tập đọc để lại ấn tượng khó quên. Mỗi lần nhắc đến chữ "thịt" như có nước miếng thầy cố nuốt vào trong, còn chữ "rau" thì giọng thầy nghẹn lại như đang nhai rau muống già luộc qua loa chấm muối. Lũ học sinh đang đói khát, nuốt nước bọt ừng ực như nhìn thấy đĩa thịt trước mặt mà phải cố gắp rau.

Sau gần 50 năm, tôi vẫn nhớ bài tập đọc và giờ giảng ấy dù lúc đó cảm giác của một học sinh lớp ba không rõ ràng như bây giờ. Thầy Huấn biết rõ bài "Cần ăn rau" ấy khó tiêu như thế nào. Thầy cười như mếu và bảo: "Sách viết lạ thật. Không hiểu sao thầy vẫn thích ăn thịt hơn vì ngày nào chả ăn rau" rồi thầy cố nháy mắt trêu đám học trò. Lũ chúng tôi cười reo lên: "Thưa thầy, đúng ạ".

Nhưng sống ở thời đó và sách giáo khoa nội dung như vậy, thầy chỉ biết bảo vài đứa đứng lên phát biểu nhắc đi nhắc lại: " Ăn thịt không tốt cho dạ dày", còn bọn "quỉ sứ" đói khát chúng tôi ra sức gào: "Cần ăn rau, không thèm ăn thịt".

Nhân cách nhà giáo và cuộc đời học trò

Lũ trò chúng tôi năm xưa lớn lên, mỗi đứa phiêu bạt một nơi. Một lần, vài bạn cũ gặp nhau ở Hà Nội lại có dịp nhắc chuyện thời đi học trường làng.

Thầy trò. Ảnh: Người viễn xứ

Thầy trò. Ảnh: Người viễn xứ

Biết bao thầy cô thời đó đã đặt tên, tính tuổi và khai sinh cho lũ trẻ quê mùa mà không biết rằng điều đó có tác dụng rất lớn với tương lai của chúng. Ngày nay, đám học trò ở vùng quê lam lũ thuở nào lại được nhiều người biết đến tên tuổi. Có anh đã lên đến thứ trưởng, vài chị là bác sỹ hàm cấp tá, người làm giám đốc trường đại học danh tiếng hoặc doanh nhân giầu có. Cái tên đệm "Công" cũng đã mang lại nhiều may mắn, giúp tôi bay đi khắp năm châu đúng như mong ước của thầy Lan. Đó là ơn trời biển không dễ gì sánh được của các thầy cô.

Lòng thương trẻ nghèo, kể cả việc như thầy Lan nghĩ cái tên đệm cho trò, đã giúp chúng tôi bước ra một cuộc đời khác sáng sủa hơn. Tôi còn nhớ nếu ai nghỉ học vì lý do nào đó, các thầy sắp xếp cho học phụ đạo sau giờ. Đôi khi hết giờ trên lớp, các thầy cho tôi đến nhà làm thêm bài tập. Biết tôi đi bộ bốn cây số đến trường, thỉnh thoảng các thầy cho tôi ăn bát cơm trước khi ra về. Rất lạ, thời ấy không ai nói chuyện trả tiền học ngoài giờ.

Nhìn vùng quê Ninh Bình, Thanh Hóa hay Nghệ An… những ngày lụt lội vừa qua, tôi chợt nhớ đến Hạ Long cạn thuở nào và biết rằng còn bao số phận nhỏ bé đang cần vòng tay rộng mở của các thầy cô. Nếu có tình thương đùm bọc, được dậy dỗ đến nơi đến chốn giúp các em trưởng thành, họ sẽ không quên những mái trường thân yêu trong đời và có cách sống nhân văn theo gương các thầy cô. Cách ứng xử của nhà giáo là tấm gương cho thế hệ trẻ nhìn vào và tự thấy mình trong đó.

Trong lễ tang cụ Vũ Trọng Kính, cựu đại sứ Việt nam tại UNESCO, người ta để ý đến một vòng hoa đặc biệt "Học trò Phạm Minh Hạc kính viếng Thầy". Hẳn người thầy đó phải có nhân cách như thế nào mới được sự kính trọng của học sinh kể cả nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục (cũ).

Nghĩ về sách giáo khoa thời nay

Chúng tôi cũng không quên bài "Cần ăn rau" của thầy Huấn. Thương thầy nghèo, bản thân thèm thịt mà vẫn phải dậy "đừng ăn thịt" cho bọn trẻ con đói khát. Giờ đây, Việt Nam đã khác xưa khi hội nhập, nền giáo dục cũng đã tiến bộ nhiều. Dẫu vậy, tôi vẫn mong các nhà cải cách giáo dục thời nay nên nhìn lại những trang sách giáo khoa có thật sự mang ý nghĩa giáo dục không. Rất nhiều người trong số họ đã trải nghiệm như tôi nên không ai muốn lỗi lầm hôm qua nhắc lại trong trang sách hôm nay.

Mỗi bài tập đọc và ngôn từ cho trẻ em phải là một tác phẩm văn chương. Đó không thể là một bài "viết để mà viết" với nội dung xa rời thực tế như kiểu kêu gọi lũ trẻ "cần ăn rau" trong khi ngày nào chúng cũng ăn bắp cải luộc thay cơm. Những bài văn khuôn sáo hay trang lịch sử tô hồng không có thật trong đời sẽ làm cho học sinh thơ ngây và thầy cô yêu nghề cảm thấy mâu thuẫn giữa sách vở và cuộc sống. Chỉ cần một sai sót trong một trăm cái đúng cũng làm người ta nghi ngờ tất cả những gì viết trong cuốn sách.

Người Nhật sau thất bại chiến tranh đã dạy học sinh rất thực tế “Nước Nhật rất nghèo không có tài nguyên, nếu thế hệ các em không cố gắng học hành thì không thể đưa dân tộc ra khỏi đói nghèo”. Chúng ta biết đấy, bây giờ nước Nhật là cường quốc kinh tế thứ ba trên thế giới sau 60 năm. Còn chúng ta với “rừng vàng biển bạc” vẫn là nước nghèo dù hơn ba mươi năm chiến tranh đã qua đi. Nếu bay từ Viên Chăn (Lào) về Hà Nội, nhìn xuống dưới cũng biết đâu là biên giới hai nước. Vùng còn rừng cây xanh tươi bạt ngàn chính là nước Lào, còn phía Hòa Bình, Điện Biên “rừng vàng” đã thành đồi trọc.

Sách vở tô hồng hay không đúng sự thật sẽ không giúp gì cho sự nghiệp trồng người. Sai lầm trong định hướng giáo dục, những trang sử hay truyện cổ tích nhầm lẫn có thể làm hỏng vài thế hệ. Đã có học sinh tự hỏi tại sao nhà trường dậy cách sống vị tha, khen cô Tấm hiền từ trong khi cô lấy nước sôi dội lên đứa em của mình? Tình mẹ ở đâu mà chị Dậu bán con?

Những điều không chính xác cần phải đính chính rõ ràng và quan trọng nhất phải tôn trọng sự thật lịch sử. Đầu óc thơ ngây trong trẻo của trẻ em không thể bị vẩn đục bởi lỗi lầm của người lớn. Ai là anh hùng thật hay nhân vật hư cấu một thời với mục đích tuyên truyền nên giải thích rõ. Truyện xưa nào là truyền thuyết, chiếc xe tăng nào vào dinh Độc Lập đầu tiên, hay ai cắm cờ ngày 30-4-1975 cần được viết bằng mực đen trên trang giấy trắng học sinh.

Nếu không, những giáo viên có tâm huyết với nghề sẽ tự hỏi "Ta đưa lũ trẻ này về đâu?". Tâm hồn trong trắng học trò kia không biết đúng hay sai như đứa trẻ lớp hai làm sao hiểu được có mấy chữ "Tử" trong Hán Nôm. Thời mở cửa với thế giới bên ngoài, giữa bao thông tin đa chiều, chỉ cần một cái “nhắp chuột”, không cẩn thận, chúng lớn lên dễ trở thành thế hệ sống trong ảo ảnh về quê hương, mơ hồ về Tổ quốc, phán xét thầy cô, đòi xem lại lịch sử và thậm chí lên án cả những người đã từng hy sinh xương máu cho dân tộc. Nếu điều đó xảy ra thì chính chúng ta là người có lỗi.

Đoá hoa biết ơn thầy cô

Lũ trò chúng tôi thời ấy nay đã vào tuổi ngũ, lục tuần. Thầy Huấn của chúng tôi đã khuất núi từ lâu vì bệnh lao phổi. Thầy Lan không biết ở đâu. Nhìn vùng Nho Quan ngập trong biển nước, người leo lên cả dây điện tránh lũ, quan tài trôi lềnh bềnh, không hiểu sao tôi vẫn bị ám ảnh nhất về những ngôi trường ngập trong nước lũ, về hình ảnh một cụ già 80 đang ôm cháu chắt chạy lụt. Gần năm mươi năm trước, các thầy giáo của tôi không thể nghĩ rằng hôm nay lại có đứa học trò ngồi phía bên kia Thái Bình Dương và viết những kỷ niệm trường xưa. Ấn tượng tuổi thơ thật khó phai.

Ngày 20-11, tôi đến chơi nhà người bạn học cũ là giáo viên. Nhà chị đầy hoa và tràn ắp tiếng cười học sinh. Chúng tôi chợt nhớ ra chưa bao giờ tặng hoa các thầy. Thời đó, quê tôi không ai nghĩ đến trồng hay mua hoa tặng vì thế nhiều thầy cô không biết đến hương thơm của bông hoa ngày Nhà giáo Việt Nam.

Viết những dòng này, tôi xin được coi như là đóa hoa dâng tặng các thầy cô yêu quí, với niềm biết ơn sâu sắc đã giúp đám trẻ quê mùa chúng tôi may mắn nên người. Đó là những nhà giáo thiện lương sống trong nghèo khó, thanh bạch vẫn hết lòng vì học sinh thương yêu, dù đôi khi phải dậy những bài học trong sách giáo khoa đầy mâu thuẫn với đời thường khắc nghiệt.

  • Hiệu Minh

Washington DC, 11-2007

Con mãi yêu mẹ nhất trên đời

Ai sống trên đời cũng có một người mẹ của riêng mình.

Mẹ tôi sinh ra ở miền quê Thái Bình 5 tấn. Vì ông ngoại tôi là địa chủ, cho nên khi cải cách ruộng đất các anh chị em của mẹ tôi mỗi người một ngả. Mẹ tôi lên Hà Nội với ước mơ làm cô giáo và mẹ đã chọn cái nghề được coi là nghèo nhất thời bấy giờ, nhưng lại giàu nhân cách trong mọi thời đại. Mẹ sinh ra ba anh em chúng tôi đều là con trai. Đây chính là điều thiệt thòi lớn của mẹ, vì mẹ đã không có con gái để được tâm sự, chia sẻ những điều thầm kín của người cùng giới.

Những ai đã từng sống trong những năm thập niên 70 mới cảm thấy hết được sự vất vả và nghèo khổ do cơ chế bao cấp. Với đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng giáo viên, mẹ tôi vẫn đảm đang thu vén cho chúng tôi luôn được ăn học đầy đủ. Mẹ luôn dành cho chúng tôi những gì tốt hơn có thể, một chỗ ngủ không bị mưa dột, dành cho chúng tôi cơm và bảo mẹ thích ăn cháy, dành cho chúng tôi miếng lườn gà và bảo mẹ thích ăn chân... Điều này chưa bao giờ thay đổi ngay cả khi chúng tôi đã lập gia đình, cả khi mẹ tôi đã thành bà nội, bởi vì điều đó đã trở thành bản chất trong con người của mẹ.

Chỉ cần thấy chúng tôi húng hắng ho là đêm mẹ mất ngủ, thấy anh em chúng tôi cãi nhau hoặc vô tình nói "sẵng" với mẹ là cả tuần đó mẹ mất ngủ trong nước mắt. Niềm vui của mẹ cũng thật giản dị như cách sống của mẹ. Niềm vui của mẹ không phải là những món tiền mà anh em chúng tôi biếu mẹ, không phải là giá trị của những món quà khi ai tặng mẹ mà chính là mẹ làm được điều gì đó giúp chồng, con, là mỗi món ăn mẹ nấu hợp khẩu vị mọi người, là các con hòa hợp, biết quan tâm đến nhau, biết quan tâm đến bố.

Mọi người thường cho rằng, không ai có thể làm tốt cả hai việc cùng một lúc bao giờ, thế nhưng mẹ không chỉ "vĩ đại" trong công việc gia đình mà mẹ còn khẳng định năng lực của mình trong công việc “trồng người”. Với cương vị là một hiệu trưởng, mẹ đã góp phần tạo điều kiện cho nhiều giáo viên trở thành giáo viên dạy giỏi, nhà quản lý giáo dục. Điều thú vị, dưới cương vị một nhà quản lý, các thế hệ học sinh giỏi các cấp, từ cấp tỉnh đến quốc gia do mẹ bồi dưỡng vần đều đặn "ra lò". Sự cống hiến của mẹ không chỉ được các con của mẹ công nhận, mà mẹ đã được ngành giáo dục, xã hội công nhận bằng danh hiệu Nhà giáo Ưu tú.

Cha ông ta ngày xưa có câu: " Phúc đức tại mẫu". Vâng, mẹ ơi, những gì các con, các cháu của mẹ có được đến ngày hôm nay chính là phúc đức của ông bà tổ tiên, của mẹ cho chúng con, và có lẽ chính sự trưởng thành của các con là động lực, là sức mạnh giúp cho mẹ vượt qua mọi khó khăn vất vả để luôn giữ được nét trẻ đẹp của thời con gái với danh hiệu hoa khôi của mình, luôn giữ được nét đẹp của người con dâu, của người mẹ và nét đẹp của bà nội.

"Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra". Có lẽ đi hết cả cuộc đời này con cũng không thể hiểu hết và viết được hết những gì mẹ đã dành cho chúng con. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, con cầu chúc cho mẹ luôn được mạnh khoẻ, sống hạnh phúc bên chồng con và các cháu, chúc mẹ may mắn có được những người con dâu đúng nghĩa để phần nào bù đắp được sự thiếu may mắn không có con gái mẹ nhé.

Con mãi yêu mẹ nhất trên đời!

  • Lục Mạnh Hiên

Ơn cô ngày ấy - bây giờ

“Một con đò sang ngang, ôi lòng thầy mênh mang!

Cho em biết yêu cánh cò trong câu ca dao, cho em biết yêu bống trắng ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan…

Và cho em yêu ai hai sương một nắng để làm lên lúa vàng.

Bài học làm người em vẫn khắc ghi: CÔNG CHA, NGHĨA MẸ, ƠN THẦY”.

Đã hai mươi năm trôi qua kể từ khi em vào lớp một, và cũng đã có biết bao thế hệ được cô cầm tay uốn nắn những nét chữ đầu tiên. Đến bây giờ em đã khôn lớn thành người, nhưng cứ mỗi lần nhớ về những lời dạy của cô ngày ấy em lại cảm thấy lòng mình dấy lên một lòng biết ơn vô hạn.Khi em vào lớp một, buổi học đầu tiên của em được bắt đầu bằng một nụ cười thật tươi và ánh mắt trìu mến của cô. Cô không đẹp như nàng tiên trong truyện cổ tích, không có làn da trắng như tuyết, không có mũi dọc dừa, không có những bộ quần áo đẹp nhưng cô có một trái tim tràn ngập yêu thương.

Biết ơn thầy cô. Ảnh: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

Biết ơn thầy cô. Ảnh: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

Em là một đứa trẻ không bình thường. Em lớn lên với một đôi bàn tay không lành lặn do di chứng của chiến tranh khốc liệt. Em đến lớp trong nỗi mặc cảm với bạn bè cùng trang lứa. Em sống khép mình, chỉ biết ngồi một mình một góc lớp và không dám trò chuyện, vui đùa cùng ai. Khi ấy, cô đã ân cần hỏi han và dạy cho em biết tin vào những điều tốt đẹp trên cuộc đời này.Cô đã miệt mài gò cho em những nét chữ đầu tiên thật tròn trịa dù đôi bàn tay không làm theo ý muốn của mình. Cô nhẫn nại nhặt cây bút lên đặt vào tay em mỗi khi em chán nản chỉ muốn bật khóc vì nghĩ rằng mình không thể học hành như những bạn khác. Và cũng chính cô là người đã mở cánh cửa luôn khép kín trong em để em có thể hòa nhập với thế giới bên ngoài.

Ngày ngày, mẹ đưa em đi học còn cô chở em về. Lúc mưa gió cô nhường cả áo mưa cho em vì sợ em ốm. Những khi rảnh rỗi cô đưa em đi chơi, tham gia các hoạt động văn nghệ ở lớp cùng các bạn. Em đã có thể mạnh dạn nói chuyện với bạn bè mà không còn e dè, nhút nhát.Suốt năm năm tiểu học, cô theo sát từng bước đi của em. Cô luôn động viên em phải tin vào bản thân mình. Em lên lớp ba, cô chọn em đi thi “Vở sạch chữ đẹp”. Em miệt mài nắn nót cẩn thận viết từng dòng chữ trong cuốn vở và đạt giải B toàn trường. Ngày em nhận giải thưởng, cô đứng ở cuối lớp lặng lẽ khóc mà dường như nụ cười hạnh phúc còn nở trên môi. Cô đã dạy em biết chiến thắng bản thân mình và không gục ngã bởi những thất bại đầu tiên.

Khi em tốt nghiệp tiểu học, cô đã ôm em vào lòng, nắm thật chặt đôi bàn tay dị tật của em. Cô nhìn thẳng vào mắt em và thốt lên đầy tự hào: “Em giỏi lắm!”. Lúc ấy em cảm thấy cô như người mẹ thứ hai của mình. Tuổi thơ mặc cảm của em đã được cô lấp đầy bằng tình yêu thương vô bờ bến. Em không còn cảm thấy mình bất hạnh và tự ti nữa. Lên cấp hai, em chuyền nhà theo từng chuyến công tác của ba mẹ và bẵng đi một thời gian không đuợc gặp cô. Thế nhưng những lời động viên của cô thì vẫn luôn in sâu trong từng ý nghĩ giúp em có đủ nghị lực vượt qua mọi khó khăn, vấp ngã. Không biết tự bao giờ em đã nuôi ước mơ trở thành một cô giáo giống như cô, sẽ luôn mở rộng lòng yêu thương và dạy cho các em nhỏ biết tin vào bản thân mình!

Ngày em gặp lại cô cũng là lúc em thi đậu trường cao đẳng sư phạm của tỉnh. Suốt bao nhiêu năm mà cô vẫn không thay đổi. Vẫn nụ cười hiền hậu và ánh mắt bao dung. Cô hỏi han em về cuộc sống, về chuyện học hành, về những thành công hay thất bại trong từng ấy năm. Cô ôm em vào lòng như một đứa con xa nhà đã lâu tìm về với mẹ. Trong vòng tay yêu thương ấy, em bỗng cảm thấy mình vẫn như ngày nào bé bỏng biết bao nhiêu.

Giờ cô đã nghỉ hưu, còn em lại trở thành một cô giáo như cô ngày nào. Em cũng có những học trò bé nhỏ với đôi mắt to tròn lần đầu tiên cắp sách đến trường. Em cũng có những mầm non để ươm hạt, để gieo vào đó một ngọn lửa của tình yêu thương. Ngày hôm nay, khi đứng trên bục giảng, em mới càng thấm thía công ơn dạy dỗ của cô, mới thấy hết những vất vả của cô suốt bao nhiêu năm qua. Cô không chỉ là người thầy, người mẹ mà còn là người đồng nghiệp, người tri kỉ cho em những lời khuyên có ích trên đường đời.

Cô biết không, cuộc sống còn nhiều khó khăn và còn rất nhiều điều ở phía trước đang chờ đón em. Nhưng em không hề sợ hãi. Mỗi lần vấp ngã em lại thấy mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và biết cố gắng hơn. Giống như cô từng bảo em là loài xương rồng mạnh mẽ không điều gì có thể ngăn trở sức sống của nó. Em đã học được ở cô bài học đầu tiên làm người, biết ngẩng đầu đón những ngời rạng sau cơn mưa.

Em muốn một lần được gọi cô là mẹ, em sẽ ôm cô vào lòng vẫn bằng bàn tay ngày nào và nói với cô rằng: Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ về tất cả những gì mẹ đã làm cho con! Con sẽ cố gắng bước tiếp con đường mà mình đã lựa chọn và con tin rằng con sẽ trở thành một cô giáo tốt giống như mẹ ngày xưa…

  • Lạc Minh

Cảm nghĩ của bạn về bài viết và tình thầy trò?

Việt Báo

Nhận xét tin Đoá hoa tươi thắm gửi tặng các thầy, cô giáo

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Đoá hoa tươi thắm gửi tặng các thầy, cô giáo bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Doa hoa tuoi tham gui tang cac thay co giao ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Đoá hoa tươi thắm gửi tặng các thầy, cô giáo ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Nhận Định của chuyên mục Xã Hội.

flower send fresh flowers gifts to doctors, teachers
Hanoi, Ha Long, Secretary of Hanoi, Vietnam Teachers' Day, textbooks, gratitude, birth certificate, myself, we , teacher, student, education, teachers, year

20-11 Church of Vietnam this year, please send mail Hanoi "beam" article, such as fresh flower petal filled with deep gratitude of the pupil to the teacher, former teacher, to teachers, teachers who retire or are dedicated and care ...

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM


  • Thoi su 24h1810 No kinh hoang tai TPHCM
    Thời sự 24h(18/10): Nổ kinh hoàng tại TP.HCM

    Vì sao BS Tường không bị truy tố tội "Giết người"?; Nữ PGĐ Sở nói gì về vụ ẩu đả tại khách sạn; Trộm đột nhập siêu thị đã qua mặt bảo vệ thế nào; Thiếu nữ lớp 9 bị cố tình đánh chết để bịt đầu mối...

  • Thoi su 24h1710 Mr Dam lai vung tien choi troi
    Thời sự 24h(17/10): Mr Đàm lại vung tiền chơi trội

    Sự cố sập hàng loạt website: Nghi vấn bị phá hoại; Xuất hiện xe đặc chủng 13 tỷ chuyên ‘bắt’ xe quá tải; Mr.Đàm lại vung tiền chơi trội; Bộ CA điều tra vụ tàu Sunrise 689 bị cướp biển; Cảnh khó tin tại đường trên cao Hà Nội; 

  • Thoi su 24h1610 HN sap phat nguoi thong qua camera
    Thời sự 24h(16/10): HN sắp "phạt nguội" thông qua camera

    Bệnh viện lớn nhất TPHCM lên tiếng vụ đấu thầu thuốc; Phá đường dây mại dâm trăm đô, chỉ tiếp khách Tây; Hà Nội sắp "phạt nguội" thông qua 450 camera; Giết cha ở Vĩnh Long mang xác lên Sài Gòn phi tang;

  • Thoi su 24h1510 Bat pho chanh thanh tra GTVT
    Thời sự 24h(15/10): Bắt phó chánh thanh tra GTVT

    Chấn động làng quê vụ nữ sinh giết cán bộ huyện; Jennifer Phạm sẽ là thảm họa của Cặp đôi hoàn hảo 2014?; Cá quả Tàu tiêm thuốc mê đổ về chợ; Truy sát từ nhà đến bệnh viện vì can thiệp đụng độ trên đường

  • Thoi su 24h1410 Su co hy huu tren duong sat VN
    Thời sự 24h(14/10): Sự cố hy hữu trên đường sắt VN

    Xử lý xe quá tải "giết" đường: Không có vùng cấm!; Sự cố hy hữu trên đường sắt Việt Nam; Tài xế trong clip "ngược chiều khó tin" ở HN trình diện; Truy sát kinh hoàng từ nhà đến bệnh viện;Việt Nam sắp nhận máy bay hiện đại nhất thế giới; Công an cử người canh rắn "khủng" cực độc... là những thông tin thời sự nổi bật trong ngày 13/10.

  • Ban tin suc khoe tuan 121810
    Bản tin sức khỏe tuần (12-18/10)

    Nguy cơ dịch Ebola vào Việt Nam là rất cao; Tâm sự của một bác sĩ: "Ở Việt Nam có nhiều Nina Phạm thầm lặng"; Sốc với công nghệ “thổi phồng” gà còi thành béo căng; 5 cách đơn giản tính chính xác tuổi thai; 3 dấu hiệu thần kinh vô cùng nguy hiểm ở trẻ nhỏ;Học lỏm bí quyết giảm cân an toàn kiệu quả kiểu Hàn Quốc; Sử dụng máy tính bảng gây hại đến xương và vai; Lý do tình dục mùa thu viên mãn nhất trong năm; Chữa mồ hôi tay, chân triệt để nhờ lá lốt...là những tin sức khỏe nổi bật tuần qua.

  • Nghin le chuyen tuan qua 1210 1810
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua (12/10 - 18/10)

    Nổ lớn tại TP.HCM: Hóa chất nồng nặc, mảnh thi thể vương vãi; Hộp đen tàu Sunrise 689 biến mất, Bộ Công an vào cuộc; Hà Nội phạt nguội vi phạm giao thông bằng camera: Khó khả thi; Xe điên đâm liên tiếp trên đường Phạm Hùng; Rắn độc tràn về làng tấn công người dân ở Nghệ An ... là những tin tức nổi bật được dư luận quan tâm trong tuần qua.

  • Toan canh Showbiz tuan 1210 1810
    Toàn cảnh Showbiz tuần (12/10 – 18/10)

    Nghi án Khánh My làm "đào" quán karaoke, Elly Trần thừa nhận có con, Việt Hương và dàn sao Việt bị đối xử tệ bạc ở Nhật, Hương Tràm 'đá đểu' Robbey, Hà Anh bị cấm diễn 3 tháng, Nhóm F Band dùng khăn Piêu của người Thái làm khổ trong X-Factor, Xuân Lan vướng nghi vấn sinh con với đàn ông đã có vợ, Yanbi bị dân mạng "ném đá" vì miệt thị người đồng tính, Siêu mẫu Võ Hoàng Yến bị tố làm gãy tay đồng nghiệp, Moon Geun Young có bầu dù đã chia tay Kim Bum, Chae Rim hạnh phúc trong ngày lên xe hoa lần 2 là những thông tin giải trí nổi bật trong tuần qua.

  • Tin An ninh Phap luat tuan qua 1210 1810
    Tin An ninh - Pháp luật tuần qua (12/10 - 18/10)

    Nữ sinh lớp 12 giết cán bộ huyện trong nhà nghỉ; Bàng hoàng những vụ "ngáo đá" lên cơn giết người; Nữ sinh giết con rồi đốt xác để giấu chuyện mang thai; Diễn biến mới vụ TMV Cát Tường ném xác nạn nhân xuống sông; Đến tòa ly hôn, vợ đâm chết chồng trước sân tòa án; Ly cà phê cuối cùng của tử tù đầu tiên bị tiêm thuốc độc;.......là những tin đáng chú ý trong tuần.

  • The gioi noi bat tuan qua tu 12101810
    Thế giới nổi bật tuần qua (từ 12/10-18/10)

    Căng thẳng Trung - Hàn sau vụ ngư dân Trung Quốc bị bắn chết; Sự xuất hiện của lãnh đạo Kim Jong-un với hình ảnh chống gậy; Biểu tình tại Hồng Kông vẫn căng thẳng; Thế giới tiếp tục cuộc chiến chống dịch bệnh Ebola; ... là những tin tức nổi bật trong tuần qua.