vietbao

"Cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù..."

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Trong bài thơ Gửi miền Nam của nhà thơ Tố Hữu có câu: “Đẹp biết mấy bài ca ra trận - Mỗi chàng trai, một Lê Mã Lương” để nói về ông. Nhân ngày truyền thống lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam, TS xin trân trọng giới thiệu một nhân vật tiêu biểu, Thiếu tướng Lê Mã Lương, người có câu nói nổi tiếng: “Cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù”.

Năm 17 tuổi, anh đã từ chối ước mơ vào giảng đường Đại học Tổng hợp Hà Nội và giấy báo du học nước ngoài để lên đường vào Nam đánh Mỹ. 18 tuổi anh bị thương lần đầu tiên, rất nặng, hỏng một mắt; 21 tuổi Trung uý Lê Mã Lương được tuyên dương Anh hùng quân đội; tháng 7/1968 anh được gặp Bác Hồ tại Quân y viện 108. Sau ngày miền Nam giải phóng, anh học tiếp khoa Sử ĐHTH Hà Nội mà năm xưa bỏ dở và làm luôn luận án tiến sĩ. Giữa năm 1998, anh có quyết định làm Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam.

Ký ức tuổi thơ

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Thiếu tướng Lê Mã Lương. (Ảnh: Tiền phong)

Lê Mã Lương thuộc thế hệ đàn anh chúng tôi. Anh là một trong những chiến sỹ được thế hệ chúng tôi ngưỡng mộ nhất. Ngày tôi học năm cuối của cấp 1, đã nghe về anh, bắt đầu qua những câu chuyện của các dũng sỹ từ chiến trường trở về, thời điểm ấy chiến sự đang khốc liệt, các trường phổ thông thường mời các chú bộ đội đến nói chuyện chiến đấu cho học sinh nghe.

Trong bài thơ Gửi miền Nam của Tố Hữu có câu: “Đẹp biết mấy bài ca ra trận - Mỗi chàng trai, một Lê Mã Lương”. Ngay buổi tựu trường cấp 2, chúng tôi được phát mỗi người một cuốn truyện "Khi có một mặt trời" của nhà văn Hồ Phương, viết về Lê Mã Lương. Ít lâu sau, được xem bộ phim "Tiền tuyến gọi", nhân vật chính là người thương binh Lê Mã Lương.

Chính hình tượng người anh hùng chiến đấu ở mặt trận đã làm nức lòng đám thanh niên mới lớn, chúng tôi mơ trở thành Lê Mã Lương, nhiều người viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Mãi sau này, khi lớn lên, gặp anh, khi ấy đã là Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam, tôi mới biết, chuyện về anh không chỉ có câu nói theo tôi (và những người ở thế hệ chúng tôi) suốt cả cuộc đời “Cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù”.

Trong một lần trò chuyện anh kể về thời thơ ấu của mình: “Nói về cuộc đời tôi, thuở thơ ấu của tôi vất vả lắm. Năm 4 tuổi, trên chặng đường hành quân lên Điện Biên Phủ, cha tôi ghé qua nhà thăm mọi người. Lúc bấy giờ tôi bé, nhưng vẫn còn nhớ, cha tôi ở với chúng tôi chừng 2, 3 tiếng gì đó. Cha tôi bế tôi lên chiếc võng gai truyền thống của miền Trung. Mọi người nói chuyện với cha tôi, còn tôi nằm trong lòng ông ngủ thiếp lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy chỉ có mình tôi trên cánh võng, còn mọi người đã lên đường vào trận quyết chiến ở Điện Biên Phủ. Cho đến năm 1957, tôi mới được nghe thông báo cha tôi hy sinh. Sau đó lãnh đạo, chính quyền xã tổ chức lễ truy điệu cho ông.

Năm tôi lên 10 tuổi, tôi được nhà nước đưa đi khỏi quê và được học hành. Các cô chú nuôi tôi đến năm 17 tuổi, học hết PTTH và ra nhập quân đội. Cho đến bây giờ tôi luôn nhớ lại những kỷ niệm sâu sắc lúc đó. Tuổi thơ của tôi buồn nhiều hơn vui”.

Anh hùng Lê Mã Lương và cây súng từng tiêu diệt rất nhiều quân thù của anh. (Ảnh: Nguyên Vũ).

Ra trận

Học hết cấp 3, Lê Mã Lương xung phong lên đường nhập ngũ, mặc dù anh đã có giấy báo trúng tuyển Đại học Tổng hợp Hà Nội. Lý do hết sức đơn giản. Anh kể: “Giữa năm 1967, khi Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc lên tới đỉnh cao, trên đồng ruộng hay các nhà máy, công xưởng, cơ quan, thế hệ chúng tôi chỉ thấy ở đồng ruộng có các ông, bà già cả, hoạ hoằn mới có thanh niên, mà thanh niên ở nông thôn, tham gia nông nghiệp là những trường hợp hy hữu, còn hầu hết thanh niên trai tráng tuổi tôi và trên tuổi tôi đều xung phong lên đường ra trận. Họ là những chiến sĩ quân giải phóng, hoặc thanh niên xung phong, dân công hoả tuyến, và làm những nhiệm vụ cho chiến tranh. Không khí lúc đó rất sôi động, luôn luôn cuốn hút và trở thành cái gì đó choán hết tâm trí thế hệ chúng tôi lúc bấy giờ. Nguyện vọng lên đường ra mặt trận, tham gia chiến đấu, mặc dù chúng tôi biết trước con đường trước mắt mình đầy chông gai, thử thách và cả sự hy sinh, nhưng không một ai nghĩ mình sẽ vĩnh viễn nằm xuống ở chiến trường. Không ai nghĩ mình sẽ bị thương, không có ngày về”.

Anh hùng Lê Mã Lương.

Anh cùng những người ở lứa tuổi anh đã lên đường. “Năm ấy tôi 18 tuổi, trận đánh đầu tiên tôi tham gia là trận chiến đánh vào khu vực Mường Sang, Tà Mây, Lao Bảo - nơi mà ông Tố Hữu cùng những người bạn tù đã sống nhiều năm ở đó, chúng tôi đã xem lại những bút tích của ông ghi lại trên tường. Cái mà tôi cố tìm xem là ở đâu đã thể hiện con cá chột nưa ông viết tại nhà tù Lao Bảo ở tuổi 17, 18 của ông, cũng bằng tuổi của tôi lúc bấy giờ.

Rồi tôi cũng tìm ra được một vài câu thơ đứt đoạn trên bức tường ở Lao Bảo. Sau đó tôi tham gia trận đánh Làng Vay, trận đánh đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam hiệp đồng quân chủng, binh chủng, đó là binh chủng xe tăng của quân đội ta lần đầu xuất trận và binh chủng pháo hạng nặng cũng lần đầu xuất trận tại đây. Chúng tôi xông lên trong không khí hào hùng của chiến dịch xuân 1968. Sau trận đánh đó tôi bị thương. Đó là lần bị thương nặng nhất. Sau này tôi còn 2 lần bị thương nữa, năm 1971 ở đường 9 Nam Lào, và gần bước vào cửa ngõ của Sài Gòn thì tôi bị thương lần thứ 3, ngay khu vực căn cứ Nước Trong”.

Ký ức không thể nào quên

Lê Mã Lương không nhớ đã đánh bao nhiêu trận trong đời lính của mình, từ Ðường 9 - Nam Lào rồi Ðà Nẵng, Phan Thiết, Phan Rang, đến Xuân Lộc, Biên Hòa, Sài Gòn trong chiến dịch Hồ Chí Minh... nhưng ký ức những năm tháng trên chiến trường Ðường 9 - Khe Sanh bốn chục năm trước thì không thể nào quên được.

Khi được hỏi trận nào anh cho là ác liệt nhất, Lê Mã Lương kể: “Đó là ngày 28/8/1969. Sau Mậu Thân năm 1968, chúng ta bước vào giai đoạn rất khó khăn, vì 1968 bộc lộ hết lực lượng. Bước vào chiến dịch, trên giao cho chúng tôi nhiệm vụ bảo toàn lực lượng và xuống được vùng giáp ranh càng sâu càng tốt, và liên tục chiến đấu để tiêu hao lực lượng địch, tạo ra trận đánh liên tục để cơ sở, bà con biết rằng bộ đội ta vẫn đang rất mạnh, đang phát triển và đang ở cơ sở bên cạnh nhân dân.

12h trưa 28/8, trên một điểm cao ở khu vực rừng Pác Chang ở phía Tây Khe Sanh, chúng tôi đang ở trên dốc cao xuống thì đụng ngay một bộ phận quân Mỹ đi đầu. Tôi nghĩ đây là bộ phận trinh sát nắm tình hình của ta, vì nó biết chúng tôi đang quanh quẩn đâu đó. Tôi đang đi đầu, hai đồng chí hai bên (thành viên tổ ba người vì chúng tôi là lính trinh sát), tôi có cảm giác phía trước là bọn Mỹ, vì theo kinh nghiệm chiến đấu, chỉ cần qua gió thoảng cũng biết đâu là Mỹ, đâu là nguỵ. Chúng tôi đã có kinh nghiệm, và chưa bao giờ bị sai, phán đoán rất chính xác. Tôi vượt qua mô đá và đi xuống dưới thì bất chợt một tên Mỹ cao to lao ra, ôm chặt lấy người tôi. Tôi và nó vật lộn nhau trên đoạn dốc và đá đó. Sau chừng 1-2 phút gì đó, tôi và tên Mỹ thở dốc.

Lợi dụng thằng Mỹ sơ hở khi ôm tôi, tôi dùng hết sức mình đập cánh tay cùng khẩu súng AK ở phía trước bật ra một bên của hòn đá nhỏ. Thằng Mỹ tiếp tục lao vào ôm tôi lần 2 và kéo tôi xuống chừng 5m nữa. Lúc này thấy không cách nào thoát khỏi, tôi nghĩ cách khác. Nhìn xuống bên hông phải của tôi có cây dao găm đang ở trong vỏ, và có đai bao rất chắc, nhưng vẫn có thể tuột ra được. Tôi nắm tay cầm cán dao găm, và dùng hết sức trong vòng tay tên Mỹ, quay ngược cây dao găm bằng động tác rất thành thục của người lính trinh sát, và tôi ấn cả 2 tay rất mạnh vào bên sườn trái, nhưng chỉ nghe một tiếng roạt và tôi biết thằng Mỹ mặc áo chống đạn rất nhẹ.

Sau khi bị trượt cây dao xuống phía dưới, và nghe tiếng roạt như thế, tôi bắt đầu lượn mũi dao ngược trở lên phía bên trái và ấn rất mạnh, thì mũi dao vào đúng sườn dưới của tên Mỹ, và tên này la lên tiếng rất to. Sau đó nó trùng tay và tiếp tục văng người về bên phải, con dao văng ra. Tôi cầm chặt khẩu tiểu liên quật trở lại thì thấy tên Mỹ đã nằm vật xuống phía bên này. Sau đó nghe một loạt tiểu liên nổ, tôi biết đồng đội đang hỗ trợ. Sau trận đánh đó riêng tôi diệt 15 Mỹ, đồng đội tôi diệt 130 tên Mỹ, gần như tiêu diệt gọn đại đội kỵ binh của Mỹ. Kết thúc trận đánh là 4h chiều, về hầm trung đội trưởng nói với tôi rằng "không tài nào bắn tên Mỹ được vì anh và nó vật nhau loạn cả lên”.

Câu nói nổi tiếng và một chuyện tình cảm động

Có thể nói đây là câu nói đã làm nên một Lê Mã Lương huyền thoại. “Câu nói này ra đời trong một hoàn cảnh rất đặc biệt đối với tôi, đó là khi tôi nhận được quyết định chính thức lên đường ra mặt trận, vào miền Nam để chiến đấu. Ngày cuối cùng, khi tạm biệt bạn bè người thân, có một cô bạn thân đã tặng tôi một cuốn sổ tay nhỏ, xinh xinh (giấy thì không được đẹp như bây giờ, nhưng với tôi là một kỷ niệm rất đẹp).

Anh hùng quân đội, thiếu tướng Lê Mã Lương trong chương trình "Đồng đội tôi" do Đài Truyền hình KTS VTC tổ chức.

Tôi có thói quen ghi nhật ký ngay từ khi học lớp 5, bây giờ tôi đọc lại những trang mà tôi ghi ngày đó rất buồn cười, nhưng cũng hết sức thú vị. Trên đường hành quân ra mặt trận ở miền Trung, dưới mái cọ, ngọn đèn dầu và một bàn gỗ mộc, những trang nhật ký tôi ghi dầy đặc, khoảng hai trang cuối cùng, tôi ghi lướt trên trang giấy rất đậm: "Chiến đấu là cao quý nhất, cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù". Tôi hài lòng với câu nói kết của cuốn nhật ký, tôi gấp sổ và chìm đắm vào trong giấc ngủ đến 5h sáng, một đồng đội đánh thức tôi dậy.

Cuốn sổ ấy tôi cứ ghi hết trang nọ đến trang kia trên con đường hành quân ra mặt trận. Sau này tôi cũng không đọc lại những trang nhật ký trước nữa vì không có thời gian. Sau một trận đánh, các phóng viên hỏi chuyện tôi, hỏi tôi có gì mang theo. Tôi nói tôi có một vài cuốn sổ và đưa ra một trong những cuốn sổ ấy.

Các phóng viên này dở sổ ra, và có lẽ họ rất tâm đắc với câu tôi ghi trong nhật ký, mà câu đó tôi ghi như là một tuyên ngôn, định hướng cho chính mình để tiếp bước các thế hệ cha anh bước vào cuộc chiến đấu sinh tử với kẻ thù. Sau này câu này được nhà báo Khánh Vân (Phóng viên báo QĐND-NV) đưa lên trên báo, và khi đó tôi mới biết câu này đã được đưa lên báo và trở nên nổi tiếng”.

Năm 1971, khi ấy Lê Mã Lương vừa 21 tuổi, là Chính trị viên đại đội được ra bắc học tại Học viện Chính trị rồi quen một cô giáo dạy cấp 2 người Hà Nội ở gần đấy. Cô giáo ấy là Lê Thị Bích Đào. Tình cảm của người con gái hậu phương với người lính giải phóng từ chiến trường những tưởng chỉ là sự cảm mến. Vậy mà, khi trở lại Quảng Trị, đánh xong trận Cửa Việt, anh cùng đơn vị hành quân về căn cứ Cam Lộ thì gặp cô giáo ấy. Thì ra, trong đoàn quân vượt Vĩ tuyến 17 chi viện cho chiến trường miền Nam ngày ấy không chỉ có những người lính giải phóng quân và súng đạn, mà còn cả những thầy giáo, cô giáo cùng những ba-lô sách vở, bút mực...

Cô giáo Đào lên đường ra mặt trận ngoài lý do vì vì nhiệm vụ giải phóng đất nước còn có một lý do rất cá nhân. Người yêu của cô đang ở đó. Khi còn dạy học ở Vĩnh Phúc, gửi thư ra tiền tuyến, chị mở đầu bằng 4 câu thơ: “Tôi giảng bài thơ dạy đàn em nhỏ/Giữa mùa vui chiến thắng rộn quê hương/Tôi viết bài thơ tặng người lính trẻ/ Với cả tấm lòng tha thiết yêu thương” và có những đoạn thư rất tình cảm: “Anh quí mến của em ơi, hàng ngày theo dõi tin chiến thắng trên tiền tuyến lớn của quân ta, cũng như hướng về nơi có nửa trái tim mình và có một người thương ở đó, em cảm thấy lòng mình dạt dào niềm thương nhớ vô bờ bến anh ạ”.

Những ngày Quảng Trị mới giải phóng thật bộn bề. Lê Mã Lương cùng đồng đội vừa sẵn sàng chiến đấu, vừa cùng các thầy, cô giáo miền bắc thu dọn từng mảnh bom, trái pháo để lấy chỗ dựng lên những ngôi trường đầu tiên cho con em Cam Lộ. Trên trận địa chưa hết khói bom và tiếng súng ấy, cuộc sống bắt đầu hồi sinh.

Rồi cũng chính nơi đây, trong bộn bề thử thách, tình yêu của họ ươm mầm. Năm 1974, trước khi Lê Mã Lương lên đường tham gia chiến dịch Thượng Ðức, chiến dịch Hồ Chí Minh, đám cưới của họ đã được tổ chức.

Bây giờ, vợ chồng anh giải phóng Lê Mã Lương và cô giáo Lê Thị Bích Ðào đã có ba người con. "Tất cả những bước ngoặt lớn của cuộc đời tôi đều có duyên nợ với chiến trường Quảng Trị". Ðó là lời tâm tình của Anh hùng Lê Mã Lương.

Và Lê Mã Lương-ông Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự

Sau ngày miền Nam giải phóng Lê Mã Lương trở lại miền Bắc và làm tiếp những gì mà trước khi lên đường ra mặt trận anh chưa kịp làm. Anh kể, cho đến khi đất nước thanh bình thì nỗi khát khao được ngồi trên giảng đường đại học của cậu học trò giỏi văn năm nào mới trỗi dậy mãnh liệt. Nhưng dù rất mê môn văn, anh giải phóng quân mang trên mình nhiều vết thương lại chọn khoa Sử của trường Ðại học Tổng hợp Hà Nội. Có lẽ những năm tháng chiến trường đã chỉ cho anh lối đi.

Anh hùng Lê Mã Lương (x) tham dự chương trình "Đồng đội tôi" do Đài Truyền hình Kỹ thuật số VTC tổ chức.

Và chính sự lựa chọn ấy mà Lê Mã Lương trở thành một cán bộ nghiên cứu lịch sử, Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam. Ở đây, anh lại tiếp tục cuộc đời người lính, và mỗi hiện vật, mỗi di tích chiến tranh cách mạng thật sự là một phần máu thịt trong anh. Lê Mã Lương thường xuyên trở lại chiến trường xưa, nơi công việc của một cán bộ nghiên cứu lịch sử quân sự đang rất bộn bề với những dự án tôn tạo các di tích chiến tranh. Lại có mặt từ Tà Cơn, Khe Sanh, Làng Vây, động Toàn, động Tri, động Ông Do, Ba Hồ, Ðá Bàu, Tân Lâm, Cửa Việt, rồi lặng lẽ đến các nghĩa trang Khe Sanh, Ðường 9, Trường Sơn...

Có ai biết một vị tướng đi khảo sát di tích hay là người lính cũ về tìm đồng đội và tìm cả chính mình trên chiến trường xưa?

Thùy An

Việt Báo
Máy bay quân sự rơi ở Phú Yên, một học viên phi công hy sinh
Comment :"Cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù..."
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết "Cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù..." bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Cuoc doi dep nhat la o tran tuyen danh quan thu ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc "Cuộc đời đẹp nhất là ở trận tuyến đánh quân thù..." ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Xã Hội
"Life is the most beautiful in the front line fight the enemy ..."
Le Ma Luong Huu, Hanoi, Khe Sanh and Lao Bao, Vietnam People's Army, History museum , our life, especially, the front line, the enemy, the most beautiful years
In the poems of the poet South Post Huu which says: "Beautiful song for the war as could be - Every man, a Le Food Code "to talk about him. On the occasion of the traditional forces the people of Vietnam, VTC is pleased to introduce a character target ...
Sự thật kinh hoàng về người phụ nữ thuê người chặt chân, tay lấy tiền bảo hiểm
Sự thật kinh hoàng về người phụ nữ thuê người chặt chân, tay lấy tiền bảo hiểm

Người thân, chính quyền địa phương cũng phải ngỡ ngàng trước việc làm của chị N. thuê người chặt chân, tay để lấy tiền bảo hiểm. Họ chỉ biết thông tin duy nhất về N. từng bị kết án về tội môi giới mại dâm.

  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • Thoi su 24h258 Hanh ha con roi chup hinh gui cho vo
    Thời sự 24h(25/8): Hành hạ con rồi chụp hình gửi cho vợ

    Đi tìm lời giải cho cây chuối lạ cao 15 cm ra 6 bắp ở Huế; Những vụ tự sát thương mình và người thân để trục lợi bảo hiểm nổi tiếng; Quan Formosa xin rút kinh nghiệm, người Việt hào phóng bao dung; Hà Nội: Một tuần xử lý gần 200 ‘ma men’, người vi phạm bất ngờ; Xử phạt nồng độ cồn, nhân viên quán bia "mật báo" cho khách

  • Thoi su 24h248 Chat xac nguoi tinh bo bao tai o Sai Gon
    Thời sự 24h(24/8): Chặt xác người tình bỏ bao tải ở Sài Gòn

    Cứu một cụ bà trong đám cháy, thiếu úy CSGT nhập viện cùng nạn nhân; Cắt điện, nước của quán cà phê Xin Chào là sai quy định; Nhiều phi công xác nhận bị chiếu đèn laser khi hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất; Sập hầm vàng ở Lào Cai: công bố danh tính 7 công nhân bị chết; Ẩn tình vụ vợ U60 thuê người đánh sảy thai cô giúp việc 19 tuổi

  • Thoi su 24h238 Gai tre thue chat chan tay truc loi
    Thời sự 24h(23/8): Gái trẻ thuê chặt chân tay trục lợi

    Xé áo, cắt tóc nhân tình ở phố: Nhân tình là "osin" của kẻ chủ mưu; Giám định ADN để nhận dạng 150 ngôi mộ bị xâm phạm; Vụ "tháp nghiêng" chờ sập: 3/4 hộ dân đã di dời; Dân không có quyền kiểm tra CSGT': Giám sát khác kiểm tra; Bạn gái trễ giờ lên máy bay, nam thanh niên xông vào đánh nhân viên hàng không

  • Nhung thong tin dang doc nhat trong tuan tu 2182782016
    Những thông tin đáng đọc nhất trong tuần (từ 21/8-27/8/2016)

    Vụ rơi máy bay quân sự làm một học viên phi công tử vong, tự thuê người chặt chân, tay mình để trục lợi bảo hiểm, đau đáu lòng ngư dân miền Trung câu hỏi bao giờ cá biển ăn được, hay vụ sập mỏ vàng ở Lào Cai đoạt mạng 7 người,... là những tin nóng được quan tâm nhất tuần qua.

  • Toan canh kinh te tuan 2108 27082016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (21/08 - 27/08/2016)

    Tiền ở một loạt các ngân hàng lại "bốc hơi", vấn nạn thực phẩm bẩn bủa vây người Việt, áp lực thu ngân sách khiến giá xăng dầu tăng, những băn khoăn về việc mua điện từ Lào, CPI tháng 8 tăng 0,1% so tháng trướ ... Cùng với những thông tin về tài chính- ngân hàng, bất động sản, thị trường tiêu dùng..là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuầ

  • Tong hop tin An ninh phap luat tuan 142082016
    Tổng hợp tin An ninh - pháp luật tuần (14-20/8/2016)

    Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khi dư luận còn đang bàng hoàng trước thảm án Lào Cai. Trọng án Yên Bái, 3 nạn nhân là những người đứng đầu cơ quan lãnh đạo tỉnh. Thảm án Hà Giang, mẹ giết 3 con ruột vì mâu thuẫn với chồng. Giết mẹ vợ và em vợ ở Thái Bình.Những vụ án như một chuỗi sự kiện tiếp diễn xảy ra trong một thời gian ngắn. Có thể nói tuần này là t