|
Vóc người nhỏ nhắn, tóc cũng đã bạc gần hết, cử chỉ chậm rãi của cụ làm người ta tin đó là một người bà hiền từ chứ chả ai biết khi bà cất tiếng hát ca trù thì giọng ngân từ đáy cổ họng luyến lên cao vút, lúc xuống trầm lại thoảng mơ hồ man mác gió thu... Đấy là NSƯT Kim Đức. > Đêm ca trù toàn quốc 2006: Hoa mĩ và tinh tế
Màu âm kỳ lạ
Ngồi trước mặt bà, các học trò đang tập trung hết tâm lực. Hai bàn tay bà hạ nhanh xuống một cách mềm mại, không quên lay động các ngón giữ phách cái và cặp phách con, tiếng phách bật lên róc rách. Chỉ cần thu hình và ghi âm một lần bà hạ hai bàn tay như thế mà đo ra được những tám tiếng động... Ngồi nghe bà hát, dự một buổi bà hướng dẫn học trò, thấy trong người mình được lọc qua nhiều cảm xúc. Khi nỉ non da diết, lúc dào dạt cuồng nhiệt; có khi cồn lên, bứt tung và tan tác những gì đó mơ hồ nhưng có thật đang đòi được hiện hình. Có lúc lòng chợt cấp bách, háo hức rồi sau lại nhoà đi, tan vào những nhịp âm khoan thai... Hình như người nghe thấy được những ẩn khuất, đục nặng của cuộc đời muôn mặt, và tất cả đang được thanh lọc dần đến cái độ khí khái của kẻ sĩ và chen vào đâu đó chút diễm tình của khách hào hoa. Ta như cảm được tình thân ái qua những cặp mắt trong trẻo đang hướng nhìn cuộc sống. Lúc ấy, khuôn mặt bà nhẹ nhõm, thanh thoát vô cùng... Suốt nhiều năm qua của đời bà, chắc luôn sáng sủa một lòng tin, không phải thị tài, không tự mãn về đẳng cấp trong làng ca trù, mà bà luôn tin vào sự nghiêm cẩn và rèn luyện không ngừng. Với những người khác, những gì họ từng biết về bà đều gợi lên một sự thận trọng, nhiều khi thành khắt khe. Ngày xưa, cô bé Kim Đức không phải trải qua sự ép uổng nghiệt ngã nào mà vẫn đạt tới những phẩm chất mang tính khuôn mẫu của nghề nghiệp. Mọi thanh âm, nhịp điệu cứ tự thấm vào mình, và chút tài ấy hiển lộ cũng quá đỗi tự nhiên như một ý muốn, một sự thích thú tự bản thân. Gia đình, họ hàng có truyền thống hát ca trù nhưng những ai không có năng khiếu, thiếu năng lực và thiếu kiên nhẫn để gò mình theo lề lối thì vẫn được tự do... từ bỏ. Ngược lại, nếu coi đó là cơm ăn, nước uống hàng ngày thì sẽ tự đặt ra cho mình một kỷ luật nghiêm ngặt - tất nhiên là có sự theo dõi, hướng đạo của người lớn. Bà luôn biết ơn người cha của mình - nghệ nhân Phó Đình ổn, kép đàn tài danh đất Hà thành đã từng ngày, từng ngày giúp cho con gái thấm nhuần lời ca, nhịp phách. Mới 7 tuổi, bà đã chính thức bước chân vào hát ả đào,13 tuổi bà bắt đầu theo cha và anh đi hát như một diễn viên, một đào nương chính thức. Cô bé Kim Đức ngày ấy không chỉ xinh xắn mà còn làu thông hàng trăm bài, biết cách ngắt hơi, nhả chữ nhịp nhàng với tay phách dẻo dai, linh hoạt. Như người ta, để viên thành sự nghiệp thì có khi hay phải đòn, ăn mắng, còn Kim Đức thì cứ như giời sinh ra để giao phó bà cho nghiệp ca trù vậy. Ông Phó Đình Ổn xuất thân ở Ngãi Cầu (Hoài Đức - Hà Tây), thời thanh niên ra ấp Thái Hà học đàn ca với người cô là bà Yến rồi xây dựng gia đình, sinh con đẻ cái, ngụ cư ở ngõ Cống Trắng - Khâm Thiên. Ông trở thành quản ca của giáo phường danh tiếng, có đẳng cấp trong số các khu hát ả đào Hà Nội lúc bấy giờ. Tao nhân mặc khách, văn nghệ sĩ nổI tiêng lui tới nườm nượp như bướm lượn vườn xuân. Ông bà sinh đẻ nhiều lắm, có đến 16 lần, nhưng sống được có bốn người con, trong đó có hai người nối được nghiệp cầm ca. Sau này, người ta biết đến họ là NSƯT Phó Thị Kim Đức và danh cầm Phó Đình Kỳ.
Cùng một lứa bên trời lận đận... Ngày tháng thơ mộng êm đềm trôi mau như bóng câu qua cửa sổ. Trong lớp người trẻ tuổi của Hà Nội hăng hái tham gia quyên góp cho cách mạng mùa thu 1945 có Kim Đức. Bà đi hát, múa bỏ bộ, múa bài bông cùng bà Quách Thị Hồ. Bà tham gia bán đấu giá các lẵng hoa để ủng hộ Tuần lễ Vàng - 1945. Kháng chiến toàn quốc, cả gia đình phải tản cư về Ngãi Cầu. Đang đêm, lỉnh kỉnh ra khỏi nhà. Bàn chân con gái lúc nào cũng xỏ trong guốc, đặt trên sập gỗ, bây giờ dẫm lên gạch đá, đi trơn tuột trên cỏ ướt; những sợi rơm rạ cứng đâm cho đau điếng, chảy cả nước mắt. Mãi gần sáng mới mò ra được Ngã Tư Sở. Ngãi Cầu mở trận địa, chồng vợ cha con lại phải gồng gánh nhau đi sơ tán. Đến Chúc Sơn thuộc Chương Mỹ - Hà Tây bây giờ thì gặp phải xe tăng Pháp nhả đạn tới tấp, súng địch bắn xối xả, ông Phó Đình Ổn trúng đạn gục xuống, còn Kim Đức bị đạn xuyên ngay dưới mắt cá chân phải - nếu chỉ cao chút nữa, đạn phá vỡ mắt cá và xương khớp thì cả đời bà chắc phải mang theo đôi nạng. Nằm ổ rơm trong bệnh viện ở Bài Trượng, vết thương làm cho Kim Đức sốt vật vã. Ăn uống khổ là thế mà không yên được: chiến tranh lan dần xuống, lại phải chuyển về Vân Nội. Địch đánh thúc, bệnh nhân được đưa vào Cống Áng. Chúng lại càn từ chùa Hương vòng ra. thôi thì tan đàn xẻ nghé, chứ cụm lại một chỗ thì chết cả nút! Một anh đi trông vợ nằm viện, thấy chân cẳng Kim Đức không lết nổi thì thương quá, bảo: Thôi cô Đức lên anh cõng một đoạn, chị nhà anh còn chống gậy mà theo được, chứ cô thì... Về đến Ba Thá, giặc bắn "khủng" quá, phải dạt vào búi tre, nằm trong đó mà nơm nớp lo cháy thì người ngợm hoá ra tro. Bỗng đâu có tiếng gọi: Cô Đức ơi! Thì ra là bạn ông anh Phó Đình Kỳ. Bệnh viện đâu rồi, sao cô lại ở đây? - Bệnh viện cho em ra, em chẳng biết lối về. Thôi thế thì về chỗ anh ở làng Dền náu tạm vậy, nhưng để tối hẵng đi, bây giờ mò ra ngoài là Tây nó bắn chết! Trước lúc đi, anh ấy giúi cho Kim Đức mấy đồng tiền cụ Hồ. Sẩm tối ra đến đò thì không được đi vì đò quân dụng chỉ đưa bộ đội và vũ khí. May sao, Kim Đức xin đâu được quần áo bộ đội, người ta thấy chân băng, đeo nạng, lại bảo là thương binh, đánh mất hết giấy tờ thì thương tình cho quá giang. Xuống đến nơi thì giời đã tối. Bảo vệ không cho vào làng vì sợ gián điệp, lúc ấy, Kim Đức cùng hai chị nữa mò ra đồng náu tạm, nằm gần cái cầu, đạn moócchiê cứ câu ầm ầm qua đầu. Sợ chết khiếp! May sao sáng hôm sau nhờ người cõng vào, gặp được anh bạn, ở tạm vài hôm thì ông Kỳ đưa võng xuống đón về Ngãi Cầu. Về đến nơi thì lại bắt đầu một đời sống chật vật. Đã đành kháng chiến đi tản cư thì chả ai mong thịt gà xôi gấc, nhưng thiếu nữ Hà thành, quanh năm lụa là, hát xướng, nay ngồi đan võng, gánh gồng thóc gạo cả ngày, bà mẹ lại chửa đẻ nữa... thế là cứ quần quật, quần quật. Con gái mới lớn xinh xắn, Ngãi Cầu lại ngay gần vùng tề, cả nhà cứ sợ nhỡ ra ngoài đường, bọn Tây nó mà nhìn thấy thì khốn! Thế là ở nhờ bà bác, lụp xụp lắm nhưng thế cũng là may. Làm lụng nhiều, chả còn ca hát gì được nữa, mà cũng chả dám hở ra với ai, chỉ thỉnh thoảng lúc vắng người, nhẩm nhẩm một đôi câu. Quên thì không, nhưng cứ nhẩm cho đỡ nhớ cái ngày được đi hát với bố, với anh ở Khâm Thiên, đỡ nhớ những lần xuống Vạn Thái hay có người mời sang tận Hưng Yên để hát. Được một thời gian, bắt đầu quen khổ rồi thì có người cháu gọi mẹ của Kim Đức bằng dì, được dì nuôi nấng từ bé, nay lấy chồng người Tàu, nhắn ra Hà Nội. Mẹ con tất tả ra đến ngoài đường thì công an gọi lại, không cho đi vì nghi ngờ, nhỡ lộ bí mật. Thôi đành ở lại! Sau có người họ hàng đi buôn bán, tìm cách đưa ra tá túc nhà ông Lý trưởng ở Láng - ông này ngày xưa từng sơ tán ở nhà bà ngoại Kim Đức, thương tình, sốt sắng giúp đỡ. Nhưng được ít ngày, bọn lính ở Láng có ý ngờ, bảo đứa con gái này trông nửa tỉnh nửa quê, định bắt giữ, ông này biết thì lo sốt vó, bảo thôi cô ra Hà Nội đi! Nhỡ ra tôi đi vắng, chúng nó mò vào bắt thì đòn vọt khổ thân! Thế là lại phải mò mẫm ra ngoài Vân Hồ, phải đút lót mới xin được cái giấy ở ngoại thành tạm thời (lúc ấy Khâm Thiên vẫn là khu ngoại thành). Mẹ con bơ vơ xin đi ở nhờ. Lúc này thật sự lâm vào túng quẫn, có một bà chị khác lấy thằng Tây đen gác cửa nhà dây thép bảo lên chị xin việc làm cho. Thế là đi trồng hoa ở công viên. Nhưng ra đường sớm quá, gặp toàn Tây, chúng nó say rượu, cứ lè nhè, thôi đừng đi làm nữa, về lấy Tây đi! Sợ quá, Kim Đức đành phải bỏ việc. Có ông cụ Viêm nghe tin anh Kỳ bị Tây đi càn bắt bỏ tù thì xuống báo tin, lại xin cho Kim Đức đi phu lục lộ, làm con đường chạy qua Vĩnh Tuy. Suốt bốn tháng ròng, dậy từ khi còn trăng, nắm cơm rồi đi bộ dưới trời lạnh buốt đến chỗ tập trung, mãi chiều muộn mới về, mệt bở người. Có bao giờ phải khổ thế đâu. Nhưng những câu hát thì vẫn cứ trở đi trở lại, phảng phất trong đầu từng nhịp phách, từng cái gảy đàn khẽ khàng trên những ngón tay người cha. Rồi bà Đàm Mộng Hoàn dọn nhà hát ở trên Bà Triệu, đánh tiếng mời Kim Đức lên hát. Bà mẹ sợ, không cho con gái đi, bà Hoàn phải làm giấy cam đoan. Kim Đức lên hát từng tối, nhưng đêm không dám về một mình, ở lại thì sợ lắm, lúc ấy nhộn nhạo, người ngay kẻ xấu lẫn lộn, lại không hiếm những kẻ giăng hoa. Thế là ăn cắp được cái chìa khoá, hát xong lại ra ban công đứng mà khoá chặt cửa vào rồi ngủ ở ngoài đó cả đêm, sáng ra đi xe điện về Thái Hà với mẹ. Được ít ngày, ông Kỳ ra tù, ngón nghề lại lên tiếng thúc giục, lên xin với bà Hoàn cho làm kép để hai anh em đi hát cùng nhau. Bà này không cho, Kim Đức bỏ về luôn, chưa kịp nhận đồng tiền công nào. Tay trắng vẫn hoàn tay trắng. Độ ấy, bà nhớ lại, những long đong nó cứ quấn riết lấy, nhưng hình như cái may mắn và những tri ân của người quen cũng giúp cho gia đình mấy phen vượt qua được cơn bĩ cực. Về được hai hôm thì có chiếc ô tô đến, một số ông từng nghe bố con ca xướng năm nào, nghe tin ông Kỳ mất, vợ con lang bạt nay đã về đến Hà Nội thì tìm xuống. Mấy ông thuyết phục đi hát nữa, lúc ấy cũng ngại vì gia cảnh chẳng còn gì, chỗ hát thì không, ở nơi tuềnh toàng, giường phản chả có, chỉ kê linh tinh mấy cái cửa làm chỗ nằm. Thế thì hát hò nỗi gì! May mà đi hỏi han, nhờ được một chỗ rộng rãi hơn, đi liền với nghĩa vụ đóng góp hơi tốn kém một chút, hai anh em đánh liều lên đó hát. Nghiệp cũ trở lại, giọng đào nương trẻ, tay kép đàn đã có tiếng từ trước nay lại thêm ngọt ngào. Rồi sắm sửa được quần áo cho Phó Đình Kỳ, rồi mua thóc, gạo để sống tiếp. Có một ông họ hàng ở Nam Đồng mời mấy mẹ con lên ở, sau rồi có một bà xưa kia mê ông Phó Đình ổn lắm, chỉ những mong về làm vợ lẽ cũng chịu, bà ấy dọn nhà hát ở Khâm Thiên, gọi hai anh em đến, lại nhất quyết với bà mẹ: Bà cho hai đứa lên với tôi! Hát được một thời gian, thuê được nhà ở Khâm Thiên, đưa mẹ lên ở, rồi khách khứa cũ trở lại, khách mới tìm đến, ngâm ngợi, tán dương, trân trọng cũng có, mà quyến luyến để mong chút tình của giai nhân cũng không ít. Nhưng Kim Đức giữ cái nếp nhà, hát vì nghề tổ, vì ý đẹp đẽ, cao khiết của thơ, nét thanh tao của nhạc, nên dù có khó khăn đến mấy, cũng chẳng dựa theo hoàn cảnh mà dấn thân vào những chốn bụi bặm hay những cuộc tình luyến ái. Thời gian hát lại những ngày Hà Nội tạm chiếm ấy, kể cũng năm năm ròng. Hoà bình trở lại thì bà Đức thôi không hát nữa. Lúc này đã lập gia đình, bà đi làm dép nhựa nuôi con. Trường Ca kịch dân tộc mở dưới khu Mai Dịch, rất cần người có giọng, có nghề hướng dẫn cho những lớp diễn viên trẻ. Mấy ông người quen, đã biết tiếng gia đình từ trước, đến thuyết phục bà đi học lớp giáo sinh, có nghề nghiệp đàng hoàng, công việc nghệ thuật lại đang cần, sao cứ đi làm chân tay như thế? Bà Đức lên Thái Nguyên học một thời gian thì nghỉ. Nhớ con quá, lại thương nó còn nhỏ, bà lại về làm đồ nhựa. Rồi năm 1959 bà cộng tác với Đài Tiếng nói Việt Nam, sang năm 1960, thấy hát tốt quá, người ta mời bà về công tác chính thức. Sóng gió không còn nữa, bà cứ hát ở đó cho đến năm 1986 thì về hưu. Nhưng suốt mấy chục năm ấy, hầu như bà không hát ca trù, bà chỉ hát chèo, và năm 1993, Nhà nước phong tặng danh hiệu NSƯT cho bà cũng để biểu dương, ghi nhận những thành quả trong đời hát chèo, ngâm thơ trên sóng phát thanh. Bà hát chèo mượt mà, uyển chuyển lắm, lại đưa kỹ thuật ca trù vào góp phần làm cho cách hát chèo, ngâm thơ thêm phong phú, sinh động và sang trọng. Nhiều người bây giờ vẫn nhớ và mến yêu giọng chèo, giọng ngâm trong trẻo, gửi tới bạn nghe đài cả nước bài thơ chúc Tết của Bác Hồ vào những đêm Giao thừa. Nghĩ về Bác Hồ thì NSƯT Phó Thị Kim Đức có nhiều kỷ niệm đẹp đẽ lắm! Nhiều lần, bà được ông Vũ Kỳ đón vào Phủ Chủ tịch, hát chèo, ngâm thơ cho Bác nghe, lại biểu diễn nhân nhiều dịp đón tiếp các đại biểu, khách quốc tế. Lần nào về, Bác cũng tặng nhiều kẹo bánh cho chồng con. Có lần gặp Bác cũng rất cảm động. Hôm ấy bà đi biểu diễn đón đoàn Oatabi của Nhật Bản. Buổi chiều, vào chỗ Bác khi ăn uống vừa xong, mọi người đang chuyển sang phòng khác để xem phim. Trời bỗng nhiên đổ mưa. Bà thì đi từ trưa vẫn áo dài, quần trắng và chẳng có mũ nón gì. Bác đi có bảo vệ che ô. Bác quay lại thấy bà vẫn đang đứng, ái ngại Bác hỏi: “Sao cháu không đi?”. Bà mới bảo: “Vâng, Bác đi trước đi ạ, cháu đi ngay sau đây!”. Lúc ấy, Bác nhanh trí quay sang hỏi bà: “Thế cháu có cầm được cái ô này không?” Bà nhận có, Bác bảo chú bảo vệ đưa ô cho bà cầm, nhưng cái ô to quá nên Bác cầm đỡ lấy tay bà. Thế là hai bác cháu đi sang đàng hoàng. Hôm ấy xem phim về Phiđen Catrô sang Liên Xô. Phim không có phụ đề cũng không có phiên dịch. Cụ Đồng mới bảo bà lên trên chỗ Bác ngồi rồi nghe Bác dịch cho nghe, nhưng bà rất ngại vì chỗ cụ có hai cái đôn, một cái cụ ấy ngồi, còn một cái để gạt tàn thuốc lá. Bác thấy vậy bèn gọi: “Đức lên đây”. Trước khi về hưu, bà chỉ hát ả đào bài “Thét nhạc” và “Bắc phản” cho đài. Thời gian sau, bà được ưu tiên phân phối lạc để bóc thuê, gặp lại cô Chóng là phóng viên thông tấn xã, cô ngạc nhiên biết bà hát ca trù và gốc gác của bà là ca trù. Nể lời cô Chóng, bà thu âm mấy bài: “Gặp xuân” của Tản Đà, “Tỳ bà hành” của Bạch Cư Dị, “Đêm Paris nghe tiếng hát ca trù” của Ngô Linh Ngọc..., hầu hết là các bài về sau có trong băng “Dấu đẹp Hồ Gươm”. Trước đó, năm 1984, bà Quách Thị Hồ, bà Phó Kim Đức, ông Phó Đình Kỳ, ông Chu Văn Du, bà Nguyễn Thị Phúc cùng một số nghệ nhân kỳ cựu khác - những tên tuổi trong làng ca trù Việt Nam mà bây giờ hầu hết đã vắng bóng, có được mời tham gia một buổi ghi hình tư liệu hát thờ ở đình Lỗ Khê. Bà nhớ cái lần ấy lắm, không phải bà bực bõ gì đâu, nhưng thật khó tưởng tượng rằng các bậc tài danh sau khi ghi hình xong, đã không được một đồng thù lao, lại mệt và... đói bụng, phải cùng nhau về nhà lục cơm nguội. Mỗi khi có một hai cụ nghệ nhân "được" người ta "đem ra" làm một cái gì đó rồi vai vế thế nào lại về nguyên thế ấy, rồi lại bị bỏ bẵng đi, bà lại thấy thương thân. Rồi ai làm sai, làm không đúng hay thiếu sót gì trong việc biểu diễn, truyền dạy nghề cổ, bà không sợ mất lòng mà cứ nói thẳng: "Bác làm thế mai sau con cháu nó cứ theo đó nó hát, nó đánh phách, thế thì có hại hay có ích?" Hoặc bà bảo: "Bây giờ bác bảo đơn giản thôi, bác làm giản tiện nó đi, mai kia em cũng hát bài này, lúc ấy, bọn trẻ chúng nó biết nghe ai, hay nó bảo là em sai?". Nhưng mà thôi, bà chẳng thích nói về điều này nữa. Hai mươi năm về hưu, bà dành thời gian đọc sách, nghe băng, nghiền ngẫm về ca trù, bạn bầu với những vốn liếng ca xướng năm xưa chưa hề rơi rụng, làm cho chúng ngày càng điêu luyện, nhuần nhuyễn hơn. Thật ít lần bà tham gia một cái gì đó, trừ khi ý nguyện của người đến gặp bà là chân thành và vì nghệ thuật. Thế cho nên, khi EaSola Thuỷ mời tham gia chương trình “Cánh đồng âm nhạc” và vở múa đương đại “Thế đấy thế đấy”, “Khúc cầu nguyện”, bà nhận lời. Bà đi hát, gõ phách cho đoàn múa của Thuỷ suốt ba năm ở những trời Tây xa xôi. Mấy năm gần đây, bà tập trung thời gian cho những người sẽ nối tiếp nghiệp tổ khi mai này, bà không đủ sức hát nữa. Bà từ chối những khoá học ca trù ngắn hạn để rồi người học chưa hiểu gì mấy về ca trù đã có thể đi dạy người khác. Từ chối những cuộc biểu diễn thù lao hàng triệu đồng để ở nhà truyền dạy cho mấy người học trò: NSƯT Đặng Công Hưng - nhạc công Nhà hát Chèo Việt Nam, vợ chồng anh chị Văn Hải - Bạch Dương, đều công tác ở Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam... Họ cũng mê đắm ca trù và cũng lấy nó làm một phần cuộc sống, một phần văn hoá, một phần cư xử và bản lĩnh, tính cách cho mình. Bà dạy học trò: có cái tâm sáng hẵng học, chứ mưu toan gì thì rồi cũng chả đâu vào đâu! Đã học thì lấy nó làm một phần của nghiệp đời, chứ đừng có mà láng cháng ít ngày, ít tháng rồi bỏ hay đem nó ra mua danh. Mà tập trung vào học thì không có nghĩa là chỉ biết một thứ: trống, phách, đàn hay hát, mà phải thông thuộc để phách ăn vào lời ca, giọng hoà êm với tiếng đàn. Không hiểu đàn thì không hát được, không biết phách sao đàn được hay! Vì thế mà bà không làm theo kiểu dạy hát từng bài một, bà dạy có hệ thống, dạy từ a, b, c khớp từng lời với từng nhịp phách, vừa học vừa uốn nắn nghiêm khắc, để lời buông ra, phách ăn vào, không thừa không thiếu. Để người học trên cơ sở đó mà khám phá dần. Bây giờ thì bà gọi nhóm của mình là Nhóm ca trù Tràng An, bà chẳng thích câu lạc bộ để rồi lại phải ban bệ, phải tổ chức, rồi thì phải xin phép, phải có sự chứng kiến và có cả kế hoạch phô trương, quảng bá của mình. Bà muốn nhóm Tràng An là một gia đình, cùng nhau giữ nghề, đến với nhau để khiêm nhường hơn, nhưng cũng nghiêm khắc và thẳng thắn hơn, để nuôi giữ và mai này sẽ làm cho thăng hoa hơn nữa - những tinh tuý mà một đời hát ca trù, yêu ca trù, bà đã tìm ra, đã chắt lọc và nhận thức được. Tối hôm qua (19/6/2006), bà lại xuất hiện trước công chúng, bà hát “Tỳ bà hành”, sang trọng, lịch lãm và điêu luyện, tiếng vỗ tay kéo dài hân hoan trong Nhà hát lớn - Hà Nội.
Bạn có yêu mến ca trù? Quan niệm của bạn về nghệ thuật ca trù và ca nương, kép đàn? |
|||||
|
Việt Báo
|
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết NSƯT Phó Thị Kim Đức - Còn đây tiếng hạc trong trăng... bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết NSUT Pho Thi Kim Duc Con day tieng hac trong trang ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc NSƯT Phó Thị Kim Đức - Còn đây tiếng hạc trong trăng... ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Chuyên Đề của chuyên mục Văn Hóa.
Lăng mộ của cha con Hoàng Cao Khải, bất đắc dĩ trở thành nơi sinh sống, làm việc của một số người dân
Khi ăn xin trở thành nghề có thu nhập khá thì những kẻ ăn mày lại được dịp “làm cao”..
Tính đến 8h hôm nay, số người chết trên chuyến xe định mệnh lên thành 36.
"Mỗi ngày uống hai viên, chỉ cần uống trong vòng một tuần là có hiệu quả",
Loay hoay mãi trong phòng “tự sướng” mà cái lọ đựng tinh trùng vẫn trống không
Cô nhân viên mở "phòng chứa bí mật", có thêm một tivi phục vụ việc lấy "sản phẩm" bằng tay...
Vụ tai nạn giao thông xảy ra tại cầu Sêrêpôk thuộc địa phận thành phố Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk.
Tháng tư vừa qua, trong bối cảnh những tranh chấp trên Biển Đông, đặc biệt là giữa Trung Quốc và Philippines đang "dậy sóng"
Bé gái có khả năng gây cháy vẫn đang là một hiện tượng bí ẩn của khoa học
Ngọc Trinh tiếp tục bị "ném đá" sau tuyên ngôn "gái ngoan".
Việt Nam phóng thành công Vinasat- 2, vụ tai nạn xe khách thảm khốc khiến 37 người chết tại Đăk Lăk, nhiều chuyện lạ như bé gái có khả năng gây cháy, cá lóc nổi chữ Hán trên đầu, cây bí ngô có hình dáng rồng... là những tin tức được dư luận tuần qua quan tâm.
Những tin đồn xoay quanh các sản phẩm mới của Apple, Thông tin thú vị xoay quanh Facebook, Google cải tiến chức năng tìm kiếm, Lễ trao giải thưởng Sáng tạo khoa học công nghệ Việt Nam năm 2011 ... cùng nhiều sản phẩm công nghệ mới với những thủ thuật hữu ích. Đó là những thông tin công nghệ được độc giả chú ý trong tuần qua.
Tình trạng khủng hoảng kinh tế khu vực Eurozones ngày càng trở nên phức tạp hơn và tâm điểm tiếp tục xoay quanh diễn biến của Hy Lạp, ngoài ra kinh tế Italia và Tây Ban Nha cũng đang ở trên bờ vực khủng hoảng. Trong nước, được quan tâm nhất có lẽ là việc kinh tế Việt Nam rơi vào giảm phát, tăng trưởng tín dụng cuối tháng 4 vẫn âm và các doanh nghiệp phải đón
C-biz lại nổi sóng scandal lạm dụng tình dục; mặt trái trong giới người mẫu Việt … là 3 trong số những thông tin nổi bật tuần qua (13/5 – 19/5).
Trọng tài Võ Minh Trí bị đánh, ĐTVN sắp tìm được thuyền trưởng, Hà Nội T&T thất trận, Man City lần đâu vô địch Premier League, Sức nóng Champions League lan tỏa, Các "ông lớn" bắt đầu kế hoạc mua sắm là những tin bóng đá đáng chú ý tuần qua.
Viết phản hồi