Thứ ba, 13 Tháng mười hai 2005, 20:56 GMT+7

Happy Christmas

Em đi mãi trong ngõ nhỏ, thấy dễ thở hơn, dịu mát đi... Ngõ nhỏ rất dài, những lối rẽ quanh co chẳng biết dẫn đi đâu... Cứ đi cứ đi... Em sung sướng trôi đi một mình chầm chậm...

Happy Christmas
Tranh ghép kính màu

Chưa đến giờ ngôi sao hiện lên. Bây giờ mới là buổi chiều. Chiều cuối đông âm u, xám xịt và lạnh lẽo quá. Lúc đi trên phố lớn em nhìn thấy những cây thông rực rỡ, chăng đầy đèn, những hình ông già Nô-en bày ở khắp nơi. Em không phải là cô bé bán diêm (1). Cũng không phải là đứa trẻ trong giấc mơ của kẻ nực cười (2). Em mặc áo dạ, em đi giày ấm, em còn đội thêm một cái khăn trùm bằng lụa nữa. Nhưng sao em thấy lạnh lắm. Em nhớ rằng hôm nay là ngày sinh của anh. Em đã mang theo những bông hồng đỏ thắm. Buổi chiều thì u ám mà hoa hồng cứ đỏ rực lên. Phố rất đông người. Sao chẳng ai thèm nhìn ai, chẳng ai chúc tụng ai, mọi người hối hả mua sắm. Em nhìn thấy trên một toà cao ốc dòng chữ điện đỏ rực: "Happy Christmas". Mọi người đều biết hôm nay là lễ Nô-en nhưng hình như họ không nhớ ngày sinh của anh. Ngôi sao vẫn chưa hiện lên. Bây giờ mới là ba giờ chiều thôi mà. Em kéo lại khăn vì gió dữ quá. Một ai đó va vào em. Chẳng thèm xin lỗi gì cả. Cả em cả người ấy đều loạng quạng mất một vài giây rồi lại đi tiếp. Chỉ sợ tắc đường thôi. Phía trước dòng người đã bị ùn lại rồi. Mà tắc đường thật rồi! Khói ở các ống xả bắt đầu làm cho ai nấy đều khó thở. Em muốn chen lên vượt qua cái ô tô tải dài thượt này. "Làm sao mà cứ giãy lên như thế?" Có ai đó cười cợt em. "Đi làm sao được mà đi!" Một người nào đó gắt lên. "ái!" Bất giác em phải kêu lên vì một cái bánh xe máy húc vào ống đồng. "Ai cấu em thế?"Một cậu bé con tóc hoe hoe Hàn Quốc cợt nhả. Chợt nhìn rõ mặt em cậu ta há mồm kêu "ối!" rồi quay mặt lảng đi. Mấy cậu choai choai nữa đi ngược chiều chạm sát mũi xe vào xe em bảo: "Hoa héo mất rồi chị ơi!". Em thấy buồn quá. Mình đã già đến thế rồi sao? Một gã trai lại bảo: "Đừng cà cuống lên thế! Đằng nào thì từ giờ đến tám giờ tối cũng mang hoa đến được cho chàng." Mấy cô gái và mấy chị sồn sồn ngoái đầu nhìn em vẻ khó chịu. Em lại để bánh xe đè vào giày của một nàng. "Không nhìn à?" Cô ta cự lại em. Em cũng chẳng buồn xin lỗi nữa, chỉ lẩm bẩm: "Đường đông thế này, ai mà muốn thế!" Chẳng ai đi được thêm bước nào nữa. Cứ đứng mà nhìn nhau. Mà lại còn chen ngược chiều thế này nữa chứ. Đi kiểu gì thế không biết? Nào nào đi đâu được nữa mà đi? Định dẫm lên đầu lên cổ người ta chắc? Mọc cánh ra mà bay may ra mới thoát được. Có chim thì phải có cánh chứ! Mẹ cái thằng này! Định giở trò du côn hả? Thôi thôi ông ơi nóng tính quá làm gì. Đang nóng hết cả người đây này. Mà nóng thật. Hơi nóng từ các ống xả làm tắc thở. Khói bụi đen sì. Lại còn người hai bên hàng phố đổ ra xem người tắc đường nữa chứ. Có cái chó gì mà xem không biết. Mẹ kiếp! Chẳng thấy ma nào ra dẹp đường. Ngu gì mà ra đây ông ơi! Ăn tìm đến đánh nhau tìm đi. Nào cái chị hàng thịt chó này có dẹp vào đi không? Lại còn bày chềnh ềnh ra thế này làm gì chả tắc đường. Chưa đi được đâu bác ơi. Cuối năm rồi bác mua cho em một cân ăn giải đen đi, rồi sang năm bác đi đường nào cũng thông cả. Quay lại à? Quay lại làm sao được? Chỉ có tiến lên thôi? Tiến đi đâu? Bò như rùa thì có! Mà đang đứng ì ra thế này, đã đi được bước nào đâu. Có đến một tiếng rồi. Một tiếng đi từ ngõ này đến ngõ kia chưa được mười mét ông ạ. Mười mét thì cũng phải tiến lên, không được lùi lại! A! Có một cái ngõ ở đây này! Ngõ này có đi ra được đường nào không hả chị? Đi được thì đã có người đi rồi bác ơi! Ngõ cụt đấy! Đi tránh ra một tí đi, xéo cả vào hoa của người ta rồi, xe máy mà cứ leo lên vỉa hè là thế nào! Ai bảo chị bày hoa lấn chiếm cả lòng đường vỉa hè? Ai mua nữa mà bán chị ơi! Cho em một bó mang tặng người yêu thôi! Hôm nay là lễ Nô-en đấy! Nô-en nô iếc gì cái mặt mày. Nô-em thì có! Không đâu nô chị thôi! Đồ phải gió! Thôi đi, còn ngáng đường mà tán nhau nữa à? Việc gì đến ông? Ông đi được thì cứ đi đi! Có mà đi lên giời! Mày thì chỉ đi xuống địa ngục thôi con ơi! Địa ngục với thiên đàng tôi cũng cóc cần! Này lại có hàng thịt chó đây anh em ơi! Vào làm cốc đã. Đằng nào thì cũng phải đợi từ giờ đến đêm. Người ở đéo đâu ra mà lắm thế không biết? Đêm nay lại còn đông hơn. Kéo nhau đi xem lễ Nô-en mà lại. Có nhìn được thấy gì đâu mà đòi xem với xét. Thì đứng nhìn nhau, em nhỉ? Em nhớ một lễ Giáng sinh năm nào em cũng đổ ra đường cùng với mọi người, cùng với một chàng trai nữa chứ... Một chàng choai choai như cậu bé kia, chỉ có điều tóc không hoe hoe, nhưng cũng dựng ngược lên như thế, mũi cũng lấm tấm mồ hôi như thế, áo cũng phanh ra như thế, xe cũng xả khói mù mịt như thế... như thế... Em cũng ăn mặc phong phanh như cô bé kia, chỉ có điều không modern bằng, tóc cũng xoã ra như thế, mắt cũng mơ màng như thế, chẳng cần biết gì đến xung quanh, có tắc đường đến một thế kỷ nữa cũng cóc cần... Chàng và nàng cũng dính vào nhau như thế , cũng làm cho mọi người chướng mắt như thế, mặc kệ thiên hạ, họ già rồi, sắp chết cả rồi ấy mà! Lúc đó em chẳng nhìn thấy gì, chẳng nghe thấy gì cho đến khi đêm xuống, đêm xuống và rồi có tiếng chuông ngân lên từ trời cao đổ xuống... Lúc đó chàng bảo: "Chúng mình đi kiếm cái gì chén đi, em đói không?". Em cũng thấy đói và thế là hai đứa vào một tiệm ăn, chén hết một con gà luộc, chén xong thấy buồn ngủ rũ mắt. Chẳng biết tiếng chuông thôi ngân từ lúc nào nữa. Em bảo: "Chúng mình chưa đi xem lễ nhà thờ...". Chàng bảo: "Có gì đâu mà xem, chỉ chen nhau bẹp ruột ấy mà." Thế là hai đứa quay xe về, ôm nhau ngủ. Hết một mùa Giáng sinh. Tắc đường là chuyện thường ngày rồi. Hôm nay tắc lâu hơn mọi khi. Em phải đứng ở đây đến hai tiếng đồng hồ rồi. Dòng người chỉ nhích lên được thêm chục mét nữa. Trong những ngõ phố có thể rẽ vào để tìm lối khác được cũng đã đông đặc người đổ ra rồi lại ùn lại... Tắc dài lắm. Tắc từ đầu đằng kia đến đầu đằng này phải đến mấy cây số. Và càng lúc dòng người và xe, xe con xe tải mô tô xe đạp xích lô xe thồ gồng gánh thúng mủng nữa chứ... cứ dài mãi dài mãi ra... Những ông những bà sồn sồn và lũ thanh niên tóc nhuộm đen và nhuộm hoe, những cô cậu áo hở rốn và những chị núng na núng nính áo lấp la lấp lánh kim tuyến, những cụ có vẻ là học giả râu dài tóc bạc trán cao chân run lẩy bẩy, trông ai cũng như Enstein hay Platon tái thế, những gã xe thồ cơ bắp cuồn cuộn trán gồ lên mặt cau cau như hắc tinh tinh, những Tac-dăng của đường phố... Em mệt quá! Em muốn hét lên, muốn đạp cho người bên cạnh một cái vào ống đồng của hắn ta, muốn vứt mẹ cái xe máy chết tiệt này ở giữa đường mà tìm một lối nào thoát ra khỏi cái dòng người lì lợm này. Sao bây giờ tự nhiên mọi người im lặng thế nhỉ? Chẳng ai pha trò trêu chọc nhau nữa. Chẳng ai chửi rủa cáu bẳn nữa. Chẳng ai chen lấn nữa. Chỉ còn tiếng xe ì ì... Mà trời bắt đầu tối rồi. Mọi người ngủ gật hết rồi sao? Em liếc sang những người bên cạnh. Mặt ai cũng chùng xuống. Mệt mỏi đờ đẫn... Nàng vẫn gục đầu vào lưng chàng còn chàng thì gục đầu vào tay lái. Mấy bông hồng của em không chịu được hơi nóng và mùi khói xăng đã rũ ra, tím bầm lại... Không còn cái màu đỏ tươi như hồi chiều nữa. Đêm xuống dần. Đèn đường tù mù đùng đục. Em lại nhìn thấy một cây thông trong một tiệm ăn trên phố. Người ta chăng đèn kết hoa trước cửa các hotel và restaurant rất nhiều. Những ngọn đèn xanh đỏ này dẫn lối đi đâu? Phía trước lại một biển quảng cáo điện tử to đùng. Trên đó đang có hình một con kanguru và bia kiểu úc, rồi những món hàng hứa hẹn giảm giá trong mùa Giáng sinh. Giờ này em vẫn còn đứng ở đây. Em không thể về kịp bên anh. Mà hôm nay là ngày sinh của anh. Lẽ ra em đã có thể về được trước đám tắc đường này, lẽ ra em đã không bị dính vào cái món mứt khủng khiếp này... Nhưng lẽ ra phải về ngay với anh thì em lại muốn đi sắm một món quà gì đấy. Chẳng lẽ chỉ có hoa hồng thôi à? Em muốn tặng anh một chiếc áo sơ mi. Em biết anh không để ý gì đến trang phục nhưng chẳng lẽ lại chỉ có mỗi hoa hồng? Em đã chen vào một shop có cái biển to tướng New Fashion Sale off 40% Happy Christmas. Em đã mua một cái áo sơ mi được hứa hẹn giảm giá 40% rồi chen ra và sa ngay vào cái món traffic jam trên đường. Ôi! Em không có cánh để bay lên! Giá có cánh như cánh chuồn thì cũng bị dính nhựa cơ mà. Trời tối rồi chẳng ai nhìn rõ được ai nên cũng chẳng ai buồn giữ thể diện nữa. Mặt người nào người ấy đều xuôi xị xuống. Ngáp dài khạc nhổ hắt hơi xì mũi cũng chẳng che miệng ý tứ gì. Ai đó vừa tặng cho em một cái bã kẹo ca su dính nhèm ngay vào đầu gối. Không phát hiện

Em bắt đầu đi chậm lại. Cái ngõ phố này hoá ra không đáng sợ như em tưởng. Tất cả những tiếng ồn ào ngoài đường lớn như lùi xa tít tận đâu. Ngõ nhỏ rất yên bình và ấm áp. Đèn từ những ngôi nhà nhỏ ở hai bên lối đi hắt ra ánh sáng dịu dàng. Không lấp lánh xanh đỏ. Không có tiếng nhạc chát chút. Không có biển quảng cáo. Những giàn hoa leo trước mỗi ngôi nhà. Có tiếng trẻ con bi bô và mùi thơm của bữa tối bay ra từ những ô cửa sáng đèn. Một mùi thơm rất đỗi thật thà và hiền lành của những món ăn đạm bạc. Em đi mãi trong ngỏ nhỏ, thấy dễ thở hơn, dịu mát đi... Ngõ nhỏ rất dài, nhưng lối rẻ quanh co chẳng biết dẫn đi đâu... Cứ đi cư đi... Em súng sướng trôi đi một mình chầm chậm. Chẳng thấy có ai ra khỏi nhà để hỏi đường, giờ này họ đang ăn bữa tối, cũng chẳng muốn làm phiền họ nên em cứ thả mình trôi đi. Không ai hù doạ em nữa, em cũng không va vào ống đồng của ai. Một mình em trôi trên con đường nhỏ của mình. Những ngôi nhà thân thuộc quá! Con đường thân quen quá! Em đi mãi đi mãi... Không thấy sốt ruột sợ hãi và mỏi mệt nữa...

***

Em không đến được sao? Anh nhìn những bông hồng, anh đã cắm để đợi em. Hoa hồng đỏ rực. Rượu vang cũng đỏ rực như thế. Trái tim anh nặng trĩu âu lo và phiền muộn. Anh biết mọi ngả đường đều đầy bất trắc. Khi nào đến bên anh em cũng mệt mỏi rã rời vì sự chen chúc và hỗn loạn vừa mới trải qua. Nhưng em đã bảo với anh rằng em thích đi một mình trên đường, giữa những người xa lạ... Và anh biết em yêu tự do, em có con đường của em. Anh không muốn kéo em ra khỏi con đường ấy. Anh yêu cái ý muốn đó của em. Cái ý muốn mà anh biết rõ rằng nó vừa ngang ngược vừa yếu đuối. Chiếc ly trong veo này vẫn còn rỗng không. Khi em đến anh sẽ rót tràn vào đó. Rượu vang đỏ dành cho em. Đừng sợ! Anh nhớ một lần chúng ta bên nhau em đã nói: "Em sẽ uống hết bình rượu này vì anh". Đúng lúc đó vạt áo dài của em chạm vào chiếc bình và rượu vang đổ xuống sàn, những mảnh thuỷ tinh trong vụn tan. Rượu vang đỏ thẫm lại như máu. Anh vui mừng nhưng em thì lại hoảng sợ vì sự bất cẩn của mình. Đôi mắt em mở to đầy nuối tiếc. Em cứ hỏi đi hỏi lại anh mãi rằng anh có tiếc bình rượu quý đó không. Ôi! Em yêu dấu của anh! Nếu như em biết được anh hạnh phúc xiết bao khi có em ở bên. Nếu như em biết rằng trái tim anh đang đổ tràn ra như bình rượu ấy để em được tắm gội trong hương thơm của rượu vang và hoa hồng đỏ. Em không đến được sao? Em lại bận rộn và cuống cuồng vì những món quà của mình, những thứ mà em nghĩ rằng sẽ làm anh vui lòng. Nhưng em có biết em mới chính là quà tặng quý giá nhất của anh? Đã bao lần em cứ dặn đi dặn lại anh: "Cố đợi em nhé nếu em đến muộn." Em không biết rằng ngọn đèn của anh luôn cháy sáng và anh sẽ thức thâu đêm để đợi em, sưởi ấm cho em hay sao? Mỗi lần đến muộn em lại bảo: "Đừng giận em nhé, em bận bịu trăm công ngàn việc." Anh biết. Anh biết rất rõ rằng cái gánh nặng em đang mang là quá sức người. Anh muốn mang giùm em. Nhưng em luôn từ chối. Em bé bỏng và kiêu hãnh của anh! Khi nào em cũng nói: "Em muốn thế. Tự em muốn thế. Em làm được mà!". Anh tin em. Nhưng anh biết con đường em đi đầy bất trắc. Anh cũng biết rằng em luôn bất cẩn. Bất cứ người nào cũng có thể trách móc em vì sự vụng về ấy. Nhưng anh thì không. Dù sự bất cẩn của em, sự vô tình của em đã làm anh đau đớn như muôn vàn mảnh vỡ của thuỷ tinh cứa vào những vết thương còn đang chảy máu. Em chỉ đến một thoáng rồi đi. Còn anh là kẻ ngày đêm chờ đợi. Anh biết rằng anh sẽ đợi mãi như thế này. Một tiếng động ngoài kia. Một làn gió chạm vào cánh cửa. Một giọt mưa bay vào... Hết thảy đều gợi nhớ về em làm tim anh thắt lại. Em đã hỏi đi hỏi lại anh bao lần rằng anh có tiếc bình rượu quý ấy chút nào không? Anh biết vì sao em lại hỏi như vậy. Anh biết em đã phải khóc than đau buồn và bị đòi phải trả giá vì những thứ mà em làm đổ làm vỡ không biết bao nhiêu lần trên mặt đất này. Làm sao anh có thể nuối tiếc khi bàn tay nhỏ bé và dịu dàng của em đặt lên ngực anh, nơi trái tim anh, dù vì thế mà trái tim anh vỡ ra thành muôn ngàn cánh hoa màu máu? Mỗi lần em đến rồi đi trái tim anh đều đổ tràn ra như vậy. Nhưng anh vẫn không nguôi mong đợi. Và giờ đây anh sẽ bước ra, mở rộng cửa ngôi nhà nhỏ này để đón em vào...

***


Một ngôi nhà nhỏ sáng đèn và cửa hé mở ở cuối lối rẽ. Rồi cửa mở rộng và em nhìn thấy anh hiện ra. Ôi! Đó quả là một phép màu! Em chẳng biết vì sao nữa. Em đã cứ nghĩ rằng mình đi lạc đường rồi. Em đến muộn quá. Tắc đường mà. Sao ngõ nhỏ này lại dẫn về nhà mình mà em không biết nhỉ? Anh đợi em có lâu không? Lâu lắm à? Không em không khát đâu, không đói đâu. Anh biết không suýt nữa thì em đã ăn thịt chó ở trên đường. Thật đấy! Nhiều người vào ăn lắm vì không đi được. Hoa hồng của em héo hết cả rồi. Anh đã cắm hoa rồi à? Đã tám giờ sao? Ôi! Muộn quá rồi! Em lại phải quay về đây. Thật là khốn kiếp! Nếu không tắc đưòng thì em đã đến với anh từ lúc ba giờ chiều. Không, không, em chẳng muốn ăn uống gì nữa! Làm sao từ đấy đến đây có mấy bước chân mà em lại phải đi mãi từ bấy đến giờ? Để cho em yên đi! Lấy cho em một ít nước rửa mặt. Anh không thấy mặt em đầy bụi à? Em không thở được nữa đây này! Em làm sao à? Chẳng sao cả. Em mệt lắm. Anh thử tưởng tượng xem có mấy bước chân mà phải đi mất bao lâu như vậy. May mà em rẽ vào ngõ chứ không thì bây giờ vẫn ở trên đường. Sao em không quay về à? Làm sao mà quay được. Anh cứ như từ trên trời rơi xuống ấy! Anh không biết tắc đường là thế nào à mà còn hỏi em như vậy. Không em chẳng uống đâu, giờ này còn bụng dạ nào mà uống rượu vang được nữa. Không em phải quay về chứ, em không ở đây được. Đã hết tắc đường chưa nhỉ? Bây giờ về thì đi lối nào đây? Anh có biết anh làm khổ em thế nào không? May mà em còn đến được đấy! Đã bảo là em không thể ở đây được mà. Đừng có rủ rê em! Anh... sao thế...? Em... làm anh buồn à? Anh... Ôi! Em đã nói gì thế nhỉ? Đừng giận em... Em mệt quá anh ạ... Em chẳng biết tại sao nữa. Đáng lẽ em phải được ở bên anh từ lâu rồi... Em tiếc thời gian quá... Anh...em mang quà đến cho anh đây. Hôm nay ngày sinh của anh mà. Đâu rồi nhỉ? Em đã mua một cái áo sơ mi, hàng hiệu hẳn hoi đấy! Thôi chết rồi em để ở giỏ xe, đứa nào lấy mất rồi! Đểu thật, chắc là chúng nó thó lúc ở chỗ tắc đường... hay là lúc em rẽ vào ngõ có một thằng lưu manh xồ ra, em sợ quá nên không để ý... à còn một đôi găng tay em mua cho anh đây. Trời rét thế mà anh cứ đầu trần chân đất như vậy. Anh đi thử xem nào! Sao lại thế này? Hai chiếc cùng một bên à? Em đã chọn đi chọn lại mãi xem cái nào hợp với anh hơn mà... Thật chẳng ra làm sao! Làm sao mà em bình tĩnh được chứ? Làm sao mà em không khóc được? Em nhớ đến con đường... Em đã muốn đá vào chân một người bên cạnh. Em muốn chửi bới ai đó. Em nguyền rủa anh. Anh chẳng giúp gì em được. Ôi tha lỗi cho em! Nhưng anh có biết không? Anh có tưởng tượng được không? Em biết rõ rằng anh ở rất gần mà con đường thì lại cứ dài ra vô tận. Chẳng biết vì sao nữa. Sao có mấy bước chân mà em đi mãi không tới được. Ngay cả lúc rẽ vào ngõ em cũng chẳng biết rằng mình đi đâu. May làm sao mà em lại đến được đây! Làm sao mà em không khóc được? Sáng nay em gặp đứa bạn gái thân nhất của mình. Em cũng chẳng buồn nói chuyện với nó nữa. Nó vừa phải đi nạo thai. Nó cãi nhau với chồng rồi hai đứa lại vồ lấy nhau. Rồi chồng nó chở nó đi bệnh viện. Bây giờ thì nó tươi tỉnh lại rồi. Em biết nó chẳng có lỗi gì. Nhưng em nhìn thấy em thôi. Anh có hiểu không? Em thương nó quá. Nhưng em nhìn thấy mình rõ hơn. Nó không có lỗi gì phải không anh? Chín giờ rồi anh ạ. Em phải quay về thôi. Anh... anh giận em đấy à? Em làm thế nào được bây giờ?... Em phải về thôi... Em về đây... Muộn quá rồi! Không biết đường đã hết tắc chưa? Anh...anh đừng ăn tối một mình... Không anh không được nhịn đâu. Anh phải ăn một chút gì chứ? Em sẽ đợi thêm một lúc nữa vậy. Chắc chưa hết tắc đường đâu. Em ăn cùng anh nhé!... Hôm nay là Giáng sinh. Nhưng chưa đến giờ mà. Bây giờ mới là mười giờ... Chưa đến giờ của ngôi sao phải không anh?... Sắp đến giờ của ngôi sao chưa anh?... Có chứ, em sẽ uống chứ! Hôm nay là ngày sinh của anh mà, suýt nữa thì em cũng quên mất!... Ôi! Em vui sướng quá! Happy Christmas! Hôm nay là Giáng sinh! Ngôi sao sắp hiện lên phải không anh?... Sắp đến giờ của ngôi sao chưa anh?...

  • Ngân Hoa
    Kim Giang 29/3/2002

    (1): Truyện Cô bé bán diêm của Anderxen
    (2): Tiểu luận xuất sắc của F. Dostoievski


Việt Báo

Nhận xét tin Happy Christmas

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Happy Christmas bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Happy Christmas ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Happy Christmas ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tác Phẩm của chuyên mục Văn Hóa.

Happy Christmas
Happy Christmas, go alone, shirts, how, traffic jams, then, of England, today, no one, em, up, every, what, Lane

I go forever in lane, can breathe, cool to ... Very long lane, the winding turns leads not know where to go ... Just go just go ... I happily alone slowly drift away ....





  • Su kien quoc te noi bat Tu 207 den 267
    Sự kiện quốc tế nổi bật (Từ 20/7 đến 26/7)

    Liên tiếp các vụ máy bay rơi, bê bối các nhà máy chế biến và cung ứng thịt của Trung Quốc bán thịt quá hạn cho McDonald và KFC, Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN – EU lần thứ 20 nhấn mạnh đảm bảo hòa bình trên Biển Đông là những tin tức được nhắc đến nhiều nhất trong tuần qua

  • Ban tin suc khoe tuan tu 20267
    Bản tin sức khỏe tuần (từ 20-26/7)

    BV Bạch Mai: Người nhà 'cướp' bệnh nhân, hành hung bác sĩ; Nhân viên viện dưỡng lão cắt trộm tinh hoàn 4 "làm thuốc"; Điểm mặt đồ ăn, thức uống tưởng lành hóa độc hại; Những sự thật 'kinh hoàng' về bàn chải đánh răng của bạn; Phương pháp tránh thai "kỳ lạ" nhất thời hiện đại; Thủ dâm thế nào để không hại sức khỏe?... là những tin sức khỏe nổi bật tuần qua.

  • Toan canh Showbiz tuan 2007 2607
    Toàn cảnh Showbiz tuần (20/07 – 26/07)

    Showbiz Việt tuần qua khá "sôi nổi" với sự xuất hiện dồn dập của những scandal: Cựu siêu mẫu Dương Yến Ngọc tố ca sĩ Pha Lê cướp chồng, Tăng Thanh Hà bị ném đá khi làm giám khảo Master Chef, "Chàng trai hiền lành nhất showbiz" YaSuy bị tố phụ tình và có con rơi, Sự ra đi đột ngột của hot vlogger Toàn Shinoda, Nghi án các mỹ nhân Diễm Hương, Maya, Lương Bích Hữu đang mang bầu. Ngoài ra thông tin về các sao ngoại như: Á hậu Hồng Kông, mỹ nam phim Bao Thanh Thiên, Ca sĩ Adam Levine cũng được khán giả rất quan tâm.

  • Nghin le chuyen tuan qua 207 267
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua (20/7 - 26/7)

    Nước cờ sau giàn khoan TQ: Việt Nam cần làm gì?; CSGT Hàng Xanh và những vụ "tai tiếng" nhất Sài Gòn; hay trà xanh C2 và những cú phốt khiến người tiêu dùng phát hãi .... là những tin tức thời sự nổi bật trong tuần qua (20/7 - 26/7).

  • Tin An ninh Phap luat tuan qua 2007 2607
    Tin An ninh – Pháp luật tuần qua (20/07 – 26/07)

    Lời khai chấn động của vợ Bí thư xã đốt xác phi tang; Mẹ nhẫn tâm sát hại con trai 8 tuổi để trả thù chồng?........là những tin đáng chú ý trong tuần.