vietbao

"Ba mươi giây" - Truyện ngắn của Đỗ Thanh Vân

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Ngân đã bước ngang qua tôi như thế không một lời nói năng. Nhẹ hơn người dưng của người dưng và tự nhiên hơn sự tự nhiên mà một người chồng trung thực có thể trông đợi ở vợ mình. Tất cả diễn ra chưa đầy ba mươi giây.

Phút chốc tôi muốn quay lại, lao theo nàng như một con sói đói mồi, níu lấy cánh tay nàng, nhìn vào mắt nàng, nhìn cả cái cách khẽ nheo nheo mắt như tránh ánh nắng quen thuộc của nàng, và nói:

- Chúng ta đã yêu nhau năm năm qua.

Tất nhiên nàng sẽ thôi không nheo mắt, mà thậm chí còn có thể trợn mắt lên, làm đôi mắt vốn to của nàng càng tròn xoe theo kiểu khiêu khích, thách thức. Nàng sẽ gạt tay tôi ra, ép khuỷu tay lên chiếc giỏ xách đeo ngang tầm giữa ngực và sườn, một tay đặt hờ lên ngực, vờ như thảng thốt (không, có lẽ nàng làm điều đó tự nhiên hoàn toàn không vờ vĩnh):

- Chúng ta đã từng yêu nhau năm năm qua.

Rồi nàng bước tiếp, đến nơi nàng đang vội vàng đi. Trên con lộ quen thuộc của khu phố đi bộ ngay trung tâm thành phố sáng choang đèn và không bao giờ vắng người.

Không bao giờ vắng người. Đó là cảm giác thường trực trong tôi suốt những năm tháng yêu đương tưởng như không gì có thể xen vào giữa hai chúng tôi. Đó không hẳn là ghen tuông. Mọi cảm xúc có tên gọi thuận miệng và được gọi lên dễ dàng bao giờ cũng thuần nhất và đơn giản. Khi yêu nàng, tôi thậm chí không có nổi cho mình một phút đơn giản - đó cũng là cách nàng lôi kéo thu hút những người đàn ông lướt qua nàng, dù chỉ trong vài giây.

Họ sẽ yêu nàng bằng tất cả sự phức tạp có thể được huy động triệt để trong con người tưởng như vốn tầm thường - để rướn lên cho bằng nàng và khẽ khàng đặt lên một nụ hôn đắm say. Đó cũng không hẳn là cảm giác muốn siết chặt nàng hơn trong vòng tay, để cảm nhận rõ ràng hơn sự trao cậy hoàn toàn, phó thác hoàn toàn của nàng. Đó thậm chí cũng không phải là sự lo sợ ngạc nhiên khi nàng, với phong thái ung dung bước ngang qua hết mọi trúc trắc trong tình cảm, suy tư để đến được cuộc hẹn và trấn an người đàn ông của nàng.

Đã bao nhiêu lần tôi như rũ tay trước những vòng tay nàng đã sơ ý sa vào, trong khoảng lặng hình dung tôi và nàng vẫn như trước đây, hai người bạn thân thiết hiểu nhau đến mức chẳng thể nảy sinh tình yêu.

Hôm nay là ngày cuối tuần. Việc kết thúc một mối tình năm năm không làm tôi từ bỏ thói quen trong suốt khoảng thời gian đó là đi bộ dọc khu đường. Những dây đèn giăng kín hàng cây hai bên được bật sáng vào những ngày cuối tuần hay những dịp lễ tết. Tôi có thể bắt gặp ở đây đủ mọi loại người trong thành phố, có khi từ nơi khác đến, tất cả những người tôi hy vọng hoặc không hy vọng có dịp gặp trong cuộc đời ngắn ngủi mà tôi đã tiêu gần một nửa.

Nhiều người nước ngoài, ăn bận lịch sự có, kiểu Tây ba lô có, vui vẻ xì xào đủ thứ tiếng, hớn hở như thể cả thế giới sẽ chẳng ai hiểu được họ đang nói gì với nhau. Nếu có thể, tôi đã tậu cho mình một thứ tiếng độc đáo không đụng hàng để có thể mặc sức huyên thuyên mà không sợ bị cho là dở người. Những cô bé người Nhật, người Hàn, người Trung Quốc nhí nhảnh duyên dáng, với hai bím tóc nhỏ xíu cột dây chun đủ màu, với đủ loại vòng tay, vòng cổ, túi lớn, túi nhỏ, giày bốt cao, giày thể thao, dép lê, xúng xính nói cười rộn rã... Những cặp tình nhân thư thái hoàn toàn bước bên nhau vừa cười, vừa khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, chuẩn bị cho một nụ hôn đúng kiểu Italia. Một đêm cuối tuần hoàn toàn Sài Gòn.

Tôi đã hôn nàng - những nụ hôn từ thời sinh viên - không chút giả tạo, thậm chí, rất vụng về. Những nụ hôn ấy bây giờ nhớ lại vẫn khiến tôi xấu hổ và bối rối. Lúc ấy tôi chưa biết cách nào đàn ông nhất để nhìn vào mắt nàng, cầm tay nàng, ôm nhẹ sau hông nàng, hay đỡ lấy gáy nàng..., nói chung, để trọn vẹn cho một nụ hôn. Mặc kệ những cản trở ấy, chúng tôi vẫn hôn nhau, hôn nhiều lần, những nụ hôn say sưa nhất, mỗi lần là một cảm xúc mới mẻ. Giờ thì điều ấy không cần thiết, tôi nghĩ, những thứ đã được chuyên nghiệp hóa, kể cả nụ hôn, cũng trở nên bớt người đi, bớt thi vị đi. Tôi thì chẳng thể còn nàng mà hôn.

Xen giữa những shop thời trang, mỹ phẩm, đồ lưu niệm, đồng hồ... và hàng tỉ thứ linh tinh xa xỉ khác, là những cửa hàng sách, cửa hàng hoa, những quán trà, cà phê, kem... Rồi thức ăn nhanh, thức ăn cầu kỳ đủ phong cách: béo mỡ kiểu Mỹ, đài các kiểu Pháp, lãng mạn kiểu Italia, cay nồng kiểu Hàn Quốc, bày biện kiểu Nhật Bản, lỉnh kỉnh kiểu Trung Quốc... cùng những quán Việt Nam nhất Việt Nam (ít ra, đó cũng là điều mà người ta muốn thể hiện ở một khu phố giao như thế này).

Tôi lại tự trách mình vì thói quen, lịch trình quen có sẵn từ khoảng thời gian mà đáng lẽ tôi phải quên đi lập tức.

Nhưng một đêm như đêm nay, và với một tâm trạng cực kỳ không bình thường, tôi tự cho mình buông xuôi theo cảm xúc. Tức là dừng chân ngay quán trà bên phải, cạnh Gilfshop kiểu Hàn. Quán trà đạo Nhật Bản, với cách bài trí mờ ảo sang trọng của xứ Phù Tang, với tường nền màu hồng, vẽ hoa anh đào, thác nước, núi non, với những ngóc ngách ngăn nhỏ, bàn gỗ chạm khắc đơn giản, nước gỗ sáng bóng, những tấm đệm ngồi bằng bố, gấm, lụa. Tôi có thể thưởng thức đủ mọi loại trà, từ đôi bàn tay cánh tay trắng ngần của các cô phục vụ mặc ki-mô-nô xắn cao tay, sẵn sàng ứng đối với khách bằng tiếng Việt, tiếng Nhật, tiếng Anh, thậm chí tiếng Pháp...

Có lần nàng bước vào quán, và ông quản lý lao ra hỏi sao nàng không mặc đồng phục ki-mô-nô? Nàng bật cười ngỡ ngàng, và trong ánh mắt sáng ngời lên kiêu hãnh, vì cái cổ thon dài, làn da trắng ngần, vì tất cả sự tươi đẹp của tuổi trẻ nơi nàng đang tỏa sáng, thực thụ như một mỹ nhân, chỉ thiếu bộ trang phục phù hợp. Từ đó về sau, lần nào khi bước vào, nàng cũng khoác chặt tay tôi, đẩy khẽ để tôi đi trước, trong ánh mắt hụt hẫng của nhiều vị khách ngồi đâu đó trong các góc quán.

 Ra khỏi quán, sau khi đã hấp thụ một ít sự thanh khiết, tôi lại muốn trần tục và hoạt khoái yêu đời, thế là tôi sà vào một quán ăn Trung Hoa. Người đầu bếp đứng tuổi tròn trịa béo tốt, với đôi má ửng lên vì hơi nóng từ các bếp lò, nhoẻn với tôi nụ cười trẻ thơ vô lo nhất trên đời. Đôi khi ông còn huơ huơ con dao to bản, vồ vập với người quen lâu ngày.

Tôi ngồi theo sự hướng dẫn của mấy chú nhỏ phục vu,å quần áo kiểu cổ, khăn vắt bên vai, khiến tôi thấy mình như nhân vật trong các phim cổ trang khi vào một lữ quán. Chỉ trong khoảng năm phút cho thực khách kịp quen với không gian, mọi thứ đều sắc màu sắc ấm áp, chú phục vụ sẽ bưng ra một khay đủ loại bánh trái xanh đỏ và chăm chú đợi gọi món. Gà, ngỗng, heo, dê, vịt, trứng... tất cả các thức bình thường ấy qua mấy lần chảo, mấy lần dao, lúc nào cũng mỡ màng, ngọt ngào hơn với khẩu vị người Việt, nhất là một thằng đặc cơm Việt, nhà Việt, vợ Việt như tôi, tuy trên thực tế tôi chưa có vợ. Lẽä ra tôi đã có vợ. Lẽ ra vợ tôi là nàng. Là Ngân.

Biết bao lần tôi quỳ xuống, xin được cùng nàng chia sẻ phần đời còn lại của tôi, và lần nào nàng cũng dịu dàng xin tôi cho thêm thời gian để thu xếp khoảng riêng tư của nàng còn rơi rớt nhiều lo toan. Ước chi tôi là thằng mù, hoặc ít ra không phải bạn thân để hiểu rõ nàng, thậm chí hơn cả nàng tự biết về mình.

Nàng quá phức tạp với đàn ông, cái cách nàng luôn sống hết mình với từng giây phút, mặc cho mọi sự diễn ra ngược lại với những ràng buộc trước hoặc sau đó. Tôi ngạc nhiên khi tận mắt thấy nàng tay trong tay một người đàn ông khác, kiêu hãnh nhìn tôi, rồi ngay hôm sau, nàng, với đôi mắt đẫm nước, ôm riết lấy tôi chẳng thể rời ra, buông lời trách cứ sự xao nhãng của tôi đã đẩy nàng vào chỗ cô đơn khó kìm giữ bản thân.

Tôi ước là nàng nói dối, dù chỉ một lần, tôi sẽ gom hết sự mạnh mẽ còn lại mà rời bỏ nàng. Nhưng tôi quá hiểu nàng, đến độ mọi sa ngã của nàng, với tôi, vẫn luôn là sự hời hợt bồng bột. Nàng như một câu đố hiểm hóc mà bất cứ lời giải nào cũng chua chát và sai lệch.

Lắm khi tôi muốn rũ bỏ nàng để tìm lại sự bình yên, nhưng khi nàng xuất hiện sống động, tôi chỉ thấy sẽ không có sự bình yên nào của tôi lại có thể thiếu vắng nàng. Năm năm trời say đắm cuồng nhiệt, đau khổ cuồng nhiệt, tất cả những cảm xúc dữ dội nhất cũng đã thành thói quen, thành sự bình yên theo kiểu riêng tôi. Những cảm xúc ấy đều mang tên nàng.

Tôi quên mất nàng vừa đi ngang qua tôi chưa đầy ba mươi giây.

Khung cảnh phố xá khiến tôi vợi lòng đi nhiều. Mỗi kỷ niệm quá khứ lập tức được xoa dịu bởi sự dễ dãi. Tôi thấy mình đã dễ dãi đến mức ngu ngốc khi không níu Ngân lại và nói tất cả những điều tôi muốn nói. Không phải là níu kéo. Càng không phải trách cứ - một công việc mang tính đàn bà.

Rốt cuộc tôi sẽ nói gì? Về sự thờ ơ của con người trong tình cảm, nhất là khi tình cảm đã thành quá khứ? Về sự tự nhiên đầy kiêu hãnh vội vã? Hay về sự bất lực khó hiểu của tôi trong việc lý giải nguyên do tại sao nàng có thể kết thúc mối tình năm năm, đi ngang qua tôi trong khu phố quen thuộc mà không một mảy may nheo mắt?

Nàng đang vội đi đâu đó. Có thể nàng chẳng nhìn đến tôi, chẳng màng đến những người xung quanh. Tôi vẫn làm thế mỗi khi đến điểm hẹn gặp nàng. Vậy có lẽ nàng có hẹn với ai đó vào đêm cuối tuần. Một người đàn ông trung niên chững chạc phù hợp với ao ước của nàng và gia đình? Một chàng thanh niên trẻ trung hồn hậu dí dỏm vô lo cứ hết nghịch tóc, lại mân mê ngắm nghía bàn tay nàng? Điều đó khiến tôi thoáng chua xót nghĩ tới bàn tay nàng đã bắt tay mình khi nói lời chia tay. Chúng ta là những người lịch sự, làm việc, sống, yêu đương đều khoa học. Nghĩa là việc bắt tay là hình thức không thể thiếu để kết thúc một tình yêu, mở ra một thứ gì đó mới hơn, cũng có thể khép lại mọi sự.

Tôi đã đọc truyện dịch Cô gái trăm phần trăm hoàn hảo của Murakami Haruki, và một truyện khác trên tạp chí nào đó không thể nhớ được tên, chúng giống nhau ở chỗ đều đọng lại trong tôi ám ảnh mơ hồ về những cuộc gặp bất chợt của hai người, mà một trong họ tin chắc rằng người kia là một nửa quan trọng của đời mình, và rồi họ bước qua nhau mà không nói được lời nào. Tôi và nàng thì khác. Tôi và nàng đã từng yêu nhau, tâm sự bên nhau hàng giờ liền mỗi ngày trong suốt năm năm tình yêu. Tôi tự hỏi mình đã làm gì khiến nàng không thể, không muốn gặp lại tôi và nói một câu chào hỏi bâng quơ, hay thậm chí nhầm cả tên tôi khi chẳng may chạm mặt nhau...

Nếu như... Đó là ao ước của tôi mỗi ngày mỗi giờ trong suốt ngần ấy năm yêu đương. Nếu như nàng không bao giờ sa ngã nữa sau mỗi lời hứa. Nếu như nàng thực sự là kẻ dối trá trăng hoa. Nếu như nàng thông minh và gian hoạt đủ để che giấu mọi sai phạm. Nếu như... nàng sống với trọn vẹn sự bồng bột của tuổi trẻ, sự nồng nàn của giới tính, sự vội vàng của sinh thể ý thức được giới hạn của mình, sự lo toan trần tục, sự thất tín rất người, và cả những ước vọng hướng tới sự hoàn thiện nhất.

Tôi bị lôi vào tình yêu đó, cá tính ngông cuồng mãnh liệt đó cho đến khi nàng - không còn lòng yêu, đã thấy rõ sự xa xỉ trơ tráo của một lời xin lỗi - một lần nàng từ chối gặp tôi để trao mình cho một gã nào đó ngay nơi chúng tôi hôn nhau lần đầu. Tôi chua xót nhận ra nàng chỉ xin lỗi khi nàng còn yêu, đó là phần trung thực nhất trong nàng.

Bây giờ, ngay cả ước vọng được nghe một lời phân trần từ đôi môi nhỏ nhắn của nàng cũng đã trở nên xa xôi. Và nàng đã ra đi, mang theo cả sự bình yên của tôi (điều mà tôi ngỡ sẽ thực sự có được khi không có nàng). Tôi cay đắng nhận ra mình vẫn còn quá yêu nàng, yêu cả thái độ phủ nhận của nàng với quan hệ yêu đương, với cả tôi. Điều ấy có lẽ là bội bạc, tàn nhẫn ở bất kỳ ai, nhưng riêng với nàng, là sự phù hợp thống nhất giữa tâm hồn và cá tính.

Tôi yêu nàng, vì chưa bao giờ nàng thiếu trung thực với bản thân. Đôi lần, tôi nghĩ, có nên trách cứ không khi nàng nhất quyết không cho tôi tiếp tục duy trì mối tình trắc trở của mình - tàn nhẫn nói rằng không còn yêu tôi nữa, và như mọi khi, bất chấp cảm xúc của những người khác...

Ngày mai là chủ nhật, nàng sẽ đi lễ. Tôi sẵn sàng đánh đổi một năm tuổi thọ của tôi để được ghé tai nghe xem nàng xưng tội những gì với cha xứ.

Có lẽ trong bao nhiêu tội lỗi vụn vặt, suy nghĩ sai lạc, nàng - với đôi mắt hơi mọng lên vì mệt mỏi và thức khuya, sẽ dẩu đôi môi nhỏ nhắn lên mà rằng: " Thưa cha, con đã phạm một thứ không biết có phải tội lỗi không. Nhưng con cảm thấy không an tâm. Đêm hôm qua, khi đi trên con phố quen, con đã bước ngang qua người yêu cũ của con, mà chúng con đã yêu nhau năm năm, làm bạn hai năm trước đó. Con không nói với anh lời nào, không nhìn vào, không ngạc nhiên. Con nghĩ điều ấy sẽ dằn vặt con mỗi khi nghĩ đến. Nhưng con không chắc anh ấy đã nhìn thấy con hay không. Điều ấy có làm giảm bớt tội lỗi của con không?" .

Lúc ấy, bóng hình ảo ảnh của tôi đang ở cạnh nàng - sự hiện diện vụng trộm đánh đổi bằng ba trăm sáu mươi lăm ngày sống - sẽ bật lên tiếng thở dài, nhận ra rằng dường như mọi chuyện tất phải diễn ra như thế...

Còn bây giờ, tôi đang đứng giữa nhiều ngả đường và bối rối không biết phải như thế nào.

Vì... Nàng đã bước qua tôi thật rồi.

Chỉ trong chớp mắt ba mươi giây.

Đ.T.V

Việt Báo
Comment :"Ba mươi giây" - Truyện ngắn của Đỗ Thanh Vân
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết "Ba mươi giây" - Truyện ngắn của Đỗ Thanh Vân bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Ba muoi giay Truyen ngan cua Do Thanh Van ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc "Ba mươi giây" - Truyện ngắn của Đỗ Thanh Vân ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Văn Hóa
"Thirty seconds" - short stories Van Thanh Do
Do Thanh Van, nature, peace, man, never, maybe, thirty, all my five years, the kiss, her hands, I, I
Bank walked past me like that without a word spoken. Lighter and the user's natural spontaneity that an honest husband may expect from his wife. All took place less than thirty seconds ..
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • Thoi su 24h287 Bao quet o Ha Noi Cay do la liet
    Thời sự 24h(28/7): Bão quét ở Hà Nội: Cây đổ la liệt

    Thắt tim cảnh người cha kiệt sức gục chết giữa cánh đồng; Bão quét tới Hà Nội: Cây đè ô tô, xe máy đổ cả loạt; Góc khuất nghề đẻ thuê: Nỗi ân hận tột cùng của người đàn bà dẫn gái về cho chồng; Sập giàn giáo cao ốc Dream Home Luxury, 3 người thương vong; Vụ Formosa: 9 dòng kiểm điểm và quyết tâm của Chính phủ

  • Thoi su 24h277 co gai tre tu vong duoi song To Lich
    Thời sự 24h(27/7): cô gái trẻ tử vong dưới sông Tô Lịch

    Formosa chôn chất thải: Nghi vấn bao che sai phạm cho cán bộ các cấp; Thương bé tròn một tuổi mà phẫu thuật chân 12 lần chưa khỏi; “Người mẹ ma” ở TP HCM: 'Ước gì tôi biết vì sao mình bị tạt axit'; Nỗi đau khôn cùng của người cha chôn 12 con trong cát trắng; Vợ chết, chồng bị thương: Nạn nhân nhắn gì cho bố mẹ trước lúc mất?

  • Thoi su 24h267 An mang dau long tu viec ly hon gia hoa that
    Thời sự 24h(26/7): Án mạng đau lòng từ việc ly hôn giả hóa thật

    Sự thật sốc về cô gái “hở bạo” tiếp thị Bệnh viện thẩm mỹ Kangnam; Mẹ nạn nhân bị cưa chân phản bác kết luận của Sở Y tế; Vụ trao nhầm con: Nước mắt vẫn chưa ngừng rơi!; Người đàn ông bỏ xe bánh mỳ, nhảy sông Đà vì bị truy sát?; Bệnh nhân phải đóng trước 220 nghìn mới được đi vệ sinh ở bệnh viện

  • Thoi su 24h257 Can bo hon nguc nang Biang
    Thời sự 24h(25/7): Cán bộ hôn ngực nàng Biang

    Kẻ "gạ tình" người mẹ liên quan gì đến vụ cháu bé bị mất tích ở Long Biên?; Vụ xả thải: Bộ TNMT thông báo nóng với Formosa; Ông bố đập sữa trước cửa siêu thị: "Đã mua chịu lại còn kiếm chuyện"; Cán bộ hôn ngực nàng Biang: Xử lý đúng quy trình; Ngày con dâu bỏ đi, bố mẹ chồng khóc cạn nước mắt thương 5 cháu nhỏ

  • Thoi su 24h217 Cong ly nao cho nguoi vo mang noi dau tot cung
    Thời sự 24h(21/7): Công lý nào cho người vợ mang nỗi đau tột cùng

    Đình chỉ hay khen thưởng CSGT "giơ chân" cản người phạm luật?; Xót xa những vụ tự tử vì bệnh tật và tận cùng nghèo khó; "Rác thải Formosa tràn lan, trách nhiệm chính thuộc xã, phường"; Vụ cô gái bị chồng thiêu: Công lý nào cho người vợ đang mang nỗi đau tột cùng?; Mổ nhầm chân: chuyên môn yếu kém hay tắc trách?

  • Thoi su 24h197 Dung sung bat tre em cuop taxi
    Thời sự 24h(19/7): Dùng súng bắt trẻ em, cướp taxi

    Phía sau bản án tử của Vũ Văn Tiến: Con dại một lần, mẹ đau một đời; Hà Nội sẽ trồng cây phượng hoa màu tím, nở quanh năm; Mưa xô ngã cầu bêtông tiền tỷ: Quy trình trách nhiệm; Vụ chất thải Formosa: Doanh nghiệp nói khác Sở TNMT?; Chiếu laser Nội Bài: Phát hiện thủ phạm nhưng khó xử lý

  • Thoi su 24h187 Lo duong day gai goi chan dong showbiz
    Thời sự 24h(18/7): Lộ đường dây gái gọi chấn động showbiz

    Thực phẩm bẩn: Nghịch cảnh con người đang âm thầm giết hại nhau; Vụ chất thải Formosa: Thêm nhiều mâu thuẫn giật mình; Ân hận của người mẹ mỗi đứa con sinh ra của... một ông bố khác nhau; Bác sĩ ra chợ quyên tiền cứu bệnh nhi: Đời xấu xa sao cây táo nở hoa?; Cá hồ chết bốc mùi thối, cả khu phố bịt khẩu trang suốt ngày

  • Thoi su 24h147 Bi ban than cua bo hiep dam den mang thai
    Thời sự 24h(14/7): Bị bạn thân của bố hiếp dâm đến mang thai

    Formosa tự đổi công nghệ luyện cốc: Hành vi tội ác; Uất ức lời kể 5 ngư dân bị tàu TQ đâm chìm tàu ở Hoàng Sa; Nghi án mẹ ép con gái uống thuốc trừ sâu để cùng chết; Bàng hoàng phát hiện suốt 3 năm nuôi nhầm con của 1 gia đình ở cách nhà mình 5 km; Tiếp viên ở quán karaoke ăn mặc mát mẻ, ngồi trên đùi khách rót bia

  • Thoi su 24h137 Chong thieu song vo vi bi can nhan
    Thời sự 24h(13/7): Chồng thiêu sống vợ vì bị cằn nhằn

    Thực hư chuyện 'bố đi hát karaoke gặp đúng con gái làm dịch vụ'; "Bảo kê" xe cấp cứu: Bộ trưởng Y tế vào cuộc quá chậm?; Vụ chôn rác thải Formosa trong trang trại của Giám đốc: Có sai luật?; Tạm giữ nhóm "quái xế" cùng 20 chân dài mặc mát mẻ phục vụ karaoke; 10 năm, gần 60 ngàn tỷ đồng tham nhũng nhưng chỉ thu hồi được 4,6 ngàn tỷ

  • Nghin le chuyen tuan qua 1707 23072016
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua 17/07 - 23/07/2016

    Đau chân trái bác sĩ mổ nhầm chân phải; CSGT giơ chân, người đi xe máy lao dải phân cách; Cán bộ giao thông trách mắng người dân vì tự ý vá đường; Bé gái 4 tuổi mất tích bất ngờ, gia đình kêu gọi giúp đỡ ... là những tin tức xã hội nổi bật được dư luận quan tâm trong tuần qua.

  • Su kien quoc te noi bat 177237
    Sự kiện quốc tế nổi bật (17/7-23/7)

    Khủng bố trung tâm mua sắm ở Munich làm 10 người thiệt mạng; Samsung xin lỗi vì những clip mua dâm của chủ tịch Lee; Trump chính thức nhận đề cử tổng thống; Trung Quốc ngang ngược tuyên bố tiếp tục cải tạo tại Biển Đông là những tin chính trong tuần qua.

  • Ban tin Suc khoe tuan qua 177 237
    Bản tin Sức khỏe tuần qua (17/7- 23/7)

    Bị thương chân trái, mổ nhầm chân phải: BV Việt Đức nói gì; Hai bé sơ sinh dính liền ở Hà Giang đã mất; Siêu âm thai bình thường, sinh con bị dị tật: Bài học nào cho bố mẹ; Vợ thờ ơ với 'chuyện ấy', lí do là ở chồng;... là những thông tin Sức khỏe được quan tâm nhất tuần qua.

  • Tong Hop Doi Song Tuan Qua 170724072016
    Tổng Hợp Đời Sống Tuần Qua (17/07-24/07/2016)

    Hàng loạt những sản phẩm kém chất lượng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe người tiêu dùng được phát hiện . Bài toán chi tiêu gia đình, cùng những câu chuyện gia đình, vụ đánh ghen ầm ĩ làm ta giật mình trước lối sống ngày nay, là các thông tin nổi bật nhất tuần.

  • Toan canh kinh te tuan 1707 23072016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (17/07 - 23/07/2016)

    'Đại án' 9000 tỷ đồng tại Ngân hàng Xây dựng, lương của các sếp tập đoàn gần nửa tỷ đồng, giá xăng điều chỉnh giảm mạnh, vấn nạn cà phể bẩn, tăng trưởng tín dụng tiếp tục có con số mới ... Cùng với những thông tin về tài chính- ngân hàng, bất động sản, thị trường tiêu dùng..là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuầ

  • Nghin le chuyen tuan qua 1007 16072016
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua 10/07 - 16/07/2016

    Formosa chôn 100 tấn chất thải tại Hà Tĩnh; Ngư dân bàng hoàng kể tàu TQ tông chìm tàu cá ở Hoàng Sa; Cô giáo Sài Gòn bị tố tán tỉnh nam sinh lớp 8; 3 năm nuôi nhầm con của 1 gia đình ở cách nhà mình 5 km ... là những tin tức xã hội nổi bật được dư luận quan tâm trong tuần qua.

  • Su kien quoc te noi bat 107167
    Sự kiện quốc tế nổi bật (10/7-16/7)

    Toà PCA ra phán quyết Trung Quốc không có chủ quyền lịch sử ở Biển Đông; Tân Thủ tướng Anh Theresa May công bố danh sách nội các mới; Khủng bố đẫm máu đúng Quốc khánh Pháp; Đảo chính thất bại ở Thổ Nhĩ Kỳ... là những tin chính trong tuần qua.

  • Ban tin Suc khoe tuan qua 107 167
    Bản tin Sức khỏe tuần qua (10/7- 16/7)

    Ổ bệnh bạch hầu đang bùng phát mạnh tại Bình Phước; Bác sĩ ra chợ xin từ thiện cứu 2 bé song sinh dính liền; Cảm động câu chuyện về sản phụ ung thư phổi quyết giữ thai nhi; Mách bạn bài thuốc điều trị sẩy thai từ hàng trăm năm trước;... là những thông tin Sức khỏe được quan tâm nhất tuần qua.

  • Toan canh kinh te tuan 1007 16072016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (10/07- 16/07/2016)

    Lại nóng chuyện huy động 500 tấn vàng trong dâm, lãi suất tiêu dùng lên tới 70-80%/năm, EVN chiếm hơn 1/3 tổng số nợ mà Chính phủ phải bảo lãnh, nhiều ngân hàng báo lãi khủng trong quý II, kiểm tra xử phạt hàng loạt công ty đa cấp... Cùng với những thông tin về tài chính- ngân hàng, bất động sản, thị trường tiêu dùng..là nhữ