vietbao

Lắng nghe “Điều em muốn nói”

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Lang nghe Dieu em muon noi
Bà Ngô Thị Huệ, phu nhân cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, trao quà cho em Nguyễn Thị Hồn Nhiên, thí sinh đoạt giải nhất
Rất nhiều đêm em nằm cô đơn trong túp lều tranh của mình, khóc vùi vì đói và rét. Mẹ cha không còn, em không biết dựa vào ai. Ruột em thắt lại khi biết rằng ước mơ về một gia đình có đầy đủ tình yêu thương không bao giờ có được”.

Đây là ước mơ của một bạn thiếu nhi có hoàn cảnh khó khăn. Tưởng chừng nó sẽ nằm im sâu trong suy nghĩ. Nhưng không, ước mơ giản dị ấy đã được bộc bạch cùng với bao ước mơ khác trong một "sân chơi" dành cho các em vừa được tổ chức tại Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ (TP.HCM) vào ngày 24-9. Ở đó, người nghe không chỉ bắt gặp cái nhìn của trẻ thơ về những gì đang diễn ra trong cuộc sống mà còn đọc được khát vọng của những mảnh đời bất hạnh.

Chênh vênh giữa dòng đời

Lời tâm sự trên của Minh Nhật, thí sinh nhỏ tuổi nhất và cũng là thí sinh mở đầu cuộc thi “Điều em muốn nói” khiến cả hội trường trầm hẳn xuống vì xúc động. Nước mắt cứ chực trào ra khi em nói về những tháng ngày lang thang của mình trước khi được nhận vào Mái ấm Hoa Huệ. Trong ký ức của cô bé 8 tuổi này, hình ảnh của cha, mẹ cứ xa dần nhưng em vẫn rất nhớ thương đấng sinh thành.

Không có được khoảng ký ức, dù ngắn ngủi về cha mẹ, Trương Văn Toàn, 15 tuổi, học viên Trung tâm Dạy nghề người khuyết tật, trẻ mồ côi TP.HCM, mượn diễn đàn của cuộc thi làm nơi gửi gắm hy vọng của mình: “Ba mẹ ơi, con là đứa trẻ năm xưa ba mẹ bỏ rơi trước chùa Diệu Giác. Các sư bảo khi đó mẹ đặt con trong một chiếc giỏ nhựa, tã của con có thêu hoa. Ba mẹ đừng sợ con giận hờn ba mẹ, hãy đến tìm con, con chỉ ước mong gặp lại những người thân của mình...”.

Bài thuyết trình kết thúc, đôi bàn chân run run của cậu bé chuẩn bị bước vào tuổi dậy thì vẫn không muốn bước. Phải chăng, Toàn muốn đứng trước mọi người, trước ống kính truyền hình lâu hơn một chút để biết đâu những người thân của mình có thể thấy và tìm đến?!

“Hãy cứu vớt đời em!”

Chưa bao giờ nỗi khát khao tình thương, vòng tay và sự quan tâm lại được nói lên nhiều đến như vậy. “Chờ đợi, dù trong mỏi mòn vẫn hạnh phúc còn hơn không có gì để hy vọng”- Nguyễn Thị Hồn Nhiên, Mái ấm Hướng Dương, thí sinh đoạt giải nhất của cuộc thi bày tỏ. Nhiều cú sốc trong cuộc đời đã khiến em già hơn so với lứa tuổi teen của mình: “Em không hiểu vì sao mẹ lại chọn một cây vàng chứ không chọn em? Em không hiểu vì sao mẹ trở về, mang em đi bán khi em đang sống yên ổn với bà ngoại, dù mang tiếng con hoang”.

Giữa những mảnh đời cùng cảnh ngộ, nỗi đau dường như tìm được nơi san sẻ để các em có thể trải lòng ra với mọi người. Đau đớn nhất, có lẽ là nỗi niềm của những cô bé bị lạm dụng tình dục. “Đôi mắt thất thần, chúng em co rúm lại trước mọi người sau tai nạn khủng khiếp ấy. Hãy cứu vớt chúng em, người lớn hãy hành động để những kẻ lạm dụng tình dục trẻ em không thể hại đời chúng em nữa...” là lời kêu gọi của cô bé Trần Thị Hồng Nhung, Mái ấm Hoa Hồng Nhỏ. Ước mơ của em thì chính đáng quá, nhưng để chấm dứt tệ nạn này một cách triệt để vẫn còn là câu hỏi lớn.

Giữ gìn sự hồn nhiên cho tuổi thơ của trẻ cũng là thông điệp mà em Nguyễn Tấn Đức, học sinh lớp 4, đem đến cuộc thi. Em kể: Vào Mái ấm Hoa Huệ con không còn ngày ngày ngửa tay: “Bà ơi, cô ơi, thương cháu với”, không còn co ro dưới mái hiên trạm xe buýt hằng đêm nhưng con thấy vẫn còn rất nhiều bạn đồng trang lứa đang sống khổ sở trên vỉa hè như con lúc trước. Kết thúc câu chuyện của mình, lời khẩn cầu của Tấn Đức khiến cả hội trường nghẹn ngào: “Các cô, các chú hãy giúp các bạn như đã giúp con với. Con biết, các bạn ấy muốn được yêu thương, muốn được đi học lắm!”.

Thông điệp của ước mơ

Chưa hết xúc động trước lời nhắn nhủ của Tấn Đức, một lần nữa, những người tham dự buổi nói chuyện lại thấy miệng mình đắng ngắt khi nghe nỗi bức xúc của cô bé Hồ Thị Hồng Hạnh: “Con không hiểu mồ côi là tội lỗi gì? Có những ánh mắt rất lạ đã nhìn con khi con nói với mọi người rằng, con là trẻ mái ấm. Chúng con nói không ai nghe, mà nghe cũng không ai tin...”. Nỗi bức xúc của Hồng Hạnh cũng là nỗi niềm chung của những thiếu nhi kém may mắn. Nói lên ước mơ để cố gắng sống tốt, vượt qua định kiến không còn là ước mơ ngoài tầm với của Hạnh, của các em thiếu nhi mồ côi, cơ nhỡ.

Hơn 20 nỗi đau và ước mơ của những cảnh đời bất hạnh đã được bày tỏ, được chia sẻ giữa mọi người, không e dè, không giấu giếm. Nước mắt rơi thật nhiều nhưng khi cuộc thi khép lại, niềm hy vọng lại được thắp lên...

Theo PHƯƠNG QUYÊN, Người lao động

Bài viết đoạt giải nhất cuộc thi viết “Điều em muốn nói”

Xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài viết của em Nguyễn Thị Hồn Nhiên, SN 1991, học sinh lớp 9 trường Bình Tây, hiện đang sống tại Mái ấm Hướng Dương. Bài viết đã được Ban giám khảo chấm điểm 10 và được trao giải nhất tại cuộc thi viết “Điều em muốn nói” diễn ra sáng ngày 24-9.

Có ai đó nói rằng, chờ đợi dù trong mỏi mòn vẫn còn hạnh phúc hơn là không có điều gì để mà trông mỏi khắc khoải... Tôi tự hỏi không biết mình có phải là người hạnh phúc nhất hay không khi mà vừa đủ tuổi lớn khôn tôi đã biết chờ, biết ngóng mẹ về. Mẹ ra đi tự lúc nào tôi cũng không biết, tôi chỉ biết rằng mình không như những đứa trẻ khác, tôi lớn lên nhưng chưa bao giờ cất tiếng gọi mẹ.

“Bà ngoại ơi!” là tiếng gọi thân thương nhất, đầm ấm nhất, ngọt ngào nhất và đó cũng là tiếng gọi đầu đời của tôi. Bà tôi thương tôi lắm! Tình thương mà bà dành cho tôi không đơn thuần là tình thương của người bà dành cho đứa cháu nhỏ mà nó bao la và thiêng liêng như tình cảm người mẹ dành cho đứa con bé bỏng của mình. Có thể nói bà là người mẹ thứ hai của cuộc đời tôi. Bà chăm lo cho tôi từ miếng ăn tới giấc ngủ. Lúc nhà túng thiếu, bà dành cả phần ăn của mình cho tôi. Bà là thế, bà thà chịu đói, chịu rét để tôi được cơm no, áo ấm.

Tuổi thơ tôi trôi qua êm đềm bên bà và trong cả những câu chuyện cổ tích ngọt ngào, thấm đượm từng lời dạy quý báu của bà. Những lúc bà đi làm xa ngoài đồng, tôi hay trốn bà đi chơi với lũ nhỏ trong xóm. Nói là đi chơi với chúng nó chứ sự thật là tôi chỉ chơi một mình tôi thôi, vì chúng nó không thèm chơi với tôi. Nó nói tôi là đứa không cha, không mẹ, là đồ con hoang... nhưng tôi không buồn. Bởi vì lúc ấy, tôi chỉ là đứa trẻ lên bốn, sự hồn nhiên, vô tư trong tâm hồn tôi lúc ấy chưa cho phép tôi buồn đau.

Thời gian trôi qua, tôi dần lớn thêm và bắt đầu biết lưu tâm về những lời nói của người khác về mình. Tôi nhớ như in cái ngày hôm đó, hôm đó tôi không trốn ngoại đi chơi như mọi khi mà tôi được ngoại cho phép đường hoàng. Tôi hớn hở, lon ton chạy sang nhà thằng Tèo, nơi có đám đông đang bu quanh một trò chơi khá lý thú, tụi nó thấy tôi thì vãn ra không chơi nữa, thế là tôi bị thằng Tèo mắng: “Đồ con hoang đi chỗ khác chơi, thứ đồ không cha, không mẹ chỉ bu quanh phá đám!”.

Tôi mếu máo chạy về sà vào lòng ngoại khóc rấm rứt. “Ngoại ơi! Tụi nó nói con là đồ không cha, không mẹ… Đồ con hoang!”. Bà dỗ dành tôi: “Tụi nó nói bậy đó, con đừng tin!”. Bà ơi! Tụi nó nói bậy sao bà lại khóc vậy bà! Bỗng hai bà cháu ôm nhau khóc! Đây là lần đầu tiên tôi trông thấy bà khóc. Trong trí óc non nớt lúc ấy của tôi, tôi cũng không biết tại sao bà lại khóc, tôi chỉ biết rằng: “Tôi thương bà tôi lắm! Tôi không muốn bà phải khóc vì những câu nói “bậy” kia nữa đâu! Bà biết không?

Tôi cứ ngỡ rằng cuộc đời mình sẽ cứ êm đềm như thế mãi nhưng bạn biết không, thường thì những gì mà ta ngỡ, ta tưởng lại không bao giờ là sự thực mãi mãi. Một ngày nọ, có một người phụ nữ lạ đến nhà tôi và mang theo thật nhiều quà bánh. Ngoại nói đó là mẹ của tôi. Từng lời ngoại nói như từng nhát cứa vào trái tim tôi. Tôi nhìn ngoại rồi quay sang nhìn người phụ nữ lạ ấy với cặp mắt ráo hoảnh, bà ta nhìn tôi một cách đầy thiện cảm.

Chợt, tôi òa khóc. Tại sao tôi lại khóc nhỉ? Ý nghĩa của những giọt nước mắt kia là gì? Người ta bảo mỗi khi buồn thì chúng ta thường khóc. Nỗi buồn sẽ theo dòng nước mắt trôi đi. Nhưng đáng ra tôi phải vui sướng chứ vì tôi được gặp mẹ, người đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày để sinh tôi ra đời. Thế nhưng... mẹ ơi! Tiếng gọi này với tôi sao xa lạ quá thế! Tôi cố gọi nhưng không thành tiếng, nước mắt thì cứ thi nhau tuôn trào. Chợt, cô ấy ôm chầm lấy tôi, vuốt tóc tôi, âu yếm và hôn má tôi như bà vẫn thường thế. Những lúc ấy, tôi thích lắm nhưng sao... vòng tay của người phụ nữ này làm tôi ngột ngạt quá không biết.

Tôi vùng vẫy, cố bỏ cái vòng tay ấy ra khỏi tôi và chạy lại ôm bà. Bà ân cần: “Mẹ con từ xa về thăm con, sao con lại khóc, cháu bà lớn rồi không được khóc nhè thế nữa!”. Được ôm ấp trong vòng tay ấm áp của bà, tôi dần nín khóc. Cô ta cho tôi rất nhiều quà bánh. Nào là những chiếc kẹo sô cô la ngọt ngào, nào là những chiếc kẹo được gói giấy bóng đủ màu sắc trông xa nom như những chiếc nón xinh xắn. Lần đầu tiên trong đời tôi được ăn nhiều quà bánh như thế! Tôi thích lắm!

Thời gian trôi qua, tôi và cô ấy dần thân thiết hơn, tôi không khóc và cũng không vùng vẫy chạy đi mỗi khi cô ta ôm tôi nữa. Một ngày nọ, cô ấy vui vẻ nói với tôi: “Con và mẹ cùng sang nhà dì Thắm chơi nhé!”. Tôi reo hò vui sướng vì sắp được đi chơi xa, ngoại thấy thế nên đã cho phép. Cô ta dẫn tôi đi, đi hoài đi mãi và chúng tôi dừng lại tại một nơi có rất nhiều xe cộ, người qua kẻ lại tấp nập. Chúng tôi leo lên một chiếc xe đò có khá nhiều hành khách. Xe lăn bánh, tôi thích thú bởi cái cảm giác được ngồi trên xe và ngắm nhìn hai bên đường, mọi vật như đang chuyển động. Tôi đâu ngờ rằng, chuyến đi này là một chuyến đi rất xa, từng vòng bánh xe lăn là từng khoảnh khắc tôi càng xa bà tôi hơn. Từ ấy, tôi xa bà tôi mãi mãi...

Tôi được đưa vào Sài Gòn và được bán cho một gia đình khá giả. Tôi được bán đi bởi chính người mẹ đã sinh tôi ra, tôi chỉ đáng giá có một cây vàng thôi sao - nếu không mẹ tôi đã không bán tôi đi với cái giá ấy. Có lẽ giá trị một cây vàng lúc ấy to lớn lắm bạn nhỉ? Thậm chí không chừng nói có thể to lớn hơn cả tình mẫu tử mà người ta vẫn cho là thiêng liêng, cao đẹp. Sự thật đôi khi lại quá phũ phàng và đau đớn... Kể từ dạo ấy, cuộc đời tôi bắt đầu bước sang một trang mới. Tôi được người mẹ mới mua cho tôi thật nhiều quần áo đẹp, đồ chơi đẹp, được sống trong căn nhà lầu sang trọng...

Tất cả đều khác xa nơi làng quê nghèo - nơi ghi dấu tuổi thơ tôi... Tôi dần quên khuấy đi mọi thứ. Nhưng dần thì tôi bắt đầu chán cái cuộc sống này. Nó đầy đủ về vật chất nhưng khuyết về tinh thần. Ở đây chẳng ai ôm tôi, chẳng ai vuốt tóc tôi, kể chuyện cho tôi nghe như ngoại vẫn như thế! Tôi chỉ chán chứ không hề buồn vì lúc ấy tôi chẳng hiểu gì về cái thế giới người lớn phức tạp. Tôi như một kẻ vô tri, vô giác, như một kẻ qua đường hờ hững với nỗi đau của chính mình. Một ngày nọ, tôi thức dậy và sung sướng tột cùng khi người đang đứng trước mặt tôi đây, không ai xa lạ mà chính là ngoại tôi. Hai bà cháu ôm chầm lấy nhau.

Bàn tay ngoại nắm lấy tay tôi, tay ngoại gầy gầy và xương xương, ở nơi da đã chấm đồi mồi, duy chỉ có sự ấm áp trong bàn tay ấy vẫn nguyên vẹn như thuở nào. Tôi ríu rít như chim non gặp được chim mẹ sau nhiều năm xa cách, tôi khoe mọi thứ tôi có được với ngoại: “Ngoại xem này! Cháu có biết bao là quần áo đẹp, búp bê đẹp!”. Tôi đâu hay là mắt ngoại dần hoen mi. Ngoại đã khóc, những giọt nước mắt của sự chia ly mãi mãi đã được định trước.

Ai cũng hiểu chỉ riêng tôi không hiểu. Khi ấy tôi là một đứa trẻ lên năm. Khi ngoại ra về tôi chỉ mỉm cười vẫy chào vì tôi nghĩ ngoại lại sẽ đến thăm tôi. Giá như xưa tôi hiểu được điều ấy, giá như xưa tôi có được cảm giác đau buồn, tôi có thể khóc, tôi có thể nắm lấy tay ngoại, xin ngoại đừng đi, đừng rời xa tôi, đừng bỏ tôi lại một mình trong căn nhà thiếu vắng tình thương này... Nhưng tôi đã không làm thế!

Thời gian thấm thoát trôi qua, vạn vật đều đổi thay và cả hoàn cảnh sống của tôi cũng có sự thay đổi. Gia đình tôi bắt đầu làm ăn thất bại và phải chuyển nhà đi nhiều nơi. Cuộc đời tôi cũng trở nên tăm tối, đau khổ hơn từ ấy. Trước đây dù không thương tôi như con ruột nhưng mẹ nuôi tôi không bao giờ đánh tôi cả còn bây giờ nghèo khó đã làm mẹ thay đổi. Mẹ thường hay đánh tôi trong những lúc bực dọc, những khi bị người ta đòi nợ nhưng nhà không có tiền để trả. Tôi cố gắng làm việc nhà như lời mẹ chỉ bảo để mẹ được thuận lòng, để mọi việc thay đổi theo hướng tốt hơn, vẫn không thay đổi được gì ngược lại mọi việc ngày càng tệ hơn trước...

Lên tám tuổi thì tôi được vào học lớp một. Buổi khai trường hôm ấy tôi cũng mặc quần áo đẹp, cũng có cặp sách đẹp, có sách vở, bút viết mới tinh chỉ khác một điều là tôi không được “mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi trên con đường đến trường” như bao đứa trẻ khác. Tôi nhìn những đứa bạn cùng trang lứa rụt rè, đứng nép bên hông mẹ, tôi chợt chạnh lòng, tôi đứng chơi vơi giữa sân trường. Nước mắt tôi chợt rơi, lần thứ hai tôi khóc nhưng chẳng hiểu vì sao mình lại khóc.

Vì cảm giác bỡ ngỡ, e sợ trong ngày đầu đến trường hay vì một lý do nào mơ hồ và xa xăm hơn chăng? Theo dòng thời gian, tôi không chỉ khôn lớn hơn về thể xác mà tâm hồn cũng đã có sự đổi thay, tôi dần hiểu hơn về cuộc sống của chính mình, về những gì đang diễn ra quanh tôi. Tôi dần hiểu ý nghĩa của những giọt nước mắt trong ngày đầu tiên đi học ấy là gì? Đó là sự tủi thân!

Tôi đã sống trong căn nhà ấy, đã gọi người phụ nữ ấy là mẹ nhưng thật sự tình mẫu tử là gì tôi không biết! Tôi hãnh diện về những bộ quần áo đẹp, những cái áo đầm xinh xắn, về tất cả những gì mình có nhưng hỡi ơi! Tất cả chỉ là giả tạo, chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch. Người ta cho tôi tất cả những thứ ấy chỉ vì lòng thương hại và cái sĩ diện của một con người. Một sự che đậy về nhân cách... Học xong lớp bốn thì tôi đã bỏ nhà ra đi. Tôi ra đi vì tôi không muốn tiếp tục sống ở đây, không muốn sống với cái vỏ bọc kia mãi nhưng tôi biết đi đâu về đâu đây? “Con biết con mất mẹ, là mất cả bầu trời!” Thế giới bao la và rộng lớn quá, tôi thì nhỏ bé như hạt cát đứng giữa sa mạc.

Chính người mẹ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày để sinh tôi ra còn không cần đến tôi, tôi biết đi đâu đây! Tôi cứ đi và đi mãi, màn đêm dần buông xuống, trời càng lúc càng tối, đêm càng về khuya thì càng lạnh, tôi run sợ lạnh lẽo, vừa đi vừa khóc. Xa xa thấp thoáng bóng người! Một người phụ nữ mặc chiếc áo dài hồng bước đến gần tôi. Ồ! Ra là cô Thủy - giáo viên chủ nhiệm năm lớp Ba của tôi. Đêm hôm ấy, tôi ngủ lại nhà cô và kể với cô về mọi việc. Sau, nhờ sự giúp đỡ của cô và hội phụ nữ phường, tôi được vào Mái ấm sinh sống.

Đó chính là Mái ấm Hướng Dương - căn nhà thứ hai của tôi.

Một lần nữa, cuộc đời của tôi lại đực lật sang một trang mới!

Tôi được sống trong vòng tay yêu thương của những người mẹ hiền thứ hai và điều may mắn nhất của tôi là vẫn được cắp sách tới trường... Thấm thoắt mới đây mà tôi đã vào Mái ấm được bốn năm. Năm nay, tôi đã tròn mười sáu tuổi, cái tuổi sắp trở thành người lớn, tôi hiểu hơn về cuộc sống và biết thấu hiểu hơn. Tôi đã thôi không còn trách móc mẹ. Có lẽ ngoại và mẹ đều có những hoàn cảnh nỗi niềm riêng... Có lẽ ngoại và mẹ đều đau lòng lắm khi phải bỏ con ra đi như thế.

Ngoại ơi! Ở một nơi phương xa nào đó, không biết ngoại có còn nhớ đến cháu không? Cháu thì vẫn luôn nhớ về ngoại, về cái nơi ghi dấu tuổi thơ, nơi ghi dấu những ngày tháng cháu được sống bên ngoại. Có lẽ đó là khoảng thời gian êm đềm và hạnh phúc nhất của cuộc đời cháu! Ngoại ơi! Cháu sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này kiếm được thật nhiều tiền. Cháu sẽ giúp đỡ những đứa trẻ lang thang, cơ nhỡ như cháu. Cháu sẽ giúp đỡ các em như chính xã hội đã chìa bàn tay, lòng nhân ái ra để cứu vớt cuộc đời cháu...

Một mùa trung thu sắp đến! Chúc các em tại các mái ấm, nhà mở sẽ có được một mùa trung thu an lành và hạnh phúc.

Nguyễn Thị Hồn Nhiên

Họp báo vụ Bí thư Yên Bái bị bắn tử vong
Comment :Lắng nghe “Điều em muốn nói”
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Lắng nghe “Điều em muốn nói” bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Lang nghe Dieu em muon noi ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Lắng nghe “Điều em muốn nói” ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Thế Giới Trẻ
Listen to "What I want to say"
innocent Nguyen, Huong Duong, never, woman, family, nice clothes, dreams, I was, shelters, tears, not know, life, children, women, other
"Many nights I lie alone in his hut, crying with hunger and cold inclusions. My parents are no longer, I do not know who to rely on. I pinched the intestine to know that dreams of a family full of love can never be "..
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • Thoi su 24h248 Chat xac nguoi tinh bo bao tai o Sai Gon
    Thời sự 24h(24/8): Chặt xác người tình bỏ bao tải ở Sài Gòn

    Cứu một cụ bà trong đám cháy, thiếu úy CSGT nhập viện cùng nạn nhân; Cắt điện, nước của quán cà phê Xin Chào là sai quy định; Nhiều phi công xác nhận bị chiếu đèn laser khi hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất; Sập hầm vàng ở Lào Cai: công bố danh tính 7 công nhân bị chết; Ẩn tình vụ vợ U60 thuê người đánh sảy thai cô giúp việc 19 tuổi

  • Thoi su 24h238 Gai tre thue chat chan tay truc loi
    Thời sự 24h(23/8): Gái trẻ thuê chặt chân tay trục lợi

    Xé áo, cắt tóc nhân tình ở phố: Nhân tình là "osin" của kẻ chủ mưu; Giám định ADN để nhận dạng 150 ngôi mộ bị xâm phạm; Vụ "tháp nghiêng" chờ sập: 3/4 hộ dân đã di dời; Dân không có quyền kiểm tra CSGT': Giám sát khác kiểm tra; Bạn gái trễ giờ lên máy bay, nam thanh niên xông vào đánh nhân viên hàng không

  • Thoi su 24h228 Nhung vu giet hai can bo tai tieng
    Thời sự 24h(22/8): Những vụ giết hại cán bộ tai tiếng

    TPHCM kiểm tra "lót tay" lấy sổ đỏ: Sẽ như Hà Nội?; Những vụ giết hại cán bộ bằng súng tai tiếng nhất từ trước tới nay; Hé lộ nguyên nhân ban đầu vụ nhóm côn đồ nổ súng truy sát 1 gia đình ở Thanh Hóa; Nước biển miền Trung 'đạt chuẩn' để tắm và nuôi thủy sản; Cán bộ điều tra đánh người nhưng vẫn có thư cảm ơn;... là những tin tức thời sự nổi bật ngày 22/8/2016.

  • Tong hop tin An ninh phap luat tuan 142082016
    Tổng hợp tin An ninh - pháp luật tuần (14-20/8/2016)

    Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khi dư luận còn đang bàng hoàng trước thảm án Lào Cai. Trọng án Yên Bái, 3 nạn nhân là những người đứng đầu cơ quan lãnh đạo tỉnh. Thảm án Hà Giang, mẹ giết 3 con ruột vì mâu thuẫn với chồng. Giết mẹ vợ và em vợ ở Thái Bình.Những vụ án như một chuỗi sự kiện tiếp diễn xảy ra trong một thời gian ngắn. Có thể nói tuần này là t

  • Toan canh kinh te tuan 1408 20082016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (14/08- 20/08/2016)

    Những dự án lọc dầu lớn phải bù lỗ tới hàng nghìn tỷ đồng, Bộ Công thương phản hồi về bộ nhiệm tại Sabeco, bảo mật tại các NH lớn, giá xăng tăng trở lại...Cùng với đó là những thông tin bất động sản, tài chính- ngân hàng, thị trường tiêu dùng... tiếp tục là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuần qua.

  • Tong hop tin Doi song tuan qua 15218
    Tổng hợp tin Đời sống tuần qua (15-21/8)

    Mới đây, lời cảnh báo được một vị phụ huynh đưa ra cùng với hình ảnh được cắt ra từ camera của lớp học mẫu giáo cho thấy một bé trai đang cố làm chuyện người lớn với bé gái trong giờ nghỉ trưa khiến nhiều bậc cha mẹ phải suy ngẫm.