| > | |
| Thế rồi, sau năm học vẽ và thi cử, chúng tôi rẽ sang hai hướng, quên mất nhau như một lẽ bình thường của cuộc sống! |
|
|
Không hẳn tất cả mọi tình cảm đều có thể được gọi tên một cách rõ ràng. Giữa tôi và hắn là thứ tình cảm như vậy! Cuộc sống luôn có những biến cố không thể lường trước… Chúng tôi biết nhau trong lớp học vẽ. Cả hai đều chăm chỉ đến mức được coi là miệt mài và, tôi để ý đến hắn vì hắn rất có khiếu nghệ thuật, những nét vẽ luôn mềm mại nhưng cực kỳ tinh tế. Chính điều đó đôi lúc khiến tôi cảm thấy phát ghen vì trong khi tôi đang mài cọ để luyện thi đại học, hắn chỉ tham gia lớp theo sở thích, còn lại, hắn đã chính thức nộp đơn thi một ngành khác hẳn. Hắn rất thích màu xanh lá cây vì thế, những bức tranh hắn vẽ đều là màu rêu hoặc phơn phớt lá. Phụ nữ trong tranh hắn dường như cũng chỉ là một người, một nhân vật nhất quán: Tóc dài, có quần áo hay khoả thân thì cũng đứng dưới một tàn cây xanh biếc. Khi tôi thắc mắc, hắn cười : - Người ta thường nhanh khỏi ốm khi nhìn màu xanh lá, có lẽ T thích màu này là do…di truyền ý thích của Mẹ. Mà H biết không, ở Mẹ mình yêu nhất là mái tóc, tóc Mẹ lúc nào cũng mát và rất thơm… Cả gia đình hắn đều làm trong ngành Y, mẹ hắn là một bác sĩ ở bệnh viện lớn. Vì vậy, dù hắn thực sự mê mẩn màu và vải vẽ, hắn vẫn thi Y theo nguyện vọng của Mẹ hắn. Đơn giản hơn mục đích cứu người là vừa ra trường sẽ không phải lo chạy đi tìm việc. Đôi khi tôi thầm tiếc cho một hoạ sĩ mà tôi nghĩ là rất có thực tài. Thế rồi, sau năm học vẽ và thi cử, chúng tôi rẽ sang hai hướng, quên mất nhau như một lẽ bình thường của cuộc sống!
Thời gian trôi…. Tôi ra trường, chật vật mưu sinh, sau đó cuộc sống dễ thở hơn nhờ có người yêu - một chỗ dựa vững chắc về tâm lý và công việc. Tôi đến sống với anh như một lẽ tự nhiên, tình yêu của tôi đối với anh là một hợp chất giữa sự ngưỡng mộ và toan tính. Tôi sống phức tạp và cũng cực kỳ đơn giản, không mưu cầu xa xôi, không vọng nguyện quá khứ… Cuộc đời luôn có những biến cố không thể lường trước… Bố tôi vào bệnh viện trong một cơn đau dạ dày nghiêm trọng. Họ không cho tôi vào phòng cấp cứu. Ngồi bên ngoài, lòng tôi như lửa đốt, chốc chốc thấp thỏm ngó nghiêng xem mấy tay bác sĩ trong kia có đoái hoài gì đến bố tôi không? Đột nhiên, trong những bóng áo trắng đang chạy ngang dọc như thoi giữa những rên xiết hỗn độn , tôi thấy một người mặc áo trắng đi ra, cầm theo một tập giấy đang gọi tên. Giọng nói rất quen, dáng cũng rất quen…Và tôi không ngờ, người bác sĩ ấy lại chính là hắn - gã học vẽ chuyên môn hoạ những thiếu nữ tóc dài đứng dưới tàn cây xanh biếc! Vậy là tôi có người quen, việc nhờ vả và cứu chữa Bố tôi trở nên thuận tiện hơn… Những ngày chăm sóc Bố nằm viện, tôi có nhiều dịp hơn để nói chuyện với hắn. Thì ra, cuộc đời chúng tôi đều đã đi theo những con đường mặc định. Tôi làm trang trí nội thất, sống với bạn trai, còn hắn được nhận vào bệnh viện ngay từ khi ra trường, đã cưới vợ, có một đứa con xinh xắn! Với công việc này, hắn cũng là một bác sĩ trẻ được nhiều người yêu mến - vì sự tận tâm. Nhìn cách hắn khám chữa bệnh, cho bố tôi, cho những bệnh nhân khác, tôi thầm khen ngày xưa hắn đã chọn đúng con đường - một con đường mà khi vui hắn cho rằng nó cũng có màu xanh lá. Từ lần đó, chúng tôi bắt đầu lại mối quan hệ bạn bè xưa cũ nhưng thân thiết nhau hơn. Tôi kể cho hắn nghe cuộc sống của mình. Hắn bảo thì ra H. coi như đã có chồng, thảo nào H. có cái vẻ đằm thắm trầm lặng, dễ chịu hẳn đi. Hắn hay cười, tự khen vợ mình xinh xắn và hiện đại. Hắn hài lòng với thực tại, yêu công việc đang có, yêu cuộc sống đang có, chỉ tiếc là quá bận rộn nên đã rất lâu không còn đụng đến màu và vải vẽ.
Chúng tôi nói chuyện hợp nhau, có thể dốc hết những bí mật mà ngay cả bạn đời cũng chưa chắc dám bày tỏ. Sự tận tâm nghề nghiệp làm hắn trở thành bác sĩ riêng tư vấn sức khỏe cho gia đình tôi, kể cả những vấn đề tâm lý. Tôi thấy mình rất vui và hạnh phúc khi có một người bạn như vậy! Một ngày tôi bỗng thấy hắn xuất hiện với một hình dung chất chứa giận dữ, hắn kể đơn giản: - T thấy trong máy cô ta có nhiều tin nhắn tình tứ, áo quần thay mới liên tục, gần đây rất nhiều mỹ phẩm đắt tiền…Thì ra, hắn chính là một bác sĩ khác khoa với T. H nói xem, mình nên đối xử với cô ta thế nào? - Còn đứa con? Tôi hỏi - Đó là điều T lo lắng nhất. Tôi hiểu, hắn yêu gia đình của mình, yêu đứa con, và cũng vẫn còn yêu vợ, nhưng sự tự ái cao ngất ngưởng trong bản tính tự nhiên của đàn ông khiến hắn không thể quên, không thể bỏ qua và chính hắn đã suy sụp. - Thú thật, đứa con chính là mối bận tâm lớn nhất của T. Chắc cuối cùng rồi T cũng sẽ bỏ qua thôi H ạ! Nhưng T cần thời gian… Sắp có một chuyến công tác khoảng 6 tháng ở các tỉnh vùng sâu vùng xa trong Nam, T sẽ tham gia, T cảm thấy mình đang ở trong tâm bão…Có lẽ T nên tạm thời bỏ số di động, rời xa những gì mình đang liên quan một thời gian, để tĩnh lặng, toàn ý với công việc của mình, để quên tất cả nữa H ạ. - (Tất cả, kể cả tôi….?) Tôi im lặng nhìn hắn, tôi gật đầu, tôi không biết làm gì hơn nữa. Trước khi lên đường, hắn nhắn cho tôi vài dòng tin ngắn ngủi : “ H hãy giữ mình vì H là người tốt. Dù hôn nhân thật sự như T cũng chưa chắc đã ra gì, nhưng sống thử như H thì luôn đầy bất trắc! T lo lắm…” Và…sự lo lắng của hắn quả thật không phải là thừa. Vì một lần nữa …
Mời các bạn đón đọc phần II bài "Tình yêu có màu xanh lá" vào 8h ngày 20/04 nhé! Bạn muốn chia sẻ những câu chuyện tình yêu của mình? Hãy click , chúng tôi sẽ đăng những câu chuyện của bạn trong thời gian sớm nhất! Black_Rose
|
|
|
Việt Báo
|
|
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Tình yêu có màu xanh lá! (Phần I) bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Tinh yeu co mau xanh la Phan I ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Tình yêu có màu xanh lá! (Phần I) ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Lời Yêu của chuyên mục Thế Giới Giải Trí.
Lăng mộ của cha con Hoàng Cao Khải, bất đắc dĩ trở thành nơi sinh sống, làm việc của một số người dân
Khi ăn xin trở thành nghề có thu nhập khá thì những kẻ ăn mày lại được dịp “làm cao”..
Tính đến 8h hôm nay, số người chết trên chuyến xe định mệnh lên thành 36.
"Mỗi ngày uống hai viên, chỉ cần uống trong vòng một tuần là có hiệu quả",
Loay hoay mãi trong phòng “tự sướng” mà cái lọ đựng tinh trùng vẫn trống không
Cô nhân viên mở "phòng chứa bí mật", có thêm một tivi phục vụ việc lấy "sản phẩm" bằng tay...
Vụ tai nạn giao thông xảy ra tại cầu Sêrêpôk thuộc địa phận thành phố Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk.
Tháng tư vừa qua, trong bối cảnh những tranh chấp trên Biển Đông, đặc biệt là giữa Trung Quốc và Philippines đang "dậy sóng"
Bé gái có khả năng gây cháy vẫn đang là một hiện tượng bí ẩn của khoa học
Ngọc Trinh tiếp tục bị "ném đá" sau tuyên ngôn "gái ngoan".
Việt Nam phóng thành công Vinasat- 2, vụ tai nạn xe khách thảm khốc khiến 37 người chết tại Đăk Lăk, nhiều chuyện lạ như bé gái có khả năng gây cháy, cá lóc nổi chữ Hán trên đầu, cây bí ngô có hình dáng rồng... là những tin tức được dư luận tuần qua quan tâm.
Những tin đồn xoay quanh các sản phẩm mới của Apple, Thông tin thú vị xoay quanh Facebook, Google cải tiến chức năng tìm kiếm, Lễ trao giải thưởng Sáng tạo khoa học công nghệ Việt Nam năm 2011 ... cùng nhiều sản phẩm công nghệ mới với những thủ thuật hữu ích. Đó là những thông tin công nghệ được độc giả chú ý trong tuần qua.
Tình trạng khủng hoảng kinh tế khu vực Eurozones ngày càng trở nên phức tạp hơn và tâm điểm tiếp tục xoay quanh diễn biến của Hy Lạp, ngoài ra kinh tế Italia và Tây Ban Nha cũng đang ở trên bờ vực khủng hoảng. Trong nước, được quan tâm nhất có lẽ là việc kinh tế Việt Nam rơi vào giảm phát, tăng trưởng tín dụng cuối tháng 4 vẫn âm và các doanh nghiệp phải đón
C-biz lại nổi sóng scandal lạm dụng tình dục; mặt trái trong giới người mẫu Việt … là 3 trong số những thông tin nổi bật tuần qua (13/5 – 19/5).
Trọng tài Võ Minh Trí bị đánh, ĐTVN sắp tìm được thuyền trưởng, Hà Nội T&T thất trận, Man City lần đâu vô địch Premier League, Sức nóng Champions League lan tỏa, Các "ông lớn" bắt đầu kế hoạc mua sắm là những tin bóng đá đáng chú ý tuần qua.
Viết phản hồi