Thứ bảy, 07 Tháng tư 2007, 10:34 GMT+7

Tiếng chuông gọi mùa xuân

Tieng chuong goi mua xuan

Một ngày nào đó, trong ký ức của bạn đã tràn ngập sự lãng quên. Rồi tình cờ bạn ngang qua con phố đó, nhìn thấy nóc chuông nhà thờ cao ngất, tiếng chuông bỗng vang lên những âm thanh rất quen. Chắc chắn bạn sẽ nhớ về…

Mưa mùa xuân
Mùa hoa đỗ quyên

Gõ nhầm cửa tình yêu!

Tôi tưởng rằng tôi đã quên lãng anh. Quên lãng giấc mơ xinh tươi là hai đứa sẽ trở thành vợ chồng. Tôi sẽ nấu cơm cho anh ăn mỗi ngày, chủ nhật hai vợ chồng sẽ đi đến một nơi nào đó để tận hưởng hạnh phúc.

Nhưng cuộc đời không phải là những con số, cũng chẳng phải là một cộng một bằng hai. Nó là hằng hà những đẳng số bắt ta phải giải ra cho bằng được. Tôi tưởng rằng mình đã giải được đẳng số của mình, nhưng thật ra thì tôi đã làm một bài toán không có đáp số.

Đó là một mùa xuân đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Mùa xuân năm đó tôi chạm gặp Đà Lạt. Đó cũng là khởi đầu cho những ngày tháng xa nhà của tôi khi bắt đầu bước chân của mình khập khểnh vào đời.

Với tôi, Đà Lạt không còn là một nơi đến, mà đó là một thiên đường. Ở thành phố này dường như chỉ dành cho những yêu thương mà chẳng có một góc nhỏ nhoi nào dành cho những hận thù.

Lý do tôi đến Đà Lạt thật hồn nhiên, vì tôi muốn khám phá một vùng đất mới, một không gian mới, cũng như tôi muốn ăn một cái Tết hoàn toàn mới mẻ. Dù sao tôi cũng chỉ là một cô sinh viên mới ra trường, khát khao có một việc làm, muốn chứng tỏ mình.

Tôi cũng đang rỗng trong lòng, nhẹ tênh trong chuyện tình yêu. Không như những người con gái khác, ít ra thì họ cũng sẽ từ chối chuyến đi này, một chuyến đi không phải để rong chơi, mà là để đối mặt với bất trắc trong cuộc sống mà mình chưa nhìn thấy trước.

Tôi nhớ gương mặt của chú Hoàng. Chú trở qua trở lại tập hồ sơ xin việc của tôi:

- Cháu đã suy nghĩ chưa khi xin vào làm việc ở đây? Nhiều người đã bỏ cuộc rồi cháu ạ.

Chú Hoàng rót ly trà nóng, bảo tôi uống. Rồi chú nói tiếp:

- Với lý lịch của cháu có tới 8 năm sinh hoạt Đoàn, từng sinh hoạt cộng đồng nhiều năm, lại từng là Bí thư đoàn trường, lại có năng khiếu ca hát thì quả là một người chú cần tìm. Chú cũng rất mong cháu sẽ làm việc ở đây. Nhưng nếu cháu thích, cháu có thể nghỉ việc bất cứ lúc nào, cũng như chú sẵn sàng giới thiệu cho cháu một công việc khác.

Tôi xoắn hai bàn tay mình.

- Không. Cháu đã tìm hiểu rồi mới làm đơn xin việc ạ. Cháu không biết cháu làm việc tại đây có bền lâu không? Nhưng chú hãy cho cháu một cơ hội.

Cơ hội của tôi ở đây là phải có mặt thường xuyên ở những nơi heo hút, nơi đó dân nghèo cần được chữa trị bệnh miễn phí vì họ không có tiền, và cả đời họ không hề biết đến từ thiện. Tổ chức tôi làm việc là tổ chức nhân đạo, nói theo kiểu của chú Hoàng thì đó là tổ chức nhận của nơi này, đem đến nơi khác cho.

Tết năm đó tôi đã lên Đà Lạt. Thật ra thì thẳm sâu trong lòng tôi là nỗi buồn. Tôi đã có một gia đình không hạnh phúc, nếu không nói là một gia đình buồn bã. Dẫu ăn Tết ở nhà thì tôi cũng chỉ là một người khách ghé chân.

Tôi đã dọn ra ở riêng, thuê một căn phòng nhỏ, thỉnh thoảng tôi chỉ ghé về nhà. Mẹ tôi qua đời sớm, ba tôi gá nghĩa với một người đàn bà khác, sinh ra cho ba những đứa con khác.

Trong căn nhà của ba, của vợ ba và những đứa con của ba, tôi giống như một chiếc bàn không có chỗ đặt, tôi giống như một vật trang trí thừa thãi, mà người ta có thể bỏ vào xó xỉnh nào đó không hối tiếc.

Tôi đã có những cái Tết buồn, có khi nằm lì trong phòng, nghe những thanh âm của phố xá vọng vào để biết rằng mùa xuân đang tới, để biết rằng mọi người đang vui.

Còn từ ngày ra ở riêng, tôi cũng tự sắm cho mình đủ thứ để làm nên một cái Tết riêng cho mình. Bánh mứt để đó, nhưng dẫu bánh mứt ngon thì ăn một mình cũng là nhàm chán. Bạn bè lần lượt xa rời, bởi mỗi đứa đều có một mối tình. Tình yêu của ai đó cũng vậy thôi, nó lớn hơn cả mọi điều, ngày Tết xoắn xuýt bên người mình yêu chắc hẳn là vui hơn khi tới căn phòng trống vắng của tôi.

Vậy là ngủ. Có khi tôi uống rượu cho say, trùm mền mặc cho đất trời lằng lặng chuyển. Thậm chí tôi không về nhà, ba tôi cũng chẳng cần gọi điện để biết rằng ông còn có một đứa con gái hiện hữu trên thế gian này.

Tôi đã tập yêu rồi đó chứ. Đàn ông con trai ngoài đường hằng hà sa số. Có anh chàng gương mặt điển trai như gương mặt của các diễn viên Hàn Quốc. Bạn bè giới thiệu cho tôi dăm ba người như thế. Tiểu sử ai cũng đầy sức hấp dẫn cho các cô con gái mới lớn.

Nhưng lạ cho tôi, tôi nhìn người đàn ông nào cũng bằng trái tim của mình chứ không phải bằng gương mặt xinh đẹp, làm điệu trong cách nói, mái tóc làm dáng bằng cách xịt keo. Ai có nói tôi là con gái nhà quê thì tôi đành chịu.

Tôi tập yêu bằng cách khờ khạo theo chân một đứa con trai vào quán nước. Cây cối che khuất tầm nhìn, những âm thanh che giấu tiếng cười. Không ai nhìn ai, chẳng ai chào ai.

Quán đông như thế mà vẫn cảm thấy sợ hãi khi người con trai mới quen giả vờ như vô tình đưa tay khuấy dùm ly nước, đụng vào ngực. Chỗ linh thiêng đó là dành riêng cho một người, sự xâm phạm đó đã làm cho tôi cảm thấy mình mất thì giờ vô ích.

Bạn bè cười: “Có gì ghê gớm đâu? Tính ra thì tới mấy lớp vải” - khi nghe tôi kể chuyện. Chúng nó hồn nhiên đùa giỡn với tình yêu như người ta hồn nhiên phóng xe trên phố mỗi ngày.

Ra công viên mà xem, nắng còn chưa nhạt nhòa trên cây lá, trai trẻ đã ôm nhau, hôn nhau. Tới tòa án mà xem, những cuộc hôn nhân tưng bừng mới xong đã ngồi đợi tòa tuyên bố cho ly dị. Cuộc sống muôn mặt ấy làm cho tôi lạc lõng. Mà tôi đã lạc lõng ngay chính trong cái gọi là gia đình của tôi rồi mà.

Đêm ba mươi Tết năm đó tôi gặp Hảo. Mọi người hay gọi đùa anh là Hảo Hảo. Chúng tôi tổ chức một chương trình văn nghệ đón giao thừa tại một làng dân tộc dưới chân núi Lang Biang. Đêm lạnh se da, ngọn lửa cháy bập bùng như đánh tan đi những đám sương mù từ trên đỉnh núi kéo về.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời của những người dân làng ở đây đón một đêm giao thừa vui đến thế. Cả mấy ngày, đoàn khám bệnh từ thiện đã khám bệnh cho tất cả những người dân. Buổi sáng, đoàn bác sĩ đã theo xe về Đà Lạt đón Tết. Chỉ còn nhóm tình nguyện chúng tôi ở lại.

Hảo xuất hiện trước mặt tôi. Bàn tay anh chìa ra: “Chào Chân Trân, tôi là Hảo, đội trưởng đội văn nghệ xung kích. Tới đây hỗ trợ cho các bạn”. Tôi nắm tay anh, mừng vì đã có người giúp đỡ.

Đêm cứ khuya dần. Chương trình văn nghệ cũng cạn. Cho đến khi đó Hảo nói: “Này Chân Trân. Đêm nay đón giao thừa với anh và mẹ anh nhé”. Tôi lên chiếc xe máy cho anh chở. Xe lao trong đêm. Trở về thành phố. Không hề thắc mắc là gia đình anh có đông đảo lắm không.

Tại sao tôi lại nhận lời về nhà anh trong đêm giao thừa? Thẳm sâu lòng tôi, ngay cái bắt tay trong đêm giao thừa ấy là sự tin cậy. Lạnh, và tôi đã hồn nhiên đưa tay mình ôm choàng vòng eo người con trai đó.

Ở Đà Lạt có một nhà thờ khá đẹp. Trên nóc nhà thờ có một con gà. Hảo kể cho tôi nghe lịch sử ngôi nhà thờ đó khi tiếng chuông đổ vang: “Đơn giản thôi, gọi là nhà thờ con Gà vì trên nóc tháp chuông có một con gà. Nhà thờ được người Pháp xây dựng năm 1931. Riêng tháp chuông cao 47m. Nhà thờ này còn có tên là nhà thờ Mai Anh vì trước đây khu vực này có rất nhiều hoa mai anh đào. Từ năm 1940 - 1943 nơi đây là nhà nguyện của nữ tu dòng Bác Ái. Năm 1943 nhà thờ này được xây dựng lại theo lối kiến trúc mà mình thấy hiện nay”.

Tôi không nhìn thấy hoa mai anh đào bao quanh nhà thờ. Nhưng tôi đã nhìn thấy những cụm hoa mai anh đào dọc Hồ Xuân Hương. Trộn trong tiếng chuông nhà thờ vang giữa ngày Tết đó, Hảo cho tôi biết là tại Đà Nẵng cũng có một nhà thờ có con gà trên nóc thánh giá, gọi là Nhà Thờ lớn. Nhà thờ được tiến hành xây dựng vào năm 1923.

Lúc đó tôi tẩn mẩn hỏi anh vậy thì hai con gà ở hai nhà thờ có phải là một con gà trống và một con gà mái không? Anh cười: “Cả hai con đều là hai con gà trống”.

Tôi đã theo chân Hảo đến mỏi rã rời trong một cái Tết xa lạ. Trở về nhà anh, những món ăn do mẹ anh nấu thật ngon miệng. Đôi mắt bà ánh lên một niềm vui không che giấu: “Con biết không? Cái thằng chỉ lo đi làm từ thiện. Đã 30 tuổi đầu rồi mà chẳng hề có một đứa bạn gái. Đây là lần đầu tiên nó dắt bạn gái về nhà đó”.

Bà nói hồn nhiên, còn Hảo thì vội vàng: “Không phải đâu mà”. Hảo chỉ sợ tôi giận. Còn tôi thì có cảm giác như mình đã trở về trong căn nhà của mình, chứ không phải là khách trọ.

Tôi rời Đà Lạt khi những cánh hoa mai anh đào đã bắt đầu rụng cánh, những chiếc lá non búng mình làm xanh cả những con dốc. Công việc của tôi ở nơi này đã hoàn tất, tôi sẽ đi đến một vùng đất khác.

Mẹ anh Hảo đưa cho tôi một túi xách, trong đó toàn là các loại mứt chế biến bằng các loại cây trái Đà Lạt, bà nói: “Con sẽ trở lại con nhé”. Tôi ôm bà vào lòng. Tôi cũng thèm được ôm Hảo vào lòng. Tôi mơ bàn tay anh chạm vào ngực tôi, chứ không phải như tôi đã từng hoảng hốt vì tên con trai hôm nào tìm cách chạm vào ngực tôi trong quán cà phê kia.

Nhưng điều đó không xảy ra. Hảo nói khi xe chạy:

- Em sẽ trở lại chứ? Mẹ anh nhớ em lắm.

Tôi gật đầu, tôi biết anh còn muốn nói thêm: “Và anh cũng nhớ em lắm”. Tôi rời khỏi Đà Lạt trong tiếng chuông nhà thờ ngân vang.

Còn hôm nay, không một lời hẹn, tôi đang trở lại Đà Lạt trong mùa xuân. Tôi trở lại không báo trước. Tôi trở lại như đang trở về nhà mình. Tôi không muốn mọi điều trở thành quá trễ.

Xe đã rẽ vào đường Trần Hưng Đạo. Tôi thấy dọc đường hoa đang nở. Tiếng chuông nhà thờ như đang vang lên, báo lễ. Hảo chắc chắn còn ở đó. Mẹ anh chắc còn ở đó. Tôi, anh và cả mẹ đang nghe tiếng chuông nhà thờ gọi mùa xuân trở về.
(theo HPGĐ)
Việt Báo

Nhận xét tin Tiếng chuông gọi mùa xuân

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Tiếng chuông gọi mùa xuân bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Tieng chuong goi mua xuan ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Tiếng chuông gọi mùa xuân ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Lời Yêu của chuyên mục Thế Giới Giải Trí.

Bell called spring
Da Lat, Eve, forgetfulness, not the church, the bell, there is a spring, back, back home, his good, you, call , I

One day, in your memories have flooded forgetfulness. Then you happen across the street, saw the lofty roof of the church bell, the bell suddenly rang out the sound very familiar. Surely you remember?.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM




  • Su kien quoc te noi bat tu 277 den 28
    Sự kiện quốc tế nổi bật (từ 27/7 đến 2/8)

    Mỹ và EU áp đặt lệnh trừng phạt mới, nặng nề nhất kể từ sau Chiến tranh Lạnh đối với Nga, sóng gió tiếp tục nổi lên trên Biển Đông và Biển Hoa Đông, ông Chu Vĩnh Khang bị Đảng Cộng sản Trung Quốc điều tra vì tội tham nhũng... là những tin tức nổi bật nhất trong tuần qua.

  • Nghin le chuyen tuan qua 277 028
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua (27/7 - 02/8)

    Trung Quốc rút giàn khoan 981, Việt Nam vẫn tính phương án kiện; Bệnh viện dùng máy xét nghiệm cũ không rõ nguồn gốc; Người nước ngoài bị hành hung vì thiếu tiền taxi ở Đà Nẵng hay những tin tức về thực phẩm bẩn tràn lan đường phố là những thông tin nổi bật tuần qua (27/7 - 02/8).

  • Ban tin suc khoe tuan tu 27728
    Bản tin sức khỏe tuần (từ 27/7-2/8)

    TPHCM: Bệnh tiêu chảy có nguy cơ bùng phát; Bất thường: 10 trẻ tử vong vì dịch viêm não Nhật Bản B; 5 loại nước uống giúp bạn giảm cân hiệu quả; Giun sán bò lổm ngổm trên miếng thịt lợn mua trong siêu thị; Trường hợp ối vỡ sớm có nguy hại gì?; "Choáng váng" khách sạn tình yêu ở Nhật bản... là những tin sức khỏe nổi bật tuần qua.

  • Toan canh Showbiz tuan 2707 0208
    Toàn cảnh Showbiz tuần (27/07 – 02/08)

    Nguyên nhân chia tay giữa Tiến Dũng và Hải Băng, Mai Phương Thúy rút khỏi showbiz, Ngọc Trinh khoe bộ túi xách hàng hiệu xa xỉ, Nguyên Vũ sàm sỡ vòng 1 của Quế Vân khi cả hai mặc áo in hình cờ Tổ quốc, đám cưới ngọt ngào của Kim Hiền, cuộc ẩu đả giữa Orlando Bloom và Justin Bieber, tin đồn ly hôn của Beyonce và Jay Z...là những thông tin nổi bật trong tuần qua.

  • Tin An ninh Phap luat tuan qua 2707 0208
    Tin An ninh – Pháp luật tuần qua (27/07 – 02/08)

    Đề xuất công khai danh tính người mua dâm; Những vụ án đau lòng bắt nguồn từ ngoại tình; Nữ sinh Nhật sát hại, chặt xác bạn cùng lớp; Thầy giáo dụ nữ sinh quan hệ để nâng điểm; Câu chuyện về tử tù cuối cùng bị xử bắn; Cảnh sát giao thông và những vụ bắt nóng tội phạm ngay giữa phố;........là những tin đáng chú ý trong tuần.