vietbao

Bác sĩ công: Xin đừng là mẹ ghẻ!

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Bác sĩ công: Xin đừng là mẹ ghẻ!
Mong rằng bác sỹ công sẽ giữ được đạo đức làm nghề của mình!
Đông đảo bạn đọc vẫn tiếp tục tranh luận chủ đề "Thích BS tư, sợ BS công". Điều thú vị là nhiều BS đã lên tiếng về những sự thật đã khiến họ một lúc nào đó trở nên vô cảm với người bệnh mà họ từng thề sẽ cống hiến suốt đời. Bên cạnh đó nhiều ý kiến nhắc nhở các BS rằng: không ít BS công dù đời sống khó khăn vẫn luôn biết mỉm cười, vì trong tim họ chữ "tâm" luôn nồng nhiệt.

* Em gái tôi bị đau bụng nhiều ngày và đi phân đen, tôi nghĩ là bị xuất huyết ruột nên đưa đến Bệnh viện Bình Dân khám. Tại buồng khám tôi không nhớ rõ là buồng số mấy nhưng người khám cho em tôi là BS Huy.

Tôi không biết BS Huy đã nói gì mà mặt nó vui hẳn lên dù bụng vẫn đau dữ dội. Tôi hỏi sao vui thế, hết đau rồi à. Em tôi cho biết vẫn đau lắm nhưng BS khám nhẹ nhàng và quan tâm lắm nên em thấy vui hơn. Em kể BS hỏi: "Con ăn ngày mấy chén cơm mà ốm thế, nhà con ở đâu?". Tôi nghe cũng thấy vui theo.

Đây cũng là BV công đấy chứ mà sao thái độ của BS này lại quan tâm bệnh nhân như vậy? Và tôi chắc chắn rằng BS Huy cũng có gia đình và bố mẹ, cũng phải lo cơm áo. Đôi khi chỉ là những câu hỏi bình thường đơn giản cũng đủ để làm người bệnh thoải mái và yên tâm rồi. Vì vậy tôi rất mong những "thiên thần áo trắng" đừng bắt người bệnh như chúng tôi phải chịu sự lạnh lẽo vô cớ nữa. Chúng tôi lo bệnh tình và tiền để chữa bệnh cũng đã quá mệt rồi.

BẦN NÔNG

Từ một tỉnh lẻ, gia đình tôi (nhiều người mắc bệnh nặng) thường xuyên đi khám, chữa, phẫu thuật . . . tại một số bệnh viện ở TP.HCM. Con tôi mổ thoát vị đĩa đệm tại BV Chợ Rẫy, ở đây tất cả từ điều dưỡng viên đến BS mà chúng tôi gặp đều rất tốt, nhẹ nhàng, hướng dẫn tận tình, chu đáo. Đặc biệt là BS Tùng khoa ngoại thần kinh, người trực tiếp mổ cho con tôi. Khi chúng tôi còn tại BV cũng như đã xuất viện, mỗi lần có biểu hiện khác thường đều điện thoại gặp BS và luôn được BS hướng dẫn tận tình, chu đáo, thân thiện mà không có bất cứ điều kiện nào (không phải thân quen, thần thế hay tiền bạc).

Sau lần đó con tôi hứa quyết tâm đi học ngành y để cứu người ( lúc mổ cháu đang học kỳ 2 của lớp 12), cháu cố gắng vượt bậc trong học tập ngoài sự mong đợi của tôi (năm đó cháu cũng thi đỗ đại học và đã học năm thứ 2).

Hành động của những thầy thuốc có lương tâm chẳng những đã cho chúng tôi sự yên tâm mà còn là tấm gương cho chính con tôi. Thâm tâm tôi vô cùng biết ơn các BS Bệnh viện Chợ Rẫy, đặc biệt là BS Tùng. Tôi chỉ biết nói với con tôi rằng "Con cố gắng học tập, rèn luyện và làm việc đến khi nào thành người có đủ tài đức (lúc đó BS Tùng đã già), con hãy đến tạ ơn và thường xuyên đến thăm BS".

Tại Viện Tim TP.HCM chồng tôi mổ bắc cầu động mạch vành và lương tâm các thầy thuốc ở đây cũng không khác gì ở Bệnh viện Chợ Rẫy.

PHAN THỊ HUỆ

Ngày 29-4-2009 tôi được người nhà đưa vào phòng cấp cứu BV Chợ Rẫy vì bị hạ kali máu. Không khí phòng cấp cứu rất khẩn trương và đông bệnh nhân. Nhưng tôi nhận thấy tất cả bác sĩ, y tá, thực tập sinh rất ân cần và niềm nở, không phân biệt bệnh nhân có BHYT hay không (tôi đăng ký BHYT).

Tôi được BS thăm khám, truyền dịch, chỉ định siêu âm, chụp X-quang rất nhanh chóng và thuận tiện. Chỉ trong buổi sáng có kết quả siêu âm, X-quang xong BS dặn dò tôi uống thuốc, bồi bổ cơ thể... với nụ cười và lời nói dịu dàng, hài hước làm tôi rất yên tâm ra về.

Trong lúc tôi đang nằm truyền dịch ở giường bên này có một bệnh nhân nữ chuẩn bị đưa vào phòng mổ, cô y tá căn dặn người nhà bệnh nhân tháo nữ trang của bệnh nhân ra cất, dặn xong cô y tá đi làm việc khác. Có một BS đang khám bệnh cho một bệnh nhi giường bên cạnh thấy người lạ đang tháo nữ trang của bệnh nhân kia liền quay sang hỏi họ có quan hệ thế nào với bệnh nhân. Chỉ một câu hỏi đơn giản đã làm tôi rất ấn tượng về hành động của BS đó, vì BS đó không chỉ quan tâm đến tính mạng mà còn lo lắng cho cả tài sản của bệnh nhân nữa.

Tôi thiết nghĩ BS công hay tư tốt hơn là do cái tâm của BS đó có được trau dồi từ gốc rễ hay không. Có lẽ ở ĐH y các thầy cô đều dạy chọn nghề y là để cứu người (chứ không dạy để kiếm tiền), không thể đổ tại lương bổng, đãi ngộ của xã hội thấp. Vì thật sự đa số BS đều có phòng mạch tư sau giờ làm việc, lương bổng không phải là vấn đề đáng quan tâm của BS.

N.T.M.T.

Trước tiên BS hãy có trách nhiệm với lựa chọn của mình!

Dù đã đọc lại nhiều lần để tìm sự đồng cảm với BS. T.H. nhưng thật sự tôi không thể nào có được sự cảm thông. Không riêng nghề thầy thuốc, ai muốn làm tốt công việc đều cần một lương tâm và trách nhiệm với nghề nghiệp. Tôi nghĩ BS. T.H. không tôn trọng nghề nghiệp thì tự BS cũng đã không tôn trọng chính bản thân mình. H.T. có quyền chọn lựa công việc cho chính mình và phải có trách nhiệm với nó. Ở đây tôi chưa nói đến trách nhiệm của BS với bệnh nhân, với cộng đồng mà là trách nhiệm của BS với chính bản thân mình, với chính sự lựa chọn của mình.

HAI NAM KHANG

Hãy xem đạo đức đã xứng đáng với thu nhập chưa? Tôi thật sự thất vọng với suy nghĩ của BS H.T. và tôi nghĩ cũng có nhiều người giống tôi khi đọc bài báo của bạn.

Tôi là một giáo viên công tác ở một tỉnh nghèo ở miền Tây Nam bộ, thu nhập của tôi không đủ trang trải cho đời sống hằng ngày nhưng tôi cảm thấy may mắn hơn những đồng nghiệp khác còn phải lội núi băng rừng để "cõng chữ lên non".

Không lẽ bạn quên những đồng nghiệp của bạn đang công tác ở vùng sâu, vùng xa, những vùng khó khăn của Tổ quốc mà không màng đến thu nhập? Tôi hiểu những khó khăn mà những người đang công tác trong cơ quan nhà nước vì tôi cũng là công chức nhà nước, nhưng đừng lấy lý do thu nhập để bao biện cho hành vi ứng xử thiếu lịch sự của mình. Dù gì tôi cũng thấy bạn dũng cảm vì dám nói lên suy nghĩ thật của mình.

HIEN THU

Qua cách nghĩ cho rằng "BS đang bị nhìn phiến diện", tôi nghĩ các anh (chị) là BS có suy nghĩ như vậy thì hãy xem lại chính mình, vì đâu phải chỉ BS mới học nhiều, học lâu hơn, học cực hơn, công tác cực hơn, lương không đủ sống... như người khác (kiến trúc sư, kỹ sư, cử nhân, giáo viên, nhà báo, luật sư....)?

Tôi cho rằng BS đừng cho mình là "quan trọng quá" và phải nghĩ rằng mọi người đều bình đẳng như nhau. Ví dụ: Một BS không lương tâm vì tiền lương thấp có thể làm chết một mạng người, một kiến trúc sư không lương tâm vì tiền lương thấp cũng có thể làm chết rất... nhiều mạng người. Chế độ đãi ngộ và trách nhiệm được đòi hỏi không muốn nói là ngang nhau. Nếu vì tiền xin mời các BS đừng vào cơ sở công làm việc, pháp luật không cấm.

TÔ HOÀI PHƯƠNG

1. Chú tôi bị đụng xe gãy chân. Khi đưa vào trạm y tế, người ta vội vàng chụp thuốc mê. Chú bị sốc thuốc phải sống thực vật cho đến nay đã nửa năm.

2. Thằng cháu tôi năm nay 6 tuổi. Tình cờ gia đình biết 1 bên mắt của cháu nhìn thấy rất mờ. Khi đưa vào bệnh viện mắt, bác sĩ khám sơ qua và kết luận: ung thư mắt giai đoạn cuối. Kế hoạch điều trị là móc mắt + xạ trị. Vì nghi ngờ độ chính xác của chẩn đoán, bố mẹ cháu mới đi chụp CT và gửi kết quả qua bên Mỹ. Bác sĩ bên đó kết luận không phải là bệnh ung thư mắt, không cần phải móc mắt. Gia đình đã đưa bé qua Mỹ điều trị và an toàn trở về. Hiện nay thằng bé rất khỏe mạnh.

Trên đây là 2 ví dụ từ chính người thân của tôi. Tôi biết trong y khoa không có gì là tuyệt đối, nhưng chính sự cẩu thả của BS đã gây ra những sai lầm chết người. Xin đừng đổ lỗi cho đồng tiền. Vị BS khám mắt cho cháu tôi là người có danh tiếng và địa vị trong ngành mắt, nhưng vẫn cẩu thả trong chẩn đoán. Và cũng xin đừng cậy vào cái mác "sau đại học" ra mà so sánh với thu nhập.

Bản thân tôi tự thấy ngành nghề nào cũng có khó khăn nhất định của nó. Nếu đã chọn ngành y thì các BS phải biết những chuẩn mực đạo đức và trách nhiệm mà nghề đã dành cho mình. Tôi tự hỏi 1 BS mà suốt ngày cứ quanh quẩn trong đầu các câu hỏi liên quan đến cơm áo gạo tiền như BS H.T. thì làm sao toàn tâm toàn ý chữa bệnh? Xin lỗi tôi phải nói thẳng, BS H.T. nên đổi nghề.

P.T.V.

Vì đâu nên nỗi?

Tôi là một bác sĩ từng công tác tại một số bệnh viện nhà nước tuyến tỉnh, nhưng hiện nay tôi đã rời bỏ bệnh viện nhà nước ra “làm thuê” cho một phòng khám đa khoa tư nhân. Có thể dưới mắt nhiều đồng nghiệp cũ, tôi là một kẻ ham tiền nên đã rời bỏ vị trí “phục vụ” trong cơ quan nhà nước để trở thành kẻ làm thuê. Nhưng với thời gian không lâu làm việc tại cơ sở này, tôi lại cảm nhận được rằng chính ở vị trí này tôi lại có thể phục vụ tốt hơn cho nhiều người bệnh và tôi được là chính tôi - được đối xử đúng với cương vị bác sĩ của mình.

Có vẻ nghịch lý quá phải không? Khi làm cho phòng khám tư nhân, tôi cảm nhận nhu cầu được lắng nghe của người bệnh, được kể về bệnh tật của mình, được nghe bác sĩ khuyên nên ăn uống ra sao, nghỉ ngơi như thế nào và thậm chí nhu cầu được bày tỏ những bức xúc trong cuộc sống đời thường của bệnh nhân. Họ - những bệnh nhân đến với phòng khám chúng tôi - có thể là những người rất khá giả trong nội thành, nhưng cũng có cả những người nghèo và rất nghèo đến từ các vùng ngoại thành hoặc từ các tỉnh miền Tây Nam bộ, các tỉnh vùng Tây nguyên xa xôi, song khi bước chân vào phòng khám tất cả đều có chung một nguyện vọng là được bác sĩ hỏi thăm, được chỉ dẫn các xét nghiệm cần thiết, được thông báo rõ ràng bệnh trạng của mình, được biết rõ các loại thuốc uống và những cảnh báo về tác dụng phụ của thuốc nếu có. Những người bệnh bước chân vào phòng khám với mong muốn được giãi bày những lo âu của mình, còn chúng tôi - những bác sĩ - đều chăm chú lắng nghe.

Sau một ca khám niềm vui chúng tôi có được chính là nét mặt giảm bớt lo âu, là một câu nói đơn giản “cảm ơn bác sĩ” xuất phát từ tấm lòng của bệnh nhân, là sự hài lòng hiện trên khuôn mặt người bệnh dù số tiền họ phải trả có thể lên tới con số trăm ngàn. Và chính bản thân tôi cũng thấy mình đã làm được đúng chức năng của một bác sĩ như tinh thần “lương y như từ mẫu” của Bác Hồ đã từng nói. Bên cạnh đó, việc trả lương theo năng lực thực tế của mỗi người giúp cho chúng tôi có thể đảm bảo tốt cuộc sống của mình và tạo ra một không khí làm việc hăng hái, ý thức tự học hỏi của mỗi người để không ngừng nâng cao tay nghề.

Nhìn lại quá trình công tác ở một bệnh viện tỉnh chỉ cách TP.HCM mấy chục km mà tôi cảm thấy rùng mình vì sợ, với căn bệnh thành tích cố hữu của lãnh đạo, những bác sĩ như chúng tôi bị giao “chỉ tiêu” mỗi buổi sáng phải khám được 80 - 120 bệnh nhân (trong 3,5 giờ đồng hồ). Với mức bình quân khoảng 2 phút cho một bệnh nhân, đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng của bệnh viện dần trở thành người máy, không còn cảm xúc, không còn thời gian để lắng nghe, thậm chí cũng không còn thời gian để tìm hiểu tiền sử bệnh của người bệnh.

Cả buổi sáng chúng tôi chỉ có 3 thao tác lặp đi lặp lại: gọi tên bệnh nhân, lật áo lên áp ống nghe vào người và sau đó ghi toa thuốc, ngoài ra không còn gì khác. Rồi sự trả lương không theo năng lực thực tế của mỗi bác sĩ mà căn cứ theo ngạch bậc, theo bằng cấp (ảo) đã tạo ra sự bất công lớn trong thu nhập của mỗi bác sĩ. Kết quả của tất cả những việc đó là bệnh nhân không hài lòng với cung cách làm việc của bác sĩ, bác sĩ thì không cảm thấy hứng thú trong nghề nghiệp, lãnh đạo thì cứ luôn hò hét phải đạt chỉ tiêu này, chỉ tiêu kia v.v..

Thế nhưng nghịch lý vẫn xảy ra, cuối năm bệnh viện này vẫn được đủ các cấp khen thưởng với đủ các loại giấy khen mặc cho bệnh nhân không cảm thấy hài lòng về bác sĩ, bác sĩ thì tự cảm thấy xấu hổ với lương tâm vì mình chưa làm tròn trách nhiệm, chỉ có lãnh đạo là phấn khởi “hoàn thành vượt mức chỉ tiêu đề ra”, được đánh giá là một “lãnh đạo năng động” vì đã biết đối xử “tế nhị” với các đoàn thanh kiểm tra của ngành dọc.

Cuối cùng tôi đã rời bỏ bệnh viện ra đi vì lương tâm nghề nghiệp không cho phép mình hành xử như thế với người bệnh. Viết ra những dòng này, tôi không có ý thanh minh cho những bác sĩ rời bệnh viện công ra làm bệnh viện tư nhân, tôi chỉ mong ước rằng một ngày nào đó bệnh nhân của bệnh viện công cũng được phục vụ tốt như bệnh viện tư, các bác sĩ của bệnh viện công đều có thể có đủ thời gian dành cho những bệnh nhân đến với mình để lắng nghe, chia sẻ và an ủi người bệnh, và mong ước lớn nhất đó chính là chúng tôi được đối xử đúng với chức trách bác sĩ của mình.

BS BÍCH VÂN

Rất mừng là tôi đã chuyển qua bệnh viện tư. Là BS đã từng công tác ở bệnh viện công, tôi rất tâm đắc ý kiến của bạn Nguyễn Sỹ Trung: "Các cấp lãnh đạo quản lý không biết có thấy mình đang đưa ra một cơ chế mà cả BS và bệnh nhân đều không vui?".

Bệnh nhân ngồi xếp hàng chờ từ sáng đến trưa mới được BS khám trong 1-2 phút là xong, làm sao bệnh nhân không bức xúc? Ai bệnh tật chẳng muốn BS thăm khám kỹ và giải đáp thắc mắc về bệnh tật cho mình. Xin nói với các bạn, lúc còn ở bệnh viện công mỗi sáng tôi khám trên dưới 90 bệnh nhân, có khi 1 buổi sáng khám và điều trị hơn 100 bệnh nhân. Lúc đầu vì hiểu tâm tư bệnh nhân nên tôi giải thích kỹ, vậy là bị sếp nhắc nhở vì có đường dây nóng gọi đến giám đốc thắc mắc tại sao họ chờ từ sáng tới trưa mà chưa tới lượt khám.

Vậy là tôi phải chuyển qua khám nhanh. Khám nhanh, không giải thích thì bệnh nhân lại không thoải mái. Tôi chẳng trách họ. Nhưng làm riết ở đây tôi thấy có điều gì đó không ổn. Cứ khám nhanh, khám ẩu như thế ca thứ 200 chưa sai thì ca thứ 201 cũng sẽ sai.Với tôi, sự chính xác và sức khỏe của bệnh nhân là rất quan trọng.

Hơn nữa, BS khám chữa bệnh cho bệnh nhân mà họ còn không có thiện cảm với mình thì mình làm BS ở BV công vì mục đích gì đây? Tôi không muốn bệnh nhân gọi mình là "BS hai câu": hỏi bệnh sử chỉ 2 câu, cho bệnh nhân hỏi chỉ 2 câu (trừ trường hợp đặc biệt). Nghe thì quá lạnh lùng nhưng có muốn khám kỹ hơn, ghi chữ đẹp hơn để bệnh nhân dễ đọc cũng khó có đủ thời gian. Dù mười mấy năm làm ở BV công tôi chưa bị bệnh nhân viết thư phàn nàn về thái độ phục vụ, nhưng tôi hiểu tinh thần thái độ phục vụ ở đây là có vấn đề.

BV công nào chẳng bị phàn nàn về chuyện khám nhanh, trừ trường hợp BV đó không thu hút được bệnh nhân! Thế là tôi bỏ BV công gần nhà, nơi tôi mơ ước được làm việc từ lúc nhỏ, dù lúc này tôi đã lên sếp. Qua BV tư số lượng bệnh nhân khám ít hơn, tôi khám và tham vấn kỹ hơn, cả 2 bên đều thỏa mãn, BS lại được tiếng là tận tình, có y đức! Lương thì cao gấp 4 lần. Ở BV công tôi làm trước đây hay tổ chức lớp giao tiếp với bệnh nhân, nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó. Tôi nghĩ phải hiểu rõ cội nguồn tại sao có những BS trong giao tiếp hàng ngày thì rất hiền lành, niềm nở, nhưng trong không khí căng thẳng lúc khám bệnh lại hay bị stress, nóng nảy, thiếu kiềm chế. Có như thế mới giải quyết được tình trạng trên, nếu không thì có học 10 lớp giao tiếp cũng vậy thôi.

Mà ở BV công chỗ tôi làm lúc trước ngộ lắm, vì thiếu BS nên chỉ có BS điều trị dọa ban giám đốc tháng tới sẽ nghỉ việc, chứ chưa thấy BS điều trị nào bị đuổi việc vì sai sót cả. Có lẽ nghỉ việc ở đó họ cũng chẳng sợ, vì chuyển qua BV tư lương họ còn cao hơn, có gì sợ?! Thực ra, BV công còn rất nhiều điều bất cập. Nhân viên đã thiếu mà họp hành liên tục. Chuyện lương bổng ở BV công cũng là vấn đề phải bàn. Khi tôi đã lên phó khoa, lương tôi vẫn còn thua 1 hộ lý lớn tuổi trong khoa. Lúc học phổ thông tôi tốt nghiệp loại giỏi, bạn cùng lớp tôi tốt nghiệp loại khá. Tôi đậu BS, cô ấy đậu cử nhân điều dưỡng. Cô ấy chỉ cần học 4 năm nên ra trường và đi làm trước tôi. Vì hệ số lương BS và cử nhân điều dưỡng mới ra trường bằng nhau nên khi đi làm nhiều năm, lương tôi đều thấp hơn cô ấy dù cô ấy cũng chỉ thực hiện công việc của 1 điều dưỡng (y tá) như chích, cho uống thuốc, đo huyết áp... trong khi BS phải động não và chịu trách nhiệm rất lớn về y lệnh của mình. Gia đình tôi khá giả, lương ở BV đối với tôi không quan trọng lắm, nhưng lương thể hiện cách nhìn nhận, cách đánh giá về vai trò của BS. Điều này tạo nên sự bất mãn của 1 bộ phận BS. BS không được phép đình công, nhưng vì rất nhiều lý do ở trên khó có thể nói là không có những ngọn sóng ngầm.

Dù ngành y còn rất nhiều người tốt, nhưng sẽ là duy chí, phi thực tế nếu như cứ mong mỏi tất cả các thầy thuốc đều là "mẹ hiền" mà lãnh đạo ngành y không sâu sát và có cách giải quyết hợp lý những vấn đề trên!

THÁI DOÃN SỬU

Đọc ý kiến của các bạn phản đối tôi thấy hầu như các bạn dừng lại ở mức kêu gọi và trách móc là chính. Bác sĩ, giáo viên cũng như những ngành khác làm việc tương tác trực tiếp với con người đều cần đào tạo và rèn luyện nhân cách. Nhưng thực tế cho thấy chỉ kêu gọi rèn luyện lương tri và nhân cách chưa phải là giải pháp chính giải quyết những vấn đề tiêu cực. Thực tế cho thấy chúng ta đã tốn bao nhiêu giấy mực để vừa kêu gọi vừa phê bình, nhưng khi làm việc thì đông đảo BS vẫn không tránh khỏi "xu hướng" của xã hội. Bạn có thể hy sinh và cố gắng một vài trường hợp nhưng bạn không thể duy trì như vậy cho tất cả. Đó chính là tình huống của bệnh viện công hiện nay.

Thực tế cho thấy xã hội là một hệ thống, mà hệ thống thì phải được điều hành bởi chính sách, pháp luật, v.v... Đây là những yếu tố để điều khiển và vận hành xã hội. Những gì mà các anh chị thảo luận ở đây chỉ là hệ quả của một loạt chính sách mà trong đó chính sách lương không hợp lý hiện nay theo tôi là quan trọng, bên cạnh đó là những chính sách giám sát, kiểm tra và sử dụng con người một cách công khai minh bạch để chọn đúng người, đúng việc, đúng trách nhiệm.

TUAN KIET

Tôi tự hỏi lãnh đạo ngành y tế đã có bao nhiêu cuộc khảo sát về đời sống của nhân viên ngành y, cuộc sống của họ ra sao, lương bổng thế nào, thời gian nghỉ ngơi, thời gian nghiên cứu, học hỏi ra sao? Đã có cuộc khảo sát nào về tỉ lệ % của các "lương y như từ mẫu" hạnh phúc với công việc mình chưa ? Họ có những trăn trở gì ?

NDUYTAN

Bác sĩ công: Xin đừng là mẹ ghẻ!, Tin tức trong ngày,

(Theo Tuổi Trẻ)
Việt Báo
Máy bay quân sự rơi ở Phú Yên, một học viên phi công hy sinh
Comment :Bác sĩ công: Xin đừng là mẹ ghẻ!
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Bác sĩ công: Xin đừng là mẹ ghẻ! bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Bac si cong Xin dung la me ghe ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Bác sĩ công: Xin đừng là mẹ ghẻ! ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Xã Hội
Public Doctor: Do not step-mother!
H BS, BS Tung, Dr. Huy, Like BS, besides, the hospital, private hospitals, patients, physicians, our patients, can, do, yourself, to
East island you read the debate continues the theme of "Like from BS, the BS fear." Interestingly, many have voiced BS facts caused at some point they become numb to the person they once vowed to devote a lifetime. Besides many comments ...
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • Thoi su 24h258 Hanh ha con roi chup hinh gui cho vo
    Thời sự 24h(25/8): Hành hạ con rồi chụp hình gửi cho vợ

    Đi tìm lời giải cho cây chuối lạ cao 15 cm ra 6 bắp ở Huế; Những vụ tự sát thương mình và người thân để trục lợi bảo hiểm nổi tiếng; Quan Formosa xin rút kinh nghiệm, người Việt hào phóng bao dung; Hà Nội: Một tuần xử lý gần 200 ‘ma men’, người vi phạm bất ngờ; Xử phạt nồng độ cồn, nhân viên quán bia "mật báo" cho khách

  • Thoi su 24h248 Chat xac nguoi tinh bo bao tai o Sai Gon
    Thời sự 24h(24/8): Chặt xác người tình bỏ bao tải ở Sài Gòn

    Cứu một cụ bà trong đám cháy, thiếu úy CSGT nhập viện cùng nạn nhân; Cắt điện, nước của quán cà phê Xin Chào là sai quy định; Nhiều phi công xác nhận bị chiếu đèn laser khi hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất; Sập hầm vàng ở Lào Cai: công bố danh tính 7 công nhân bị chết; Ẩn tình vụ vợ U60 thuê người đánh sảy thai cô giúp việc 19 tuổi

  • Thoi su 24h238 Gai tre thue chat chan tay truc loi
    Thời sự 24h(23/8): Gái trẻ thuê chặt chân tay trục lợi

    Xé áo, cắt tóc nhân tình ở phố: Nhân tình là "osin" của kẻ chủ mưu; Giám định ADN để nhận dạng 150 ngôi mộ bị xâm phạm; Vụ "tháp nghiêng" chờ sập: 3/4 hộ dân đã di dời; Dân không có quyền kiểm tra CSGT': Giám sát khác kiểm tra; Bạn gái trễ giờ lên máy bay, nam thanh niên xông vào đánh nhân viên hàng không

  • Nhung thong tin dang doc nhat trong tuan tu 2182782016
    Những thông tin đáng đọc nhất trong tuần (từ 21/8-27/8/2016)

    Vụ rơi máy bay quân sự làm một học viên phi công tử vong, tự thuê người chặt chân, tay mình để trục lợi bảo hiểm, đau đáu lòng ngư dân miền Trung câu hỏi bao giờ cá biển ăn được, hay vụ sập mỏ vàng ở Lào Cai đoạt mạng 7 người,... là những tin nóng được quan tâm nhất tuần qua.

  • Toan canh kinh te tuan 2108 27082016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (21/08 - 27/08/2016)

    Tiền ở một loạt các ngân hàng lại "bốc hơi", vấn nạn thực phẩm bẩn bủa vây người Việt, áp lực thu ngân sách khiến giá xăng dầu tăng, những băn khoăn về việc mua điện từ Lào, CPI tháng 8 tăng 0,1% so tháng trướ ... Cùng với những thông tin về tài chính- ngân hàng, bất động sản, thị trường tiêu dùng..là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuầ

  • Tong hop tin An ninh phap luat tuan 142082016
    Tổng hợp tin An ninh - pháp luật tuần (14-20/8/2016)

    Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khi dư luận còn đang bàng hoàng trước thảm án Lào Cai. Trọng án Yên Bái, 3 nạn nhân là những người đứng đầu cơ quan lãnh đạo tỉnh. Thảm án Hà Giang, mẹ giết 3 con ruột vì mâu thuẫn với chồng. Giết mẹ vợ và em vợ ở Thái Bình.Những vụ án như một chuỗi sự kiện tiếp diễn xảy ra trong một thời gian ngắn. Có thể nói tuần này là t