vietbao

Ơn nghĩa sinh thành - Bài 1: Trời xanh có thấu...

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

On nghia sinh thanh Bai 1 Troi xanh co thau
“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, có phải ai cũng thuộc lòng câu ơn nghĩa sinh thành ấy? Có kẻ mới chập chững ra đời đã vội quên công cha trong dòng xoáy tiền tài, có người lam lũ suốt một đời nhưng vẫn tôn thờ hình bóng mẹ. Và có những người mẹ, người cha mãi mãi là bóng cả soi bóng mát cho đàn con đi xa.

On nghia sinh thanh Bai 1 Troi xanh co thau Xem video clip "Trời xanh có thấu..."

Sư thầy Nguyên Pháp, trụ trì chùa Diệu Pháp (TP.HCM), kể có lần mái ấm chùa Diệu Pháp đón một cụ bà tứ cố vô thân do “những người hàng xóm” gửi vào. Đến khi bà qua đời, chùa tổ chức tang ma thì “những người hàng xóm” kéo đến chịu tang. Họ chính là con ruột của bà, họ gửi mẹ vào chùa để tiện tay bán chia căn nhà. Những trường hợp như vậy đâu phải ít.

“Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày”

Ông M. cứ loay hoay trên chiếc giường nhỏ, xếp đi xếp lại ba bốn tấm hình, hình chứng minh nhân dân, hình chân dung người vợ quá cố đến khi mãn phần vẫn không được trở về ngôi nhà thân quen mà phải làm ma chay nhờ vào lòng từ thiện của bá tánh trong chùa. Ông nói mà giọng run run: “Vô đây ăn uống của chùa vậy mà ngon hơn bữa cơm ở nhà”.

Sinh năm 1923 ở Cái Bè (Tiền Giang), cuộc đời của ông M. ba chìm bảy nổi. Đi làm lơ xe, rồi lái xe, lái từ xe khách tới xe tải, làm riết thấy không khá, ông đưa vợ và ba đứa con lên Sài Gòn tá túc trong một mái hiên trên đường Đề Thám, hẻm 182. Có người giới thiệu ông vào làm cho UNICEF, làm nghề đào giếng tận miền Đông, Tây nguyên.

Ông Lê Công Hùng (giám đốc Trung tâm nuôi dưỡng người già Thạnh Lộc):

Tôi từng có 15 năm làm công tác chăm sóc trẻ mồ côi. Chiêm nghiệm lại, tôi thấy người già bị bỏ rơi còn đau đớn hơn so với những đứa trẻ, bởi khi bị bỏ rơi những đứa trẻ chưa biết gì. Hằng năm, đêm giao thừa nào chúng tôi cũng ở lại để bày trò vui cho các cụ, nhưng có nhiều cụ vui một tí rồi lặng lẽ lùi ra một góc nào đó ngồi trầm mặc, không nói gì...

Trung tâm hiện có trên 500 người già. Nhưng đến tết chúng tôi tìm cách liên hệ với con cháu vận động đưa các cụ về ăn tết thì khó khăn lắm. Năm nhiều nhất chỉ có khoảng 15 cụ được con cháu đón về.

Hàng chục năm trời ông không dám nghỉ một ngày, để đến năm 1952 ông gom góp rồi mượn thêm tiền mua căn nhà trong hẻm. Thế nhưng khi có nhà rồi thì hai người con trai bị bắt quân dịch và đều chết trận, ông chỉ còn người con gái duy nhất và là đứa ông thương nhất. Người con gái lập gia đình có đến ba đứa con gái, đứa nào cũng được ông cho học hành đến đại học.

Ngày người con rể đi Mỹ, người con gái thưa với ông: “Ba nên làm thủ tục sang tên nhà cho mấy cháu, tụi nó có thời gian đi xin phép xây cất và sẽ xây nhà lầu cho ba má ở tới già cùng con cháu”. Ông vội vã đi lo thủ tục chuyển tên, rồi căn nhà lầu cũng nhanh chóng xây xong. Sau đó cô con gái lại đề nghị ông bán căn nhà. Ông hỏi con gái: “Bán nhà rồi cha mẹ già ở đâu con?”. Đứa con và đàn cháu bắt đầu trở mặt.

Rồi một ngày, cô con gái lấy ra 2.000 USD và nói lạnh lùng: “Phần của ba má đó, ba má không còn quyền gì trong nhà này”. Thì ra lúc xây nhà, ông đã làm giấy sang tên nên về pháp lý ông bà đâu còn quyền gì với căn nhà. Khi ông bà khăn gói ra đi, con cháu ông bán căn nhà, gửi lại hàng xóm 4 triệu đồng, nhắn rằng: “Chừng nào ổng bả chết lấy tiền đó mua hòm cho ổng bả giùm tụi này!”.

Ông đưa vợ qua Giồng Ông Tố thuê căn phòng nhỏ 4x6m giá 400.000đ/tháng. Bà bắt đầu trở bệnh, ông một mình đi chợ, nấu ăn, chăm sóc vợ bằng số tiền 2.000 USD “bán nhà”. Đến cuối năm 2004, mở bọc tiền ra coi chỉ còn 1,3 triệu đồng, cũng là lúc bà đau liệt giường, ông vừa khóc vừa đút cơm cho bà lần cuối, đặt ngay ngắn trên giường, viết lại một lá thư tuyệt mệnh nhờ những ai có lòng hảo tâm lo chôn cất giúp.

Nửa đêm ông uống hết 50 viên Paracetamol, 20 viên Malox và hai chai dầu xanh rồi nằm ngay ngắn dưới chân vợ mình. Nhưng số ông chưa tận, chủ nhà phát hiện đưa cả hai vợ chồng già đi cấp cứu. Nửa tháng sau, những người chòm xóm xưa đưa bà vào chùa làm đám tang, còn ông vào Trung tâm nuôi dưỡng người già Thạnh Lộc (Q.12, TP.HCM).

On nghia sinh thanh Bai 1 Troi xanh co thau
Ngày ngày ở Trung tâm Thạnh Lộc, ông cứ xem đi xem lại những tấm ảnh của người vợ đã qua đời trong cảnh không nhà và bệnh tật. Những tấm ảnh là kỷ vật ấm áp với ông bây giờ - Ảnh: T.HÙNG
Sao nỡ trách trời xanh?

Ông ngồi ở băng ghế đá, trầm ngâm trong những nếp nhăn tràn trên khóe mắt. Đó là một người già quá hiền lành và ít nói chuyện về mình, kể cả cái tên. Thôi thì gọi ông là ông Lâm vậy. Năm nay ông đã 74 tuổi. Ông sinh ở Huế, gần chợ Đông Ba, lớn lên tí tuổi đi ở đợ. 12 tuổi, ông theo người anh vào Sài Gòn, học nghề thợ máy rồi tham gia kháng chiến và đi tập kết.

Ông có vợ ở miền Bắc và sinh được sáu người con. Tất cả đều được một tay ông nuôi ăn học thành tài. Ngày giải phóng, ông vào lại Sài Gòn, là cán bộ, hưởng lương cao nhất công ty, lại được Nhà nước phân phối nhà mặt tiền, cuộc đời ông tưởng chừng có đoạn kết thật đẹp, vậy mà…

Con cái ông đều là những người có danh phận. Cha mẹ nào dù khiêm tốn nhất cũng muốn nhắc đến con cho nở mặt nở mày. Nhưng ông không còn muốn nhắc đến. Người con gái lớn là cán bộ công an cấp tá, người con kế là giảng viên đại học và những người sau đều là sĩ quan cấp tá, cấp úy, tệ lắm cũng là thư ký tòa án quận.

Ông không nói nhưng những nhân viên ở Trung tâm Thạnh Lộc cho biết chính những đứa con mà ông cưu mang, nuôi dưỡng ăn học thành tài từ Bắc vào Nam đã đưa ông vào đây. Ông thì bảo ông có lỗi lầm và mười năm qua là thời gian để ông chiêm nghiệm lỗi lầm đó, ông đáng bị trừng phạt. Nhưng với những người biết chuyện và hiểu ông thì “lỗi lầm” của ông là ly dị vợ, là có thời gian nát rượu, là không giữ lại được ngôi nhà mặt tiền mà Nhà nước cấp mà đổi căn hộ ở chung cư khi ông về hưu.

Tôi hỏi có bao giờ con cái lên thăm ông không. Ông Lâm bảo: “Có, có, nhưng tụi nó cũng bận rộn lắm chú à. Giờ tụi nó có cơ nghiệp hết rồi, để tụi nó làm ăn lo cho con cháu, mình thì chết cũng ổn rồi”. Hỏi về căn nhà chung cư, một trong những nguyên cớ mà con cháu giận đến mức phải đưa ông vào đây, ông bảo khi vào đây đã để lại cho người con gái làm thư ký tòa án, sau này cô sang lại cho người khác và mới đây người mua nhà cũng đến kiếm ông để làm thủ tục sang tên và ông ký ngay.

Hỏi về gốc gác của ông Lâm, những cán bộ trung tâm không rõ lắm, nhưng có lẽ ông đã từng là cán bộ cao cấp, thỉnh thoảng trung tâm lại nhận được thư mời họp hội cựu chiến binh hay công văn gì đó đề tên ông và địa chỉ trung tâm.

Ông Lâm cứ luôn trách mình có lỗi lầm với con cái nên con cháu giận mới đưa ông vào đây. Ông không dám trách ai nên cũng không dám trở về đoàn tụ gia đình trong những ngày tết dù đã hàng chục năm rồi. Nhiều người trong trung tâm nói họ không hiểu “sai lầm” của ông đối với con cháu nghiêm trọng đến mức nào, nhưng liệu có cao bằng đỉnh Thái Sơn, rộng bằng nước nguồn sinh thành cao cả. Đạo làm con sao nỡ trách trời xanh!

NGUYỄN VĂN TIẾN HÙNG

Đã nhiều năm rồi không ai vào thăm bà, để bà cô quạnh ở trung tâm. Đến ngày bà mất, tự dưng không hiểu từ đâu cả đàn con cháu cùng đến khóc lóc thảm thiết, xong “thủ tục” là đi liền.

Vậy mà trước đó bà cứ luôn nói rằng “chúng nó có đối xử tệ bạc với mình như thế nào thì cũng là con mình”.

Kỳ tới: Nước mắt chảy xuôi

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Đọc phóng sự cảm thấy xót xa trong lòng. Thời nay không thiếu con cái đuổi cha mẹ ra đường như vậy. Chỉ vì một cái nhà, chỉ vì một miếng đất, chỉ vì một chiếc xe, và chỉ vì một miếng ăn. Thương quá những người làm cha mẹ như trong bài viết, họ bị xua đuổi trong một xã hội có quá nhiều người (thậm chí là con của họ) chạy theo đồng tiền mà quên nghĩa.

Tôi cho rằng cần phải lên án tình trạng này, đồng thời cũng cần phải ủng hộ những tấm gương luôn đặt nặng ơn nghĩa sinh thành. Những tấm gương con thảo, cháu hiếu không phải là hiếm. Đưa những tấm gương này lên mặt báo để những con người tệ bạc với cha mẹ cảm thấy tủi hổ với lòng mình.

LÊ MINH HOÀNG (Tân Phú)

Tôi đã đọc 2 bài báo Ơn nghĩa sinh thành của báo. Tôi thấy những điều bài báo nêu để lại rất nhiều suy nghĩ cho những người con đối với cha mẹ. Tôi đã nhiều lần đến Trung tâm nuôi dưỡng người già và tàn tật Thạnh Lộc và cảm nhận được những gì bài báo đã nêu.

Càng đến đây tôi càng thấm thía thêm những tình cảm, tâm tư của người già tại trung tâm này và tôi vẫn tự hỏi tại sao những cụ già này đều đã có một gia đình, khi còn trẻ cũng thành đạt, mà về già lại lại gặp cảnh này? Một câu hỏi mà tôi đã tự đặt ra rất nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm được lời giải chính thức. Nhưng tôi thầm nghĩ những người làm con và những người trẻ hãy trân trọng, biết ơn cha mẹ, phải có trách nhiệm chăm sóc cha mẹ. Cái gì mất đi thì còn có thể lấy lại nhưng cha mẹ mất đi làm sao có được.

Tôi đã nhiều lần muốn viết về các cụ già tại đây như hôm nay báo TS đã viết. Tôi nghĩ đó cũng là hồi chuông cảnh báo cho những người con từ chối cha mẹ của mình, cho những người con đối xử không tốt với cha mẹ trong cuộc sống hiện nay. Qua báo, tôi đề nghị nên vận động nhiều mạnh thường quân giúp đỡ các cụ tại đây vì cuộc sống của các cụ còn nhiều khó khăn lắm và rất thiếu tình cảm, nhất là tình cảm của những cháu nhỏ thăm các cụ. Xin cảm ơn các phóng viên đã thực hiện loạt bài này.

NGUYỄN VĂN MINH - Phó ban VHXH-HĐND Thành phố

Tôi có nhớ khi học môn triết học, tiến sĩ Vũ Tình đã dạy tôi rất nhiều nhưng có một câu hỏi: "Ta là ai?" mà tôi còn nhớ và mãi nhắc nhở tôi phải làm gì trong cuộc sống hàng ngày. Nếu những người con trong ký sự "Ơn nghĩa sinh thành" của tác giả Vũ Bình trả lời được câu hỏi "Ta là ai?" để biết về đạo làm con phải biết phụng dưỡng khi cha mẹ tuổi già thì nhiều cụ đâu phải héo hon trải qua những ngày cuối cuộc đời trong trại dưỡng lão.

Đâu có những đứa con bòn rút từng đồng tiền cuối cùng của mẹ mình một cách vô cảm để lao vào ma tuý. Đâu có những đứa con lừa gạt cha mẹ mình để lấy tài sản mặc dù cuộc sống của họ không túng quẫn. Đâu có những đứa con phải đợi đến lúc tiễn đưa cha mẹ mình về bên kia thế giới mới nhận ra mình chưa kịp làm những gì mà đạo làm con không thể thiếu. Cũng cùng một câu hỏi "Ta là ai?" mà mỗi người trong xã hội đều suy ngẫm và trả lời trong từng hoàn cảnh thì cuộc sống này sẽ tốt hơn biết bao nhiêu.

NGUYỄN VĂN DƯ

Những đêm khi nghĩ về người mẹ, người đàn ông 40 tuổi như tôi lại khóc, nước mắt chảy trên gò má không phải vì thời chiến tranh bom rơi, đạn lạc cướp mẹ đi, hay vì những đứa con của mẹ đối xử "bạc như vôi" như trong "Trời xanh có thấu".

Khóc chỉ vì thương cuộc đời lam lũ của ba mẹ. Có bà mẹ nào không hai vai gánh gồng lam lũ đội nắng, dang mưa làm bất cứ việc gì để nuôi con mong đặng thành người. Có bà mẹ nào mong con công thành danh toại trả ơn cho mẹ. Không! Mẹ chỉ cầm con sống sao cho nên người, nên nghĩa... Lưng mẹ còng hơn, lưng cha cũng vậy, khi nghe tin cơn bão dữ tràn vào quê nhà. Bão tan, có những bà mẹ tan tác nhà cửa, ruộng vườn kể cả người thân, nỗi đau như nén lại, ai cầm được mắt? Ngôi nhà cũ hôm qua còn đó, ruộng lúa vàng bông, mùa màng sắp bội thu, vậy mà chỉ một trận cuồng phong cuốn đi xa quá...

Xưa, ngày của cha mẹ là ngày của những nắm cơm muối gói trong tàu lá chuối, là tiếng gà gáy canh mẹ đã nhẹ nhàng dậy thổi cơm cho cha ra đồng. Bên cha cuốc bẫm, mẹ lặn đầm sâu bắt ốc về nấu bát canh chua, gọi là tẩm bổ cho con ăn no để học. Ai cũng có mẹ có cha, và hạnh phúc nhất trên đời cho những ai còn có mẹ có cha. Sao không phải là một cánh hồng tặng cho cha mẹ lúc bóng xế chiều tà mà lại là tiếng kêu "trời xanh có thấu" của cha của mẹ với những người con bội bạc?

DANH CÔNG VINH
(134 Lê văn Hiến, phường Khuê Mỹ, quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng)

Việt Báo
Thầy giáo bắt con khiêng bàn ghế phụ huynh quay clip tung Facebook
Comment :Ơn nghĩa sinh thành - Bài 1: Trời xanh có thấu...
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Ơn nghĩa sinh thành - Bài 1: Trời xanh có thấu... bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết On nghia sinh thanh Bai 1 Troi xanh co thau ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Ơn nghĩa sinh thành - Bài 1: Trời xanh có thấu... ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Phóng Sự
Thank mean birth - Lesson 1: Heaven Green lens ...
Thanh Loc, Saigon, meaning mother as water from flowing out, the father as Mount Tai paint, filial, the parents, blue, center, birth or grace, to, her day
"The father like Mount Tai, which means mother as the source of flowing water", there must one also memorize the grace of giving birth to her question? There are new toddler who was born his father was in a hurry forget the eddy money, some hardy throughout a lifetime, but still worship ...
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • Thoi su 24h298 Cau be 11 tuoi tu tu vi ko co quan ao moi
    Thời sự 24h(29/8): Cậu bé 11 tuổi tự tử vì ko có quần áo mới

    Có một đứa trẻ 11 tuổi vừa tự tử, thưa ông Giời; Kỳ lạ thùng niêm phong tôm tiêm tạp chất, trở thành "sạch" sau 1 đêm; Bàng hoàng thanh niên tay cầm điện thoại, chết ngồi bên đường; Bệnh nhân nhiễm HIV giật kéo đe dọa bác sĩ; Quảng Nam: Loa phát thanh xã nhiễu sóng tiếng Trung Quốc

  • Thoi su 24h258 Hanh ha con roi chup hinh gui cho vo
    Thời sự 24h(25/8): Hành hạ con rồi chụp hình gửi cho vợ

    Đi tìm lời giải cho cây chuối lạ cao 15 cm ra 6 bắp ở Huế; Những vụ tự sát thương mình và người thân để trục lợi bảo hiểm nổi tiếng; Quan Formosa xin rút kinh nghiệm, người Việt hào phóng bao dung; Hà Nội: Một tuần xử lý gần 200 ‘ma men’, người vi phạm bất ngờ; Xử phạt nồng độ cồn, nhân viên quán bia "mật báo" cho khách

  • Thoi su 24h248 Chat xac nguoi tinh bo bao tai o Sai Gon
    Thời sự 24h(24/8): Chặt xác người tình bỏ bao tải ở Sài Gòn

    Cứu một cụ bà trong đám cháy, thiếu úy CSGT nhập viện cùng nạn nhân; Cắt điện, nước của quán cà phê Xin Chào là sai quy định; Nhiều phi công xác nhận bị chiếu đèn laser khi hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất; Sập hầm vàng ở Lào Cai: công bố danh tính 7 công nhân bị chết; Ẩn tình vụ vợ U60 thuê người đánh sảy thai cô giúp việc 19 tuổi

  • Nhung thong tin dang doc nhat trong tuan tu 2182782016
    Những thông tin đáng đọc nhất trong tuần (từ 21/8-27/8/2016)

    Vụ rơi máy bay quân sự làm một học viên phi công tử vong, tự thuê người chặt chân, tay mình để trục lợi bảo hiểm, đau đáu lòng ngư dân miền Trung câu hỏi bao giờ cá biển ăn được, hay vụ sập mỏ vàng ở Lào Cai đoạt mạng 7 người,... là những tin nóng được quan tâm nhất tuần qua.

  • Toan canh kinh te tuan 2108 27082016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (21/08 - 27/08/2016)

    Tiền ở một loạt các ngân hàng lại "bốc hơi", vấn nạn thực phẩm bẩn bủa vây người Việt, áp lực thu ngân sách khiến giá xăng dầu tăng, những băn khoăn về việc mua điện từ Lào, CPI tháng 8 tăng 0,1% so tháng trướ ... Cùng với những thông tin về tài chính- ngân hàng, bất động sản, thị trường tiêu dùng..là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuầ

  • Tong hop tin An ninh phap luat tuan 142082016
    Tổng hợp tin An ninh - pháp luật tuần (14-20/8/2016)

    Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khi dư luận còn đang bàng hoàng trước thảm án Lào Cai. Trọng án Yên Bái, 3 nạn nhân là những người đứng đầu cơ quan lãnh đạo tỉnh. Thảm án Hà Giang, mẹ giết 3 con ruột vì mâu thuẫn với chồng. Giết mẹ vợ và em vợ ở Thái Bình.Những vụ án như một chuỗi sự kiện tiếp diễn xảy ra trong một thời gian ngắn. Có thể nói tuần này là t