Chuyện của một nữ doanh nhân: "Cười với gương..."

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

- Kết hôn, sinh con, rồi chồng bị động viên đi quân dịch. Hoà bình, người chồng phải đi học tập cải tạo. Chị bươn trải vừa nuôi con vừa tham gia sản xuất và trở thành người phụ nữ thời đại mới. (*)

Chuyen cua mot nu doanh nhan Cuoi voi guong

Chuyện của một nữ doanh nhân

Chuyen cua mot nu doanh nhan Cuoi voi guong
Gặp gỡ cố TBT Nguyễn văn Linh năm 1985, lúc đó là Bí thư Thành ủy TP.HCM. Bà Nguyễn Thị Sơn đứng bìa trái.

(Tiếp theo kỳ trước)

Gia đình hạnh phúc

Lúc tôi ở tuổi 17, trong số những anh chàng lượn xe làm quen tôi có anh chàng chơi đàn Guitar thùng, đệm đàn cho tôi hát mỗi khi có giao lưu văn nghệ giữa các trường. Tôi thích hát những bài hát tiền chiến nên không thích các ban nhạc chơi đàn điện mặc dù mốt ở thời ấy là phải biết hát nhạc trẻ và biết nhảy “Twist”.

Noel và Tết năm ấy (1967), các anh gửi thiệp chúc mừng Giáng sinh cho tôi rất nhiều, ai cũng mua những tấm thiệp đắt tiền, có cây thông bạc, có tuyết phủ, có nhạc chuông và những lời chúc rất hay. Nhưng tôi lại có cảm giác rất vui khi nhận được một tấm thiệp tự trang trí bằng giấy trắng mỏng, những mảng vẽ phun bằng mực tím rất nhẹ nhàng, nét chữ đẹp và cứng rắn với lời chúc giản dị và ra vẻ đàn anh, gọi tôi là “nhỏ”. Rồi chúng tôi để ý quan tâm đến nhau, gửi thư và ảnh cho nhau, viết chung một cuốn lưu nhạc, chọn những bài hát mà cả hai đều thích. Anh tên là Nguyễn Hoàng Triệu nhưng tất cả thơ nhạc hoặc thư từ gửi cho nhau chúng tôi đều ghi “Băng Sơn – Trần Nguyên Anh” để bố mẹ tôi và các bạn tôi không phát hiện. Tôi nhớ lần đầu tiên anh hẹn tôi đi chơi, tôi sợ không dám nhận lời ngay vì bố mẹ tôi quản lý con gái rất chặt. Mãi sau tôi lấy cớ đi học ôn thi vì thế tôi vẫn mặc bộ áo dài trắng nữ sinh và hôm ấy làm duyên thắt một dải băng-đô đỏ trên đầu, sau này anh hay nhắc đến hình ảnh này và nói “đứng tim vì hồi hộp và vì em dễ thương quá”. Ngày ấy chúng tôi chả bao giờ nói đến từ “yêu” nhưng xem như “đã là của nhau”.

Chúng tôi kết hôn năm 1969, lúc ấy tôi 19 tuổi, năm 1970 tôi sanh cháu đầu lòng Hồng Vân, năm 1971 cháu thứ hai Hoàng Tuấn. Tôi vẫn đi học và tiếp tục công việc kinh doanh với nhịp sống sôi động của Sài Gòn. Tuy vậy, từ sau Tết Mậu Thân, tình hình an ninh ở Sài Gòn không được yên ổn như trước, các trường học cũng có nhiều xáo trộn, nhiều thày cô giáo đi đâu mất không thấy đến trường. Tinh thần phản chiến trong sinh viên học sinh ở khắp mọi nơi, thanh niên nhiều lớp hoang mang không biết mình sẽ ra sao.

Rồi mùa hè đỏ lửa 1972, tất cả thanh niên bị buộc phải nhập ngũ nếu không sẽ bị buộc tội trốn quân dịch. Anh Triệu, chồng tôi lúc ấy đang là sinh viên y khoa, bị động viên đi học sỹ quan Thủ Đức, sau đó về học tại Học viện Quân y, rồi chuyển về Quân đoàn Buôn Mê Thuột, sau cùng về công tác tại Quân y viện Vũng Tàu.

Mặc dù vợ chồng ít được gần nhau nhưng có lẽ nhờ trắc trở như thế mà chúng tôi biết quý những giờ phút bên nhau, mỗi lần gặp nhau thì lại sinh một cháu. Tháng 8 năm 1974 tôi sinh cháu thứ ba Hoàng Anh, lúc ấy anh Triệu đang ở Ban Mê Thuột. Tết năm ấy tôi và cháu thứ hai Hoàng Tuấn đi Ban Mê Thuột ăn tết cùng bố các cháu. Chúng tôi ở tại khách sạn Anh Đào ngay trung tâm thành phố Ban Mê Thuột. Mọi người trong cơ quan anh đến thăm và nói: “Chúng tôi phải gửi vợ con về Nha Trang vì có tin Việt Cộng sẽ tấn công Ban Mê Thuột, sao anh lại cho chị ấy ra đây?”. Anh cũng lo lắng và thúc hối tôi về. Ăn tết xong tôi và cháu Tuấn về lại Sài Gòn ngày mùng 5 tết thì 1 tuần sau, điểm đầu tiên quân Giải phóng tấn công là khách sạn Anh Đào, Ban Mê Thuột.

Tuy thời gian thăm Ban Mê Thuột rất ngắn nhưng tôi cũng có dịp ngắm cảnh phố núi cao đầy sương; ra chợ mua hàng thổ cẩm và ngắm các cô gái Tây Nguyên má đỏ mắt huyền rất đẹp. Kết quả của chuyến đi chúng tôi đã có một kỷ niệm rất quý đó là sự hiện hữu của cháu thứ tư Hồng Trang được sinh vào tháng 11 năm 1975. Cháu Hồng Trang có nuớc da trắng hồng và dáng người cao khỏe mạnh như các cô gái Tây Nguyên má đỏ ở Ban Mê Thuột.

Chiến tranh và hoà bình

Trước ngày thống nhất đất nước, Sài Gòn ở trong tình trạng hỗn loạn, hàng ngàn lượt người chạy về Sài Gòn từ các ngả. Nhà tôi ở giữa khoảng cách từ sân bay Tân Sơn Nhất, tổng hành dinh của Bộ Tổng tham mưu quân đội cũ và dinh Độc Lập vì thế nằm giữa lằn đạn pháo kích của Giải Phóng quân. Cứ nghe thấy tiếng rít của pháo kích là tôi bế các con chui xuống hầm, nhưng không có điện, tối quá, các con tôi khóc ầm ĩ không chịu, lại phải trèo lên.

Lúc ấy đầu óc tôi rất rỗng, nếu có chết cũng chẳng có cảm giác gì. Mọi người rủ nhau ra bến tàu di tản. Các gia đình xung quanh khu phố, hàng xóm chúng tôi sợ quá cũng đi theo dòng người nhưng ra đến đầu đường thì gặp pháo kích, người chết người bị thương chẳng ai giúp vì họ cũng sợ quá lo cho mình còn chưa xong nữa là lo cho ai, thế là mọi người lại quay về. Vì thế ngày 30 tháng 4, khi đài phát thanh đưa tin Tổng thống Dương Văn Minh đã đầu hàng, gia đình chúng tôi rất mừng, mừng thật sự vì không còn phải thấy cảnh chết chóc sợ sệt của chiến tranh.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tất cả sỹ quan quân đội chế độ cũ đều ra trình diện và phải đi học tập cải tạo. Chồng tôi vui vẻ lên đường vì anh nghĩ mình là sỹ quan quân y không vướng nợ máu, cũng sẽ nhanh về thôi, nhưng tôi chờ cả năm cũng chẳng thấy tin tức gì.

Phường mời tất cả vợ sỹ quan ra họp, nơi tôi ở là phường 25 Quận 10, cư xá sỹ quan chế độ cũ nên rất nhiều chị đi họp mà lòng hoang mang vừa lo cho chồng, vừa không biết cuộc sống gia đình ra sao vì họ đã quen ăn trắng mặc trơn. Ngày ấy vợ sỹ quan sống chủ yếu dựa vào tiền lương của chồng, bây giờ không biết làm gì mà sống, nhiều chị đem hết vòng vàng, hột soàn ra bán, nhà thì không bán được vì hồi ấy bán không ai mua. Một vị cán bộ phát biểu trong cuộc họp: “Các chị phải tham gia lao động sản xuất để ổn định cuộc sống, đừng trông đợi gì nhiều ở chồng các chị, vì những người này dù ít hay nhiều cũng là những người có nợ máu với nhân dân. Nhà nước tạo điều kiện để họ học tập sao cho có thể hòa nhập với cuộc sống mới, vì vậy thời gian lâu hay nhanh tùy thuộc vào kết quả học tập cải tạo của chồng các chị và sự tiến bộ của các chị ở địa phương”. Sau đó chúng tôi được hướng dẫn và tham gia sinh hoạt học tập đường lối chính sách nhà nước ở các tổ dân phố, tham gia lao động và làm thủy lợi ở các nông trường được phân công cho địa phương.

Về mặt kinh tế thì gia đình tôi không đến nỗi nào, cơ sở sản xuất vẫn hoạt động may áo Pull, T-Shirt. Những cửa hiệu ở Chợ Lớn vẫn vào đặt hàng để chuyển cho các mối ở miền Bắc vào lấy vì hàng lúc đó rất hút. Nhưng tôi cũng lo lắng không biết chính sách nhà nước về kinh tế và thương mại sẽ như thế nào, liệu còn được tự do buôn bán bao lâu? Chồng không có nhà, một mình gánh vác chuyện kinh doanh, chuyện nuôi dạy các con, bốn đứa sàn sàn năm một, đứa này ốm, đứa kia đau, cũng may trong nhà có bà u già trông nom chị em chúng tôi từ nhỏ bây giờ lại tiếp tục trông nom các cháu, thật là vất vả.

Bất ngờ tôi nhận được giấy đi thăm chồng (1977). Sáng sớm tôi và hai cháu lớn chuẩn bị đủ thứ, nào là mì ăn liền, thịt chà bông, đường, lương khô, quần áo lỉnh kỉnh để gửi cho bố các cháu. Ba mẹ con phấn khởi vì đã một năm các con không gặp bố, mà cũng chưa có dịp đi xe lửa. Trên xe đặc kín người, ba mẹ con ngồi xít vào nhau trên quãng đường dài. Đến ga Long Khánh, tôi tưởng mình đến gãy cổ mất, phải ôm sát hai con vào lòng và cúi gập xuống vì những người đi buôn tránh thuế đã quăng những bao cá khô, bao gạo, củ sắn qua cửa sổ bất kể có người ngồi đó hay không.

Đến trưa tôi và hai cháu đến ga Trảng Táo và phải đi bộ hơn một giờ sau mới đến chỗ thăm nuôi. Vợ chồng chúng tôi gặp nhau ngỡ ngàng chẳng biết nói gì dù đã hơn một năm xa vắng, bao nhiêu chuyện để nói và mặc dù ở đấy chẳng có ai nghe. Trại cải tạo đã làm những căn nhà lá ở ngoài khu trại để cho người nhà thăm nom, mỗi gia đình mỗi gian riêng.

Anh đen và gày vì phải lao động, nhưng vui vẻ tặng tôi mấy cái lược bằng nhôm có khắc bông cúc rất đẹp do anh làm trong lúc rảnh rỗi và quyển vở có nhiều bài thơ ngắn. Ngày xưa lúc còn yêu nhau anh đã chinh phục trái tim tôi bằng những câu thơ ngắn và nét chữ đẹp, bây giờ trong hoàn cảnh này còn thơ thẩn gì nữa, nhưng thật sự mấy câu thơ đã làm tôi mủi lòng.

Anh bảo cả năm không gặp vợ con nên khi nhận được tin tôi sẽ đi thăm anh mừng lắm, ở trại cải tạo suốt ngày lao động ở nông trường nắng gió, khi nghe tin vợ lên thăm anh cuống quýt lo cạo râu, ăn mặc tươm tất nhưng làm sao giống như thời ở nhà, và mong đợi vợ đến nỗi: Nhìn mình không phải là mình / Nhìn quanh chỉ thấy toàn hình bóng em.

Anh làm rất nhiều thơ cho tôi, cuốn thơ ấy sau nhiều lần dời chuyển chỗ ở đã thất lạc, tôi chỉ nhớ được vài bài, chẳng hạn:

Em ạ, chiều nay mưa vẫn rơi,
Mây đen che kín cả núi đồi
Cà phê bốc khói thương em quá
Chắc hẳn giờ này em đơn côi
Cong lưng gánh vác chuyện gia đình
Anh nhớ ngày xưa cô nữ sinh
Thơ ngây nho nhỏ anh thương lạ
Giúp đỡ mẹ cha quên cả mình
Bây giờ em nặng cả đôi vai
Mẹ cha, em nhỏ và tương lai…
Bốn con nhỏ dại, chồng cải tạo
Thức khuya dạy sớm lo ngày mai.
Em ạ, chiều nay mưa vẫn rơi
Nhớ em, thương nhớ dạ nào nguôi
Mây đen vần vũ sao nhiều quá
Đắng Cà phê anh nghe mặn môi

Tối hôm ấy, trước cảnh buồn và tĩnh lặng của núi rừng, gian nhà tranh nhỏ kê vừa đủ cái chõng tre, hai con đã ngủ, vợ chồng ngồi tâm sự bên nhau, chỉ một động tác nhẹ là nghe tiếng kêu cót két của chiếc chõng. Tôi buồn cười và tự nhiên quên hết những nỗi vất vả của đời thường. Tôi lại hát nho nhỏ cho anh nghe những câu hát mà ngày xưa tôi hay hát. Cho đến bây giờ đã trở thành thói quen, tôi chẳng bao giờ thuộc trọn vẹn một bài hát mà chỉ thuộc những đoạn nào tôi thích và thích hát bất chợt những câu hát như thế.

Sáng sớm hôm sau tiễn tôi ra ga xe lửa, đường đi ra ga hôm ấy sao xa thế. Tôi không quen đi bộ đường xa nên có cảm giác đau thắt vùng lưng, đi một quãng lại phải ngồi nghỉ. Anh lo lắng cho sức khỏe của tôi nên chẳng nói gì nhiều ngoài việc dặn dò tôi giữ gìn sức khỏe và nhắn gửi lời thăm gia đình. Vài tuần sau tôi nhận được bài thơ ngắn anh gửi về:

Tiễn em về hôm nay
Sầu này dâng bay bay
Sân ga buồn muốn khóc
Tiếng lòng anh, em hay
“Mùa Thu chết trên cây sầu Đông”
Lời em hát êm như dòng sông
Dư âm còn vang mãi mãi
Trong hồn anh mưa say
Đến thăm anh mùa hoa
Bằng Lăng nở xa xa
Màu hoa hay màu áo
Sắc hồng trên lời ca
Đòan tàu lướt qua nhanh thật nhanh
Tình anh cũng bay trên cỏ xanh
Theo em về nơi phố ấy
Muôn đời không xa em… em yêu

Tham gia phát triển kinh tế đất nước

Sau khi thăm nuôi chồng về, tôi yên tâm hơn vì đã thực thấy anh bằng xương bằng thịt. Thỉnh thoảng giở những câu thơ ra đọc, tình yêu vợ chồng như được hâm nóng, tôi ổn định tinh thần và tích cực tham gia vào công việc kinh doanh sản xuất.

1- Tham gia sản xuất kinh tế tập thể: Cùng với bố mẹ và gia đình, chúng tôi kêu gọi các công nhân cũ của gia đình tham gia thành lập tổ hợp sản xuất, tham gia sản xuất hàng hóa cung cấp cho hệ thống phân phối thương nghiệp, may mũ tai bèo, mùng, quân trang, quân dụng cho lực lượng thanh niên xung phong, tham gia sinh hoạt Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên. Tổ hợp đã giải quyết công ăn việc làm cho hơn 300 công nhân tại địa phương, đa số là vợ và con sỹ quan chế độ cũ đang học tập cải tạo. Năm ấy tôi 27 tuổi, dáng người gầy và nước da trắng xanh do cùng một lúc phải làm quá nhiều việc. Nhưng những việc làm của tổ hợp đã được chính quyền địa phương và các cơ quan đoàn thể các cấp đánh giá tốt. Trung ương Hội Phụ nữ tổ chức Hội nghị “Phụ nữ đảm đang” phía Nam, tôi được báo cáo điển hình là người phụ nữ sản xuất giỏi, nuôi con giỏi. Hội nghị “An ninh tổ quốc”, tôi được báo cáo điển hình và được cấp bằng khen vì có thành tích trong việc bảo vệ an ninh tổ quốc.

"...Tôi suy nghĩ cuộc đời như một tấm gương, mình cười với gương thì mình nhận được nụ cười của người trong gương và ngược lại, vì thế tôi mong muốn được yêu mến mọi người để được mọi người yêu mến lại".

Nguyễn Thị Sơn

Tổ hợp được đánh giá tốt, chương trình hợp tác hóa được khuyến khích vì khi ấy chỉ có hai thành phần kinh tế là quốc doanh và hợp tác xã. Tổ hợp Đại Thành được chuyển thành HTX bậc cao Đại Thành (năm 1977). Bố tôi được tập thể bầu là Chủ nhiệm HTX. Tôi là Trưởng ban Kế hoạch - Tài chính của HTX, Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ HTX, Ủy viên Ban chủ nhiệm LHX quận, đại biểu Hội đồng Nhân dân quận, rồi là Ủy viên Ủy ban Mặt trận tổ quốc TP.HCM.

Những năm xảy ra chiến tranh biên giới Tây Nam, HTX vận động anh em xã viên tham gia nghĩa vụ quân sự. Mặc dù những năm ấy HTX thật sự khó khăn nhiều mặt nhưng vẫn cùng với chính quyền địa phương kêu gọi mọi người góp công góp của để động viên các chiến sĩ ngoài mặt trận kể cả các thương binh được đưa về các quân y viện. Vì thế mặc dù rất bận rộn với công việc điều hành kế hoạch sản xuất của HTX, tôi vẫn tham gia các đội văn nghệ quần chúng tổ chức các buổi thăm nom, biểu diễn văn nghệ giúp các anh em quên nỗi đau thể xác và nỗi nhớ nhà (nhiều người bị thương rất nặng mất cả chân tay). Tôi lại ngâm thơ “Quê hương” của Giang Nam và hát những bài ca cách mạng: “Bóng cây Kơnia”, “Lá đỏ”, “Lên ngàn”

Năm 1979 tôi được mời là đại biểu chính thức đi dự Hội nghị “Thủ tướng Phạm Văn Đồng gặp gỡ anh chị em trí thức miền Nam” tại TP.HCM. Cuối năm ấy kết hợp công tác ở Hà Nội, tôi về thăm quê ở xã Việt Hùng, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh.

Do hàng hóa của HTX Đại Thành đã được phân phối khắp nước qua hệ thống thương nghiệp nên tôi cũng quen biết một số anh chị ở Bộ Vật tư. Khi biết tôi ra Hà Nội các anh rất nhiệt tình cho mượn xe Volga đưa tôi về tận quê. Xe vừa về đến đầu làng trẻ con đã vây quanh rất đông và reo hò luôn miệng “ô tô 2 đầu về làng”. Các cô chú bên nội ra đón rất hãnh diện, nhưng chú Tiện em ruột bố tôi thì vẫn lạnh lùng. Lúc tôi đến chào, chú nói chậm rãi “vì bố cháu vào Nam mà chú ở ngoài này không được phấn đấu vào Đảng”. Tôi bèn đưa chú xem thư mời tôi là đại biểu chính thức dự hội nghị gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng và nói “chú không nên nhắc lại chuyện cũ nữa”. Chú xem thư mời và bảo “ừ con này tiến bộ” từ ấy chú mới vui vẻ nói chuyện với tôi và hỏi thăm sức khỏe bố mẹ tôi.

Với những thành tích về sản xuất kinh doanh cũng như những thành tích tham gia các phong trào của địa phương và đóng góp cho xã hội, năm 1982 HTX Đại Thành được vinh dự đón nhận Huân chương Lao động hạng 3 và đến năm 1984 được đón nhận Huân chương Lao động hạng 2.

2- Trở thành cán bộ quản lý doanh nghiệp nhà nước: Năm 1984, định hướng và phát triển cơ cấu kinh tế của TP.HCM là mở rộng ngành kinh doanh dịch vụ. Ngày đó mọi người gọi ngành dịch vụ là ngành công nghiệp không khói, thế là hàng loạt công ty dịch vụ các quận được thành lập. Quận 10 thành lập Công ty Dịch vụ quận, cử một đồng chí quận ủy viên là anh Tư Long về làm giám đốc. Bí thư quận ủy quận 10 là bà Năm Bắc và Chủ tịch UBND quận là ông Năm Thái đến HTX Đại Thành thuyết phục Ban chủ nhiệm HTX và rút tôi về quận, bổ nhiệm tôi là Phó giám đốc phụ trách kinh doanh của Công ty Dịch vụ quận 10.

Tôi và anh Tư Long làm việc rất hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau mặc dù quan điểm, cách nhìn về cuộc sống và phương pháp quản lý của hai người đôi khi có khác nhau. Thỉnh thoảng tranh luận một vấn đề gì mới đều có vẻ căng thẳng. Anh em cán bộ trong cơ quan mỗi lần thấy chúng tôi phát biểu tranh luận căng thẳng trong các cuộc họp thường nói đùa “chiến tranh giữa các vì sao”. Anh Tư Long được đào tạo chính quy trong môi trường kinh tế chính trị với nền kinh tế kế hoạch tập trung, còn tôi được nuôi dưỡng và lớn lên trong nền kinh tế thị trường tự do. Nhưng tôi thầm thừa nhận rằng mỗi lần tranh cãi tôi học hỏi nhiều ở anh tính tư duy có hệ thống. Còn anh thường nói với tôi, “Nếu không có chị, thành công của công ty sẽ chậm hơn và có khi bỏ lỡ mất cơ hội để thành công”.

Công ty Dịch vụ quận 10 phát triển tốt, từ những căn nhà xuống cấp của hệ thống thương nghiệp cũ nay đã được sửa chữa nâng cấp trở thành các trung tâm dịch vụ khang trang ở khắp các con đường chính của quận với các loại hình dịch vụ phong phú, kể cả tham gia lắp đặt hệ thống âm thanh ánh sáng cho nhà hát Hòa Bình, được xem là lá cờ đầu của TP.HCM về ngành kinh doanh dịch vụ. Chỉ sau hai năm công ty được tặng Bằng khen của Hội đồng Bộ trưởng. Cá nhân tôi cũng được tặng Bằng khen của Hội đồng Bộ trưởng, Chiến sĩ thi đua cấp thành phố nhiều năm liền. Đồng chí Tám Đành Phó Chủ tịch quận được bổ nhiệm là Tổng giám đốc Công ty Dịch vụ thành phố. Đồng chí Tư Long Giám đốc công ty Dịch vụ quận 10 được cử về quận thay thế chức vụ của đồng chí Phó Chủ tịch quận. Quận bổ nhiệm một đồng chí quận ủy viên khác về làm giám đốc công ty Dịch vụ.

Tôi cảm thấy hụt hẫng vì quyết định này nên làm đơn xin chuyển công tác với lý do muốn được phấn đấu độc lập với tư cách giám đốc dù là bất cứ đơn vị nào. Sau khi nghiên cứu đề nghị của tôi, bí thư quận ủy lúc ấy là chị Hoàng Thị Khánh cũng muốn để tôi có dịp thử thách và lúc ấy quận có một đơn vị kinh doanh đang khó khăn nên bổ nhiệm tôi sang làm giám đốc công ty, đó là Công ty Giày da May mặc của quận.

  • Nguyễn Thị Sơn

Người chồng thân yêu qua đời. 37 tuổi và 5 đứa con. Thêm một thay đổi lớn trong cuộc đời chị: Chuyển công tác về một đơn vị sản xuất nhỏ, tồi tàn mà: Hàng cho đối tác không giao được vì chất lượng kém, lương công nhân mấy tháng chưa thanh toán... Mời bạn tiếp tục theo dõi câu chuyện.

* Tiêu đề do TS đặt

Việt Báo
Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Video được xem nhiều nhất

Rùng mình với cô gái khóc ra máu khi đang ngủ
00:00 / --:--

Video nổi bật

TIN Phóng Sự NỔI BẬT

15 năm ‘cò’ đẻ thuê của gã xe ôm trước cổng bệnh viện

15 năm “cò” mối đẻ thuê, bơm tinh trùng, mua bán tinh trùng... Nghề nào hắn cũng thạo, dịch vụ nào hắn cũng hay và quan trọng hắn có thể chu toàn được tất cả giấy tờ cho bệnh nhân.

Thâm nhập lò "sản xuất thánh" siêu hạng của "thánh" U60

Bằng những lời lẽ ma mị, “thánh bà” không chỉ nhồi nhét vào đầu “tín đồ” đủ thứ mê tín dị đoan mà còn gieo mộng “làm thánh” cho nhiều người với giá hàng trăm triệu đồng...

Nhận xét tin Chuyện của một nữ doanh nhân: "Cười với gương..."

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Chuyện của một nữ doanh nhân: "Cười với gương..." bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Chuyen cua mot nu doanh nhan Cuoi voi guong ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Chuyện của một nữ doanh nhân: "Cười với gương..." ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Phóng Sự.

an entrepreneur's story: "Laughter with a mirror ..."
Ban Me Thuot, Saigon, cooperative Dai Thanh, service companies, learning improvement, company director, who women, military service, new age, feel, participate in, we, produce, family, economy, year

Marriage, childbirth, and her husband were active military service members. Peace, the husband-education to go. Only sad child has experienced earlier in the production and become the new age woman. (*).

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Xem tiếp: Phóng Sự


  • Thoi su 24h2804 Ca chet do thuy trieu do chua thuyet phuc
    Thời sự 24h(28/04): Cá chết do thủy triều đỏ chưa thuyết phục

    Xử lý nghiêm, thậm chí truy tố nếu để xảy ra ngộ độc do ăn cá chết; Nắng nóng bất thường tại TP.HCM: Trẻ nhỏ đổ bệnh, người già đột qụy; Chuyên gia phản bác nguyên nhân thuỷ triều đỏ làm chết cá; Phát hiện công nhân tráo đổi, làm mới hạn bánh quy hết date; Cháy chung cư ở Linh Đàm: Trẻ vạ vật ngủ ngoài đường

  • Thoi su 24h2704 Be trai bi me ep uong thuoc doc da chet
    Thời sự 24h(27/04): Bé trai bị mẹ ép uống thuốc độc đã chết

    Cá chết bất thường ở Vũng Áng: Thêm 5 thợ lặn nhập viện; Thảm án ở Hải Dương: Bé trai 8 tuổi bị mẹ đẻ ép uống thuốc độc đã chết; Giả mạo facebook nữ sinh bị cưa chân để lừa đảo: Lỗi tại nhà hảo tâm; Dân "tố" nước có mùi hôi, GĐ nước sạch bảo "Đun lên là hết"; Hành trình 18 năm vật vã tìm "tiếng người" cho con gái

  • Thoi su 24h2604 Nam thanh nien o HN bi sat hai da man
    Thời sự 24h(26/04): Nam thanh niên ở HN bị sát hại dã man

    Người nhái lặn 200m dưới kênh đen ngòm ô nhiễm để tìm két sắt; Có nên ăn hải sản khi cá chết hàng loạt ở miền Trung?; Thủy ngân trong không khí Hà Nội: "Khói xe chỉ là nghi ngờ"; Bỏ chất cấm độc hại: Thái Lan mất 6-7 năm, Việt Nam chỉ 6-7 tháng; Hà Nội: Lại một chung cư có nước sạch "sạch" như... nước cống!

  • Thoi su 24h2504 Tre bi bao hanh Noi dau tinh than
    Thời sự 24h(25/04): Trẻ bị bạo hành - Nỗi đau tinh thần

    Những cô gái bị xử tội... hiếp dâm; ‘Ai đầu độc cá cũng phải bị xử lý’!; Nằm rạp xuống đất khi thanh niên quăng mìn ra đường; Trẻ em bị bạo hành: Những nỗi đau về thể xác và tinh thần; Từ những vụ tống tình, tiền bằng ảnh 'nóng': Bài học cho giới trẻ... là những tin tức thời sự nổi bật ngày 25/04/2016.

  • Thoi su 24h2204 Thanh nien lay bua giet nguoi yeu
    Thời sự 24h(22/04): Thanh niên lấy búa giết người yêu

    Công an nóng vội bỏ qua, còn ta nóng vội thì ra vào tù; Vì sao có những miếng thịt bò lại ánh lên màu 7 sắc cầu vồng?; Mỗi ngày cả trăm người đi taxi "thất lạc hành lý"; Số phận như bóng ma của các cô gái Việt bị bán sang Trung Quốc; Lún vào đa cấp liên tỉnh, tiền tỉ bốc hơi

  • Xon xao nhung vu chong danh vo gay phan no
    Xôn xao những vụ chồng đánh vợ gây phẫn nộ

    Bạo lực gia đình từ lâu là một vấn đề nhức nhối trong xã hội, trong đó đáng báo động nhất là tình trạng bạo lực phụ nữ.

  • Sot virus trieu chung va cach dieu tri
    Sốt virus - triệu chứng và cách điều trị

    Bệnh nhân sốt virus có thể khỏi sau 5-7 ngày điều trị. Tuy nhiên, nếu không phát hiện sớm và điều trị kịp thời, bệnh có thể gây ra nhiều biến chứng nguy hiểm. ------------ Xem thêm: Sốt virus - triệu chứng và cách điều trị, http://vietbao.vn/tp/Sot-virus-trieu-chung-va-cach-dieu-tri/13168970/ Tin nhanh Việt Nam ra thế giới vietbao.vn

  • Dan ba Viet kho nhat the gioi
    Đàn bà Việt khổ nhất thế giới?

    Trên đời này, chỉ có cha mẹ mới có thể hi sinh vì con cái! Đừng nghĩ mình có thể thay đổi được người khác. Sống vì mình đi, thương mình đi, sáng suốt lên, đừng vì sợ thị phi, sợ không làm được mà sống chịu đựng cả đời. Ai bị..

  • Vu chu quan bi xu ly hinh su
    Vụ 'chủ quán bị xử lý hình sự"

    Ông Tấn thuê mặt bằng ở huyện Bình Chánh để bán cà phê, ăn sáng, cơm trưa... nhưng lại bị phạt tiền vì nhiều lý do rồi bị truy tố vì chậm đăng ký kinh doanh...

  • Tang thue moi truong voi xang dau
    Tăng thuế môi trường với xăng dầu?

    Đại diện Bộ Tài chính khẳng định, hiện Bộ Tài chính chưa có kế hoạch trình Chính phủ về điều chỉnh tăng thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu.

  • Toan canh kinh te tuan 244 3004
    Toàn cảnh kinh tế tuần (24/4 -30/04)

    Trong buổi lễ Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập ngành Ngân hàng Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu ngành điều hành linh hoạt lãi suất, kiềm chế lạm phát, đẩy mạnh tái cơ cấu; theo cách tính của Việt Nam, sau 4 tháng, lạm phát đang dừng ở mức 1,33%; mức lương của người lao động tại Việt Nam là 384-582 USD/tháng.

  • Nghin le chuyen tuan qua 2404 29042016
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua 24/04 - 29/04/2016

    Cá chết hàng loạt tại vùng biển miền Trung; Sự thật về thông tin có thủy ngân lơ lửng trong không khí Hà Nội; Gió thổi đổ cột điện cao thế 500kV; Phản cảm cảnh chân dài mặc bikini 2 mảnh câu khách ở siêu thị tại HN; Cá chết, thuỷ ngân, chất cấm - người Việt sống sao... là những tin tức xã hội nổi bật được dư luận quan tâm trong tuần qua.

  • Su kien quoc te noi bat 244304
    Sự kiện quốc tế nổi bật (24/4-30/4)

    Mỹ chi 38 tỷ USD cho phòng thủ tên lửa trong 5 năm tới; một phần tài liệu Panama bí mật sẽ được công bố vào tháng 5; Bà Clinton, ông Trump đứng trước chiến thắng lớn ở 5 bang; Nhật Bản ngơ ngác mất hợp đồng tàu ngầm 39 tỷ USD... là những tin chính trong tuần qua.

  • Ban tin Suc khoe tuan qua 244 304
    Bản tin Sức khỏe tuần qua (24/4 - 30/4)

    Tác động khủng khiếp của ô nhiễm không khí đến sức khỏe; 100% xúc xích Vietfoods chứa chất gây ung thư; Những món khoái khẩu mùa hè dễ gây ngộ độc nhất; Bé 6 tuổi dậy thì sớm vì được mẹ cho ăn một món liên tục trong 2 năm;... là những thông tin Sức khỏe được quan tâm nhất tuần qua.

  • Tong Hop Doi Song Tuan Qua 2443042016
    Tổng Hợp Đời Sống Tuần Qua (24/4-30/4/2016)

    Nhiều khi cha mẹ đã vô tình 'xâm hại' con mà không hay biết; cảnh giác trước những chiêu 'móc túi' của thợ điều hòa; vấn nạn dùng chất cấm trong chăn nuôi; cá chết khiến người dân không dám ăn hải sản...Cùng với những câu chuyện về tình yêu, hạnh phúc gia đình với ý nghĩa sâu xa khiến chúng ta phải suy ngẫm nhiều hơn là các