Chủ nhật, 24 Tháng sáu 2007, 02:50 GMT+7

Bộ ảnh ngựa

Lần đầu tiên nhìn thấy con ngựa Tía của ông Năm, tôi cùng chục người nữa gồm nài ngựa lẫn du khách chỉ biết đứng nhìn và nghe ông Năm nói. Ông già đang sướng vì có con ngựa đẹp: “Ở trường đua, tên nó là Jacqueline, về đây tao đặt nó là Tía, giản dị và gần gũi hơn!”. Nghe ông già khoe ngựa, Tư xe ôm ngứa mồm: “Sao bác Năm không cho nó tên Thanh Nga, Ngọc Hương hay Diệp Lang, Vũ Linh gì đó... cho nó đậm đà bản sắc dân tộc?”. Ông Năm sửa ngay: “Mày nói dở ẹc! Cái tên là để gọi, nhất là tên con ngựa, làm gì phải bắt nó mang chuyện dân tộc vào đây, dẹp đi!”.

Đại khái trong đám chúng tôi, có người nào chõ miệng vào con ngựa đều bị ông Năm gạt ngay. Con ngựa mới, con ngựa cưng, con ngựa đắt giá nhất khu du lịch mà! Ông mất cả tuần lễ để chọn trong bầy ngựa thải của trường đua, tốn cả cây vàng mới đưa được con ngựa này về. Tiếng là ngựa thải, hơi già, khớp cổ chân bị trặc đã lành, không còn thích hợp với tốc độ trường đua, nhưng nó vẫn là con ngựa đẹp nhất trong đám ngựa đang làm dịch vụ tại khu du lịch này. Nó to và cao hẳn so với đám ngựa cỏ. Nước lông tía bầm màu nâu đen có pha chút đỏ thẫm, cổ thon, ngực nở, nhất là cái bờm với đám lông dài mềm mại, trông như những con ngựa chiến trong phim Tàu, đẹp thật!

Con Tía có mỗi nhiệm vụ chụp hình với khách. Khách chỉ mất ba ngàn, được khoác áo da, đội nón da rộng vành, mang dây đạn và khẩu súng ngắn – dĩ nhiên là súng, đạn giả, sẽ có một tấm ảnh đẹp đang cưỡi ngựa như những chàng chăn bò thứ thiệt trong phim viễn tây của Mỹ. Có khi khách phải xếp hàng để chụp hình, cha con ông Năm đếm người lấy tiền, mỗi kiểu hình ba ngàn, khỏe re! Thỉnh thoảng, ông Năm còn cho khách thuê giờ, nghĩa là khách ngồi lên ngựa, thằng Đạt nắm dây cương dắt đi quanh quanh trong khu du lịch, mỗi giờ được trăm ngàn. Ai cũng nói ông Năm hái ra tiền từ con Tía!

Tuần lễ đầu về khu du lịch, con ngựa quen dần với cái tên Tía dân dã do ông Năm đặt cho. Chỉ cần ông Năm kêu “chóc, chóc!” là con Tía chạy đến với ông ngay. Những lúc vắng khách, ông Năm chải lông cho Tía, cắt từng chiếc lông bờm, ông cho là vô trật tự, làm xấu Tía! Thỉnh thoảng, ông Năm nhảy lên lưng ngựa, túc tắc lướt qua khu mua bán hàng đặc sản. Hứng chí, ông giật nhẹ tay cương, con Tía hí lên vài tiếng, hai thầy trò phi nước đại một vòng ra đến dãy đồi xa, những buổi chiều, thầy trò ông Năm chầm chậm nước kiệu về nhà, đó là một hình ảnh đẹp! Thật vậy, không phải những anh chàng trẻ trung, đẹp trai, mà chính ông Năm, ông già trên ngũ tuần, ngồi trên con Tía là chàng kỵ mã đẹp nhất khu du lịch. Nhưng “đẹp” hơn cả là hình ảnh những lúc con Tía cạ mõm vào người ông hoặc lúc ông vuốt ve nó, ai cũng thấy giữa ông với con ngựa có một cái gì rất thân thiết, thân thiết hơn cả cái tình người và ngựa!

Hai năm sau, dù thương yêu con Tía bao nhiêu, ông Năm cũng phải “chuyển quyền sử dụng ngựa” cho thằng Đạt. Thằng con trai của ông lấy vợ và con Tía là món nó thích nhất trong số tài sản gia đình. Con Tía trở thành vốn ban đầu của ông Năm cho con mình...

Tôi hạp với ông Năm vì ông đánh giá tôi rành tướng ngựa. Thực ra tôi chỉ nhờ vào mớ kiến thức “bạ đâu đọc đấy” và xem các chương trình thế giới động vật trên TV... Có vậy mà ông hay chiếu cố tôi từ bia đến rượu, làm các đồng nghiệp chụp hình dạo của tôi lắm khi phát ghen.

Một chiều trời mưa, trong lúc tôi lo sấy đồ nghề chụp hình, anh Tư xe ôm đến nhà: “Anh Thư! Bác Năm gọi anh vào gấp!”. Tôi ngạc nhiên: “Vào làm gì giờ này? Mưa thấy mẹ, ông già muốn chụp hình thì gọi đại đứa nào cũng được, tao tháo ống kính ra rồi và cũng đã hết phim...”. Thấy tôi có ý bàn lùi, Tư lớn tiếng: “Có chuyện! Bác ấy mới gọi anh, chứ dân chụp hình đầy trong khu du lịch”. Xem như một mệnh lệnh của ông già, tôi gom vội đồ nghề đi theo Tư. Tư không chở tôi vào khu du lịch mà đi vòng ra ngọn đồi phía sau, và tôi đã biết tại sao ông Năm gọi tôi vào trong lúc mưa gió!

Con Tía! Tôi chỉ nhận ra được con Tía nhờ cái đầu với cái bờm của nó, còn thân và đùi đã được lột da gần hết. Hai cẳng sau con Tía vẫn còn co giật, cặp mắt nó mở như những lúc tôi đến gần vuốt ve nó. Ông Năm đứng giữa cảnh khủng khiếp ấy! Tôi đến gần gật đầu chào, nhưng ông Năm chẳng nói năng gì. Người ông rũ xuống, nét mặt như đang phải chịu đựng một điều gì ghê gớm. Tôi đưa máy lên, theo thói quen bấm một kiểu ảnh, rồi đóng máy, lặng yên xem người ta xẻ thịt con Tía...

Những ngày mưa, khu du lịch không có khách, thằng Đạt bắt con Tía đi kéo xe. Từ một con ngựa kiểng sang kéo xe, nhưng Tía vẫn kéo đến cả tấn hàng vì thằng Đạt ra roi không thương tiếc. Tía là con ngựa du lịch duy nhất đi kéo xe cùng với đám ngựa của hợp tác xã xe thô sơ của phường. Đạt kiêu hãnh về sáng kiến của nó và năng lực của con Tía, nên nó quyết tâm đi sớm về muộn, tăng năng suất lao động. Tội nghiệp con Tía, hơn một tháng mùa mưa, nó không còn là con ngựa đẹp mã ngày nào nữa.

Ngọn đồi phía sau khu du lịch đã sang bằng, trồng rau được mấy vụ, cây trái tốt ra trò, khoai ra khoai, sú ra sú... Mưa làm cho cây tốt, nhưng con đường vào vườn được làm thủ công, trở nên hư hỏng, bùn lầy đến máy công nông còn có khi phải “rớt”. Cũng vì máy cày không dám vào nên thằng Đạt mới có mối hàng này, nó sung sướng đã làm được bốn chuyến trong ngày... Khi ra chuyến chót, chủ hàng yêu cầu nó chở thêm mấy tạ nữa cho hết luôn, nó đòi thêm tiền rồi chở cả, cho dù nó cũng biết xe hàng đã nặng và con Tía đã quá mệt. Trời tạnh rồi, nhưng đường vẫn lầy, con Tía phải bấm từng bước nhỏ để kéo xe đi. Đoạn xuống dốc, cả bốn chân Tía đều phải trụ xuống, vừa bước, vừa dùng cả thân mình chịu hết sức nặng của chiếc xe cứ muốn đùa về phía trước. Bỗng... hấp! Con Tía sụp xuống một hố đầy bùn, ngã nghiêng, rồi nằm hẳn! Tía bị nguyên chiếc càng xe đè lên... Khi thằng Đạt bỏ được rau, kéo càng xe ra thì con Tía đã sùi bọt mép, tắt thở! Biết con ngựa đã chết, Đạt tìm ngay mấy tay chuyên làm bò lậu, bán thịt con ngựa... Khi ông Năm vào thì con vật vừa được chọc xả tiết và bắt đầu lột da! “Hãy đào một cái hố chôn đi, dù sao nó cũng là ngựa có nghĩa, nó đã giúp cho gia đình ta nhiều rồi...”. Khi nghe ông Năm nói thế, thằng Đạt gạt ngang: “Chôn! Đem tiền đi chôn à? Ba biết con bán được mấy trăm ngàn không?”. Biết không thể ngăn được thằng Đạt, ông Năm đứng chết lặng! Quyến luyến con Tía không muốn rời, nhưng ở đó, ông nhận hết những sự đau đớn, mà hình như chỉ có ông thấy được, ngoài con ngựa...

Hôm ấy, tôi lẳng lặng bỏ về sau khi nghe hết chuyện con Tía. Xem lại “bộ ảnh ngựa”, gồm những tấm ảnh tôi chụp Tía từ lúc mới về đến ngày cuối của nó, bộ ảnh hiếm trong sự nghiệp chụp hình dạo, thỉnh thoảng mới ngứa tay bấm một tấm ảnh nghệ thuật của tôi. Tấm này, con Tía co một chân trước, đầu ngẩng lên trời, hí ! Tấm kia, con Tía đang nước kiệu lẫn vào rừng thông với những tia nắng chiều chiếu xiên. Tấm khác, con Tía đang tung bốn vó, bờm và đuôi bay trong gió, phi! Bộ ảnh đẹp thật, nhưng xem đến tấm cuối cùng, tôi cứ rờn rợn. Máu con Tía đỏ thành vũng, lớp da nâu đã lột, cả thân hình nó là một tảng thịt bầy nhầy những máu, thịt và gân trắng. Mắt con Tía! Con mắt nó nhìn về phía tôi, nửa quen thuộc, nửa oán trách... Tấm hình khủng khiếp, nghĩ thế nên tôi chẳng dám cho ông Năm xem...

Lâu lắm mới có được một buổi chiều như chiều nay, trời nắng vàng như lụa, đâu đâu cũng một màu xanh. Ở nhà uổng quá! Tôi xách máy đi một vòng khu du lịch và mấy quả đồi hình bát úp, khơi khơi vậy thôi, gặp khách gọi thì chụp, còn không thì đi rửa đôi mắt suốt mười mấy ngày bị mưa phủ mờ.

Bên rìa ngọn đồi cỏ xanh, những cây mua, cây sim gặp mưa lên ngang tầm ngực, nở những bông hoa tím, đẹp bất ngờ! Thiên nhiên, kể cả những vùng tôi đi qua nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy tôi đều thấy có những nét đẹp riêng và mới. Tôi đưa máy lên ngắm những đóa hoa dại, chưa bấm đã nghe tiếng ai gọi ngựa!

Bên kia con suối nhỏ, trên đồi thông, bóng ông Năm thấp thoáng! Ông giật hai tay vào không khí nhưng giật dây cương ngựa, miệng ông “chóc... chóc...”, thỉnh thoảng gọi “Tía ơi! Phi mau”. Ông Năm bệnh! Tôi biết ông bị bệnh tâm thần từ sau cái chết của con Tía...

Tôi đưa máy lên mắt, đẩy ống kính ra, rút ảnh gần lại, bấm! Trên nền trời chiều, khuôn mặt ông Năm hiện rõ dưới chiếc mũ da rộng vành. Khuôn mặt xanh xao, tiều tụy, đôi mắt thất thần của ông Năm nhìn về một hướng vô định và miệng ông mỉm cười như đang cưỡi trên con Tía thân yêu...

Đây sẽ là tấm ảnh cuối cùng trong “bộ ảnh ngựa” của tôi.

Đào Đức đã có truyện ngắn in trên Báo Người Lao Động Chủ nhật, viết về những người ở miền Bắc vào lập nghiệp ở Bình Phước. Lần này ông viết về Đà Lạt – nơi ông đang sống.

Những người cho thuê ngựa chụp ảnh ở Thung lũng Tình yêu. Tình cảm nảy sinh giữa chủ và con vật nuôi là chuyện bình thường. Nhưng tình cảm của ông Năm với con Tía thì thật bi thương. Hình ảnh con ngựa bị con trai ông xẻ thịt bán đã khiến ông Năm trở thành kẻ tâm thần. Ông đau đớn cho số phận của con ngựa hay phẫn uất vì sự bất lực của mình trước cái chết của con vật thân yêu?

Đoàn Thạch Biền

Truyện ngắn của Đào Đức

Việt Báo

TIN Thế Giới Giải Trí NỔI BẬT

Tiền nhàn rỗi gửi vào ngân hàng có còn lợi?

Việc các ngân hàng lớn điều chỉnh giảm lãi suất huy động những ngày vừa qua khiến một số người có tiền nhàn rỗi băn khoăn: liệu gửi tiền vào ngân hàng lúc này còn có lợi và gửi kiểu nào sinh lợi nhiều nhất.

Nhận xét tin Bộ ảnh ngựa

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Bộ ảnh ngựa bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Bo anh ngua ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Bộ ảnh ngựa ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Truyện Ngắn của chuyên mục Thế Giới Giải Trí.

Ministry of horse photos
Mr. In, The Purple, Vu Linh, Diep Lang, Ngoc Huong Thanh Nga, resorts, first, the horse, the old man, sir, photography, ethnic, race tracks, the

first time seeing his horse Purple Year, I wish more people, including horses and travel plea customers only stand by and hear him speak Year. man was happy because there are beautiful horses: "At the racetrack, it was called Jacqueline, I put it here is Purple, just ...

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Bài viết mới

Các bài viết khác:





  • Su kien quoc te noi bat 248 den 308
    Sự kiện quốc tế nổi bật (24-8 đến 30-8)

    Israel – Palestine đạt được thỏa thuận ngừng bắn dài hạn, Mỹ hợp tác với Syria để chống phiến quân tự xưng là Nhà nước Hồi giáo (IS), cuộc gặp giữa Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Ukcraine Petro Poroshenko không có tiến triển nào đáng kể... là những tin đáng chú ý trong tuần qua.

  • Nghin le chuyen tuan qua 2408 3008
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua (24/08 - 30/08)

    4.000 tỷ đồng "số hóa" SGK: Nghi vấn trục lợi từ máy tính bảng; Sư tử TQ canh di tích: Tha hóa về biểu trưng văn hóa! ; Phó phòng Bộ Công Thương nhận tiền "lót tay" công khai.... là những tin tức nổi bật được dư luận quan tâm trong tuần qua (24/08 - 30/08)

  • Toan canh Showbiz tuan 2408 3008
    Toàn cảnh Showbiz tuần (24/08 – 30/08)

    Siêu mẫu Thanh Hằng bị tố vô cảm sau khi gây tai nạn, Hương Tràm lộ nội y phản cảm, Khánh Ly công bố thủ bút tác quyền của Trịnh Công Sơn, An Nguy bất ngờ viết tâm thư gửi Toàn Shinoda, Những hình ảnh ấn tượng tại lễ trao giải MTV Music Video Awards 2014, Mỹ nam xứ Hàn Kim Hyun Joong hành hung bạn gái, Brad Pitt và Angeline Jolie đã bí mật làm đám cưới ở Pháp,...là những thông tin giải trí nổi bật trong tuần qua.

  • Tin An ninh Phap luat tuan qua 2408 3008
    Tin An ninh - Pháp luật tuần qua ( 24/08 - 30/08)

    Hàng loạt thanh niên tự hại đời vì “yêu” trẻ con; Vụ án Cát Tường – chuyện bây giờ mới kể; Những tình huống bi hài “khó đỡ” tại chốt 141; Chuyện chưa kể về cuộc vây bắt ông trùm Minh “Sâm” và đồng bọn; Những thói quen kỳ lạ của hung thủ tố cáo tội ác; .......là những tin đáng chú ý trong tuần.

  • Tong hop Doi song tuan qua 258 318
    Tổng hợp Đời sống tuần qua (25/8 - 31/8)

    Không khí của mùa Trung thu đã lan tỏa đến khắp mọi nơi, nhiều bài viết hay về Trung thu, những cách làm bánh trung thu hữu ích. Rất nhiều những câu chuyện gia đình ý nghĩa, và những câu chuyện cảm động có thật trong cuộc sống; Bố mẹ chôn sống, đánh đập con là tin nuôi dạy con gây chấn động; Tin thực phẩm bẩn, và nhiều câu chuyện đáng suy ngẫm khác...