Thứ năm, 07 Tháng sáu 2007, 13:58 GMT+7

Nghệ sĩ Thành Lộc: “Trái tim tôi nhiều lần bể nát rồi”

Nghe si Thanh Loc Trai tim toi nhieu lan be nat roi

Một người đàn ông bé nhỏ, nhanh nhẹn, tinh anh phát tiết, ăn mặc rất mốt, trẻ hơn cái tuổi xấp xỉ 50 của mình, đã nhiều năm ở trên đỉnh thành công và danh tiếng, vừa mua được xe, đã xây được nhà. Nhưng không có ánh sáng của niềm vui và sự mãn nguyện trong đôi mắt anh nhìn...

“Tôi cảm nhận nhân vật nhanh hơn có lẽ vì tôi cô đơn và biết chia sẻ. Sống mà không biết đến cô đơn, tức là không có đời sống nội tâm, thì cũng chỉ là con búp bê nhồi rơm hời hợt mà thôi”. Anh nói như vậy khi còn ở độ tuổi thanh niên. Giờ thì anh ở tuổi trung niên rồi. Và nỗi cô đơn ấy không hề tan loãng bớt mà chỉ cô đặc thêm.

Những cuộc phiêu lưu của tâm hồn

Cách đây ba hôm, xem lại vở Lôi Vũ, anh thủ vai Chu Xung. Lúc đó, anh trẻ măng và gầy guộc. Bao nhiêu năm qua rồi nhỉ?

- Gần hai chục năm rồi. Từ cuối năm 1989. Mau quá!

Đấy là về thời gian, còn về con người?

- Vẫn đầy ước mơ như Chu Xung, khát vọng về một thế giới toàn những con người lương thiện. Nhưng không mơ mộng như Chu Xung nữa. Nên không để cho điện giật chết như Chu Xung mà chỉ bị té gãy xương thôi!

Anh đã bao giờ vào Google, search tên Thành Lộc để biết mình đang “sở hữu” bao nhiêu kết quả chưa? Thước đo mức độ nổi tiếng đấy!

- Chưa bao giờ. Không đủ dũng cảm làm việc đó. Thực ra tôi rất dốt về internet, chỉ biết có mở mail, đọc báo điện tử. Và ra sức bảo vệ sự ngu đần đó của mình. Cô có thử làm việc đó không?

Có, trước khi đến gặp anh. Có 83.500 kết quả cả thảy.

- Wow! Nhiều dữ vậy. Bức chân dung tôi trên đó thế nào?

Không đến nỗi “để lại cho đời bức chân dung hạng bét”. Nhìn chung là tử tế. (Thành Lộc thở phào nhẹ nhõm).

Mỗi nghệ sĩ là một đấng được chọn. Với khoảng 500 vai diễn (kể từ lúc 8 tuổi đến nay), anh sinh ra là nghệ sĩ hay anh trở thành nghệ sĩ?

- Tôi tin con người do Thượng Đế tạo ra. Và tôi là nghệ sĩ do sự phân công, sắp đặt của Thượng Đế. Nhưng trở thành diễn viên kịch là lựa chọn của tôi. Tài năng nghệ thuật là sứ mạng, nhưng thành công là kết quả của trí tuệ và lao động. Tôi hoài nghi rằng, nếu tôi không là nghệ sĩ mà làm việc khác, thì làm việc sẽ rất tệ và năng suất rất thấp.

Báo chí gọi anh là phù thủy trên sân khấu. Anh em trong nghề nói anh là “Quỷ”. Quỷ ở đây là nghĩa gì vậy, thưa anh?

- Anh em trong sân khấu có hay nói “Thằng cha này là quỷ, không phải người, không điều gì ổng làm không được”. Ý nghĩa của nó cũng rộng và mơ hồ, phải không? Thực ra, tôi nghĩ tên tuổi tôi trở nên bóng loáng là nhờ vào ngòi bút của nhà báo, họ nhìn thấy cái ánh sáng tôi toát ra trong quá trình lao động nghệ thuật và viết lên. Còn tôi, tôi chỉ biết có sân khấu và những vai diễn. Phù thủy hay quỷ, tôi không rõ lắm về họ.

Vai chính diện đến phản diện; người già đến trẻ nhỏ; bi đến hài; con người đến muông thú; buổi chiều diễn vai người đàn ông nội tâm giằng xé, buổi tối lại vào vai người đàn bà nhí nhảnh. Sao anh làm được như thế nhỉ?

- Ngộ nghĩnh, hả? Đó là sự quyến rũ của nghệ thuật. Khi hóa trang xong, soi gương, nhân dáng sẽ tác động đến tâm lý của mình và bạn diễn. Bản thân chúng tôi cũng thích sự phiêu lưu, khi mình dấn thân vào những con người có tâm lý với những số phận khác nhau, dù chỉ trong vài tiếng đồng hồ, thì nó cũng cho mình một sự hưng phấn để hóa thân. Những vai diễn, đó là những cuộc phiêu lưu của tâm hồn.

Nghe si Thanh Loc Trai tim toi nhieu lan be nat roi

Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Anh yêu gương mặt của mình khi còn “đội lốt” nhân vật hay khi đã tẩy trang?

- Tôi yêu gương mặt tôi khi có hóa trang hơn, trông linh hoạt và giống như có một con người khác nhập vào mình. Khi tẩy trang rồi, trông tôi không đẹp, mệt mỏi, thất thần và buồn quá, không vui.

Những gì đã tạo nên gương mặt buồn đó của anh?

- Thầy dạy nghề của tôi trong trường, thầy Lê Văn Tĩnh, là người khám phá ra điều này trước nhất: “Cái thằng Lộc này, dù diễn vai bi hay hài, chính hay phản thì mắt nó vẫn cứ buồn. Sẽ vận vào thân thôi”. Điều gì tạo nên? Làm sao biết được giữa định mệnh và cuộc đời, ai là người tạo tác?

Anh, phù thủy, quỷ, có từng đối diện với cảm giác bất lực trong chính ngôi nhà nghệ thuật của mình chưa?

- Có chứ, nhiều. Với tình trạng cơ sở vật chất. Với những diễn viên mang khuyết tật nghề nghiệp. Các em bây giờ, kỹ năng nghề nghiệp yếu quá, ý thức nghề nghiệp còn tệ nữa. Họ như một chiến sĩ lao ra trận, mà trong cây súng họ cầm không có đạn, trái tim thì nguội lạnh! Thế hệ chúng tôi xem sân khấu là cái bàn thờ, các em xem sân khấu là cái bàn đạp. Nản lòng lắm chứ.

Tôi là người muôn hình muôn mặt

Thành Lộc có khuôn mặt và đôi mắt buồn. Thế nên, dù giọng điệu của anh ngoài đời có thuộc loại hài hước và châm biếm sâu cay số một, thì đấy vẫn là cái hài hước sâu cay của kẻ từng nhiều phen giơ lưng chịu đòn chứ không phải của kẻ quen ra đòn.

Anh tuổi Tân Sửu, cầm tinh con trâu, sinh lúc 5 giờ sáng. Lá số tử vi của anh có gì đặc biệt không?

- Tôi là đàn ông nhưng thuộc sao Thái âm, làm về ban đêm sẽ thành công. Thì làm về nghệ thuật đấy. Tôi là người đào xới, nhưng hưởng lợi nhiều là những người phía sau. Cung quan lộc của tôi có nhiều sao tốt nhưng bao nhiêu sao xấu lại dồn về cung nô bộc.

Có phải ý anh là mình hay bị phản và có nhiều kẻ thù?

- Đúng vậy. Nhưng từ năm 40 tuổi đến nay thì đỡ hơn rồi. Nhiều kẻ thù cũng biến thành bạn. Mà họ thù tôi. Chứ cả đời tôi không thù ai. Khinh thì có.

Tổng thống mới đắc cử của Pháp, Nicolas Sarkozy có khái quát về đời mình “Đời đã giáng cho tôi nhiều cú, và tôi cũng có đáp trả”. Câu nói này áp dụng được trong trường hợp anh không?

- Hoàn toàn đúng. Đời đã giáng cho tôi nhiều cú.

Cú giáng nào khiến anh choáng váng nhất và anh đã “đáp trả tận tình” như thế nào?

- Choáng váng nhất là có những cú đâm sau lưng mình từ những người bạn, người đồng nghiệp mà mình yêu quý, kính trọng như cha, anh. Đỡ không kịp. Đau lắm. Những lúc như thế, tôi đi nhà thờ và cầu nguyện cho tâm mình đừng động vọng, được bình an. Và tôi đáp trả bằng cách không bao giờ trở nên giống họ, vẫn đi trên đôi chân của mình, chưa bao giờ thỏa hiệp. Tôi đã tạo dựng sự nghiệp bằng tài năng và lao động chứ không bằng bất cứ con đường tắt nào. Khi mọi chuyện qua rồi, tôi lại cảm ơn họ. Mọi người sống trong đời này đều ban ơn và mang ơn nhau dưới mọi hình thức mà.

Anh có khả năng dối trá với người dối trá, xấu xa với người xấu xa, khốn nạn với người khốn nạn không?

- Ngày nay, giới làm nghệ thuật đã trở nên dễ sợ lắm. Cho nên tôi cũng nanh nọc để trừng trị những kẻ nanh nọc. Tôi là trâu, trên đầu có cặp sừng. Nhưng rồi cũng không làm được triệt để đâu. Đứng trước những chuyện, những người như thế, tôi vẫn cứ thấy bối rối và lúng túng. Sống bao dung là một cách sống khó, nhưng tôi vẫn phải làm cho được.

Xem anh trên sân khấu, đôi khi tôi ngạc nhiên, một con người sâu sắc, tinh tế, cô đơn và mẫn cảm đến nhường ấy, lại vẫn có thể đứng vững trong cuộc đời này?

- Nhìn một người đang tồn tại, không thể kết luận là họ có bám chặt vào mặt đất hay không. Trái tim tôi từng nhiều lần bể nát ra rồi. Tôi từng đốt hết, cuốn sổ tôi ghi chép lại những vai diễn của mình từ khi mới ra trường, những bài báo cả khen lẫn chê. Đốt hết. Từng nghĩ đến việc ra đi. Tệ hơn nữa là nghĩ đến cái chết. Nhưng may mắn tôi là người có đức tin, nên khi tuyệt vọng, tôi nương vào tôn giáo để vượt qua.

Ba anh, cố NSND Thành Tôn, một người đàn ông gia trưởng và là một hung thần dưới con mắt lũ trẻ nhà anh. Những nét tính cách đó của ông có di truyền ít nhiều sang anh không?

- Không, vì từ nhỏ tôi đã biết rằng đó là một nhược điểm của ông. Tôi học được từ ba tôi điều lớn hơn: ông gia trưởng như vậy nhưng không hề áp chế tư tưởng của con mình, ông quan niệm nghề là nghiệp, không thể ép buộc. Ông cũng dạy tôi sự cạnh tranh lành mạnh nhất của mình với đồng nghiệp là sự tỏa sáng trên sân khấu chứ không phải hơn thua nhau nơi hậu trường.

Nhân cách con người của Thành Lộc và nhân cách nghệ sĩ của Thành Lộc, chúng có khác nhau không?

- Cũng khó để tách bạch. Chỉ có thể nói, hành trang vai diễn của mình, và nhân cách con người của những nhân vật mình kinh qua đã hình thành nhân cách của ông Thành Lộc. Có những tác phẩm, với những tầng sâu triết lý của nó, đã mở cái đầu mình ra. Tôi biết ơn nghệ thuật đã dung nạp tôi. Không có ai dạy dỗ tôi nhiều, chỉ những tác phẩm dạy cho tôi thôi. Chủ nghĩa nhân văn đã ăn vào máu tôi, cũng đã đến với tôi bằng nẻo đường này.

Nghe si Thanh Loc Trai tim toi nhieu lan be nat roi
Anh rất thích những vở lý giải bi kịch của con người bằng cái nhìn hài hước. Và bảo rằng nghệ thuật hài hước trước những nỗi đau là một nghệ thuật siêu đẳng. Thế anh có khả năng đó không, hài hước hóa những nỗi đau của mình?

- Tôi có tự hài hước hóa nỗi đau của mình, chứ không dám hài hước hóa nỗi đau của người khác, sợ họ bị tổn thương. Nhờ khả năng đó mà gần đây tôi không bị những cơn đau bao tử hành hạ nữa và cho nỗi đau đi xuyên qua mình rồi quên trong vòng 24 giờ.

Anh sống một mình, xem phim một mình, khóc một mình, không cô độc nhưng cô đơn. Anh chọn cách sống ấy, phải chăng vì thất vọng với những người xung quanh?

- Không. Tôi bị một mình, chứ không lựa chọn nó. Tôi là người hầu như không có bất cứ lời tâm sự nào với bất cứ thành viên nào trong gia đình. Mọi vui buồn đều tự tiêu hóa. Khi vào đời, mọi xung đột, va chạm với đồng nghiệp, lãnh đạo, tôi nhận chịu và nén chặt vào mình chứ không một lời than thở. Thời đó, cái gì cũng làm tôi tổn thương được. Quan hệ bạn bè rất cần thiết, để xả rác cho nhau. Thế nhưng tôi được xả vào nhiều chứ không có xả ra.

Những thành công liên tiếp đến với anh. Đã xây được nhà, đã mua được xe hơi, trả nợ ngân hàng sắp xong. Gần đây anh sống vui không?

- Sự tử tế là một điều đặc biệt thiếu thốn trong xã hội chúng ta ngày nay. Nên tôi thấy cuộc sống không có vui! Tôi không thú vị khi sống, chỉ gắng làm tròn sứ mạng của mình. Nói thế, nhưng nếu sống lương thiện, thì thấy đời sẽ đẹp hơn.

Anh có những cam kết nào đó với cuộc đời này không? Với tư cách một công dân, một nghệ sĩ, một Phật tử?

- Chỉ có một cam kết: sống lương thiện và có ích.

Tôi sống nặng về tâm linh

""Không ngạc nhiên, không kêu ca, không sợ hãi" đó chính là cách sống mà Thành Lộc đã học được. Anh theo đạo Phật, thờ Phật, nhưng những khi lâm vào cơn tuyệt vọng, anh lại đi nhà thờ và gửi lời khẩn cầu lên Đức Chúa.

Anh theo đạo Phật và chịu ảnh hưởng sâu sắc triết lý Phật giáo. Một nghệ sĩ Phật tử thì khác gì với nghệ sĩ không tôn giáo?

- Tôi không biết. Nhưng tôi thấy điều này, giờ kể lại. Trong ngày giỗ tổ, khi tôi đang đứng thắp hương thì có một nghệ sĩ đàn anh nói: “Làm gì mà tin tưởng dữ vậy! Tôi nè, tôi có đốt cây nhang nào đâu mà cũng hay như thường”. Anh ấy diễn cũng hay thiệt. Nhưng cái hay của anh ấy mỗi lúc một mai một dần và cho đến giờ, trong hành trang không có gì để đời cả. Khán giả đã quên anh ta là ai. Sống thiếu đức tin, mình dễ buông tay, cả trong nghệ thuật.

“Tôi có niềm tin đặc biệt vào các đấng thiêng liêng”, anh bảo vậy. Anh cũng đặt một niềm tin như thế vào con người chứ?

- Tôi không tin vào con người. Con người không phải là thần thánh, con người là sản phẩm của Thượng Đế. Là sản phẩm thì cũng có những sản phẩm kém chất lượng.

Lòng tham vô cùng, đời người hữu hạn. Trước mâu thuẫn đó, anh đã phải gạt bỏ những cái tham nào?

- Thực ra tôi đã chối bỏ nhiều cơ hội lắm, những cơ hội về danh vọng và cả về tiền bạc. Từ bỏ đến mức nhiều người nói tôi ngu, cờ đến tay mà không chịu phất. Nhưng thôi. Nói cho cùng, nghệ thuật sống cuối cùng là nghệ thuật chịu từ bỏ.

Anh thú nhận, “Tôi đang tập sống theo những điều Phật dạy, nhưng chưa được”. Làm một con người lương thiện và có ích, như thế chưa đủ với anh sao?

- Tôi hay nghĩ đến nụ cười miên viễn và toàn giác của Đức Phật.

Về sự suy tàn và cái chết

Sự suy tàn và cái chết, anh có muốn nói về nó không?

- Có sao đâu. Tất yếu mà, có gì phải né tránh.

Anh sẽ làm gì khi khán giả không còn thích anh nữa?

- Sẽ làm gì ư? Làm thinh. Rút về phía sau. Cái gì cũng có luật đào thải, tôi cũng sẽ tàn lụi, nhưng mình chơi cho tốt, cho fairplay thì sẽ chơi được lâu hơn. Trong nghệ thuật, người bị đào thải nhanh là người chơi không đẹp. Hãy chơi cho đúng luật để cuộc chơi được lâu dài là thế.

Và sân khấu kịch nói thành phố này sẽ như thế nào, nếu anh không yêu thích nó nữa?

- Tôi chưa hình dung tới điều đó. Đến giờ tôi vẫn thích kịch và chắc chẳng bao giờ hết thích, chỉ làm không nổi nữa thôi. Tôi chỉ hết thích khi kịch không còn chân thật nữa, nó giả dối, nó trở thành công cụ để chuyển tải những ý đồ không phục vụ cho vẻ đẹp của con người.

Anh đã bắt đầu đọc những cuốn sách viết về cái chết chưa?

- Ồ chưa đâu. Tôi không sợ chết. Không phải tất cả chúng ta, ai cũng đang dần đi tới với cái chết của mình đó sao? Đã là chuyện tất yếu, tôi không nghĩ nhiều về nó. Nhưng tôi cũng đã chọn lựa một cái chết cho mình. Tôi sẽ hiến xác mình cho y học. Ngay cả chết cũng nên lựa chọn một cái chết có ích cho đỡ phí, phải không?

Anh đã từng đứng ở ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Anh nghĩ gì vào lúc đó?

- Tôi nghĩ đến mẹ. Tôi chỉ sợ tôi chết trước mẹ tôi thôi. Hiện giờ tôi là người duy nhất chăm sóc cho bà. Ngoài ra, không có gì đáng kể.

Anh cũng từng có nguy cơ trở thành một người tàn phế. Phải tàn phế, anh sợ nhất điều gì?

- Tàn phế, đấy là điều đáng sợ nhất với tôi, hơn cả cái chết. Khi tôi ngã từ trên cao xuống, gãy xương sống, có nguy cơ bị liệt vĩnh viễn, tôi cứng cả người vì sợ hãi. Tôi sợ khi mình trở thành gánh nặng của người khác. Sợ không đứng trên sân khấu được nữa, không nuôi được mẹ, nợ ngân hàng chưa trả hết. Chính những nỗi sợ này đã khiến tôi lạc quan chiến đấu với bệnh tật của mình. Và vượt qua như một điều kỳ diệu.

Anh hình dung thế nào về cái chết của anh?

- Tôi muốn tuổi già của mình, khi tiếp cận với cái chết thì sẽ không ở trong môi trường nghệ thuật nữa. Tôi vẫn thích cuối đời mình, được ở trong một thứ ánh sáng thật, không ở trong thứ ánh sáng huyền ảo, giả tạo của sân khấu. Và nếu có đầu thai, tôi cũng xin đừng cho tôi làm người nữa, chỉ xin làm kẻ không có nhân ảnh. Trống không. Vô hình.

Câu hỏi cuối cùng, cho vui thôi. Nietzsche, triết gia người Đức có nói “Bạn đến với đàn bà ư? Nhớ mang theo một cây roi”. Thế đến với Thành Lộc thì nhớ mang theo cái gì nhỉ?

- Đến với Thành Lộc thì nhớ mang theo một nén nhang, ngay khi tôi còn sống. Nén nhang đốt lên, có cảm giác tất cả trầm lắng xuống và mọi người yêu mến nhau hơn. Khi trong tay cầm nhang thì người ta rất trang trọng và tử tế, chân thành.

Vài nét về nghệ sĩ Thành Lộc

Nghệ sĩ Nguyễn Thành Lộc xuất thân từ một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Cha là NSND tuồng cổ Thành Tôn, mẹ là nghệ sĩ cải lương Huỳnh Mai. Chị và anh là Bạch Lê, Bạch Lý và Bạch Long nổi tiếng trong lĩnh vực cải lương (vào thập niên 70 và 80). 8 tuổi, anh bắt đầu tham gia diễn xuất với nghệ danh Thành Tâm.

- 1982: Tốt nghiệp khoa diễn viên trường Cao đẳng Sân khấu nghệ thuật TP.HCM.

- Công tác tại đoàn kịch Tuổi Trẻ của TP.HCM, CLB Kịch thể nghiệm TP.HCM, Sân khấu kịch IDECAF.

- Đãä đảm nhận trên 500 vai diễn và đạt được nhiều huy chương vàng dành cho diễn viên xuất sắc nhất.

- Năm 2001 được Nhà nước phong tặng Danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú, huy chương Vì sự nghiệp Sân khấu do Bộ VH-TT trao tặng.

- Tháng 4.2000, anh và diễn viên Huỳnh Anh Tuấn đã cùng nhau lập Công ty nghệ thuật sân khấu Thái Dương.

- Đạo diễn vở Bí mật vườn Lệ Chi, Giải thưởng Hội Sân khấu VN 2000.

- 2007: Giải Nghệ sĩ được yêu thích nhất (HTV Awards).

Hải Miên (thực hiện)

Việt Báo

TIN Đời Sống-Gia Đình NỔI BẬT

Nguy cơ mắc bệnh viêm lợi, nướu vì hạt nhựa siêu nhỏ trong kem đánh răng

Các hạt nhựa siêu nhỏ, siêu mịn có trong hầu hết các sản phẩm kem đánh răng thường bị kẹt lại trong khoang miệng, trở thành nơi cư trú của vi khuẩn, vi trùng và có thể dẫn đến các bệnh răng miệng như viêm lợi, viêm nướu.

Nhận xét tin Nghệ sĩ Thành Lộc: “Trái tim tôi nhiều lần bể nát rồi”

Ý kiến bạn đọc

Viết phản hồi

Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Nghệ sĩ Thành Lộc: “Trái tim tôi nhiều lần bể nát rồi” bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Nghe si Thanh Loc Trai tim toi nhieu lan be nat roi ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Nghệ sĩ Thành Lộc: “Trái tim tôi nhiều lần bể nát rồi” ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề Tổng Hợp của chuyên mục Đời Sống-Gia Đình.

Artists Thanh Loc: "My heart is crushed and then pool several times"
Thanh Loc, Chu Pulse, God, man, satisfaction, a human being, artist, art, theater, no, death, heart, life, death, age

A man small, agile, he found more fine, fashionable dress, children over the age of approximately 50, have many years in the peak of success and fame, have bought their car, was able to build houses. But there is no light of joy and contentment ...

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM




  • Thong tin chinh thuc to chuc ky thi quoc gia
    Thông tin chính thức "tổ chức kỳ thi quốc gia"

    Những thay đổi về kỳ tuyển sinh 2015 đang khiến học trò lo lắng vì các em chỉ còn 9 tháng, khó có thể thích nghi ngay với phương án thi mới như vậy.

  • Ep cung nhuc hinh Can nguyen cua an oan
    Ép cung, nhục hình: Căn nguyên của án oan!

    Nhiều vụ cảnh sát dùng nhục hình với nghi phạm đã xảy ra. Hành vi này của người cảnh sát là nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm tới sức khỏe, danh dự của công dân, gây mất niềm tin của quần chúng nhân dân đối với các cơ quan bảo vệ pháp luật, tạo ra bức xúc trong dư luận xã hội.

  • Nu y ta mang bau om con tu tu
    Nữ y tá mang bầu ôm con tử tự

    Chỉ vì bế tắc, mâu thuẫn trong cuộc sống, người làm mẹ đã nhẫn tâm ép con phải chết cùng mình. Dư luận đồng cảm có, xót thương có và kèm theo cả sự phẫn nộ tột cùng.

  • Dich dau mat do dien bien bat thuong
    Dịch đau mắt đỏ diễn biến bất thường

    Thời điểm này, dịch đau mắt đỏ ở Hà Nội chỉ mới lây lan trong phạm vi gia đình nhưng vì là dịch nên có thể lây lan rộng hơn.

  • Thu hut Shisha gioi tre Sanh dieu den te nan
    Thú hút "Shisha" giới trẻ: Sành điệu đến tệ nạn

    Hút shisha đang trở thành thú tiêu khiển “sành điệu” của giới trẻ, được quảng cáo không độc, không nicotine và hoàn toàn từ thảo dược…

  • Su kien quoc te noi bat 079 139
    Sự kiện quốc tế nổi bật (07/9 - 13/9)

    Tổng thống Mỹ B. Obama công bố chiến lược chống khủng bố, EU thông qua lệnh trừng phạt mới nhằm vào các công ty của Nga, Hà Lan công bố kết quả vụ điều tra máy bay rơi MH 17... là những tin nổi bật trong tuần qua.

  • Toan canh Showbiz tuan 0709 1309
    Toàn cảnh Showbiz tuần (07/09 – 13/09)

    MV 'Em của ngày hôm qua' đạt kỷ lục 40 triệu view, Liveshow Ngọc Sơn "hỗn loạn" vì quá đông khán giả, Đạo diễn Lê Hoàng bị chỉ trích gay gắt trên sóng truyền hình, Danh hài Tấn Beo chê Trấn Thành diễn hài dở, Ngọc Trinh nhận "mưa đá" vì in hình bán nude lên túi tặng trẻ em, Thúy Khanh, Nhật Tinh Anh bị khán giả mời uống thuốc lắc,...

  • Nghin le chuyen tuan qua 0709 1309
    Nghìn lẻ chuyện tuần qua (07/09 - 13/09)

    Nữ y tá mang bầu ôm con tử tự; Phạm nhân “lướt” Facebook trong tù gần 1 năm; Đổ bồn nước inox trong trường học, 2 học sinh tử vong; Vụ xe khách rơi xuống vực ở Sa Pa: Cô gái mất chồng sắp cưới đã qua đời.....là những tin tức nổi bật được dư luận quan tâm trong tuần qua (07/09 - 13/09).

  • Tong hop Doi song tuan qua 079 139
    Tổng hợp Đời sống tuần qua (07/9 - 13/9)

    Đêm rằm tháng tám đã chạm ngõ mọi gia đình Việt Nam để lại những dấu ấn về Tết trung thu thật đẹp; Vụ án thương tâm thai phụ ôm con tự tử trên sông Lô gây phẫn nộ dư luận, đau xót trước những phận làm mẹ làm dâu bất hạnh; những thông tin xung quanh vấn đề an toàn thực phẩm, thực phẩm bẩn là những thông tin đáng chú ý nhất tuần qua.

  • Tin An ninh Phap luat tuan qua 0709 1309
    Tin An ninh - Pháp luật tuần qua (07/09 - 13/09)

    Phạm nhân vô tư “lướt” facebook trong… tù?; Ép cung, nhục hình: Căn nguyên của án oan!; Hai nữ sinh giỏi nhảy lầu tự tử chấn động Nhật Bản; Cảnh giác những thủ đoạn mới của tội phạm cướp giật; Thảm án đau lòng từ những mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu; “Yêu râu xanh” và nạn nhân cùng bế con đến tòa;.......là những tin đáng chú ý trong tuần.