|
Vì mưa cũng lớn lên...
Trời lại mưa... mưa nhỏ... nhẹ... mưa cuối mùa không đủ làm ướt áo nhưng cũng đủ làm ướt những tâm hồn vốn đã ướt lạnh vì mưa...
Vì sao mưa lại buồn? Vì sao các bài hát về mưa đều buồn? Vì sao mưa lại làm ta nhớ tới một người, một người thật xa, xa ta mãi, một người mà ta biết không bao giờ quay trở lại... Không hiểu tại sao lòng cứ mãi vấn vương, cứ mãi thương nhớ về mưa...
Rào... rào... Mưa về...
Mưa đẹp lắm và ý nghĩa với tớ! Tớ thích mưa. Yêu mưa. Say ngây ngất mọi cung điệu của mưa... mưa phùn mùa xuân, mưa rào mùa hạ, mưa bay mùa thu, cả cái buốt giá của cơn mưa mùa đông... tất cả, tất cả... tớ đều yêu!
Những trưa hè nóng bức, rào....rào... mưa... Lăn lộn cả ngày mệt lử, chiều đến cũng ngồi ngóng mưa.
Mưa - về... bắt nạt mẹ "con ốm"...
Mưa - xoá dấu trộm khoai ngoài đồng...
Mưa - ngồi trên lan can nhà mình đếm bong bóng mưa...
Ôi! Những cơn mưa tuổi thơ!
Mưa tiểu học gắn liền với những mảnh áo mưa vuông, nhỏ mẹ vá vội lại ngày hôm trước...
Mưa trung học ghim dấu chân trên con đường đi học lầy đất, con ngõ nhỏ ngập tràn những hoa dâm bụt, những hoa...
Lớn hơn nữa, những cơn mưa được giấu e thẹn trong cánh ô đủ màu... Mưa bấy giờ gắn với một tình bạn đẹp. Ngày nào mưa hai đứa cũng lui cui trong cái áo mưa hai mảnh, đường như rất ngắn nhờ những câu chuyện trong mưa... Giờ - mỗi lần kể lại những ngày mưa đến lớp - hai đứa lại cười, chỉ cười... vì nhớ, vì hạnh phúc...
Mưa cấp 3, mưa một mình... mưa buồn... Sáng dậy... trời lại mưa... ngồi nhỏm dậy... quấn chặt chăn ấm... ngồi nhìn mưa rơi... nghĩ về...
Ừ thì lúc bé, mưa vô tư, mưa theo suốt bao nhiêu chuyện vui...
Ừ thì bây giờ đã lớn, mưa đem về bao nhiều kỷ niệm, bao nhiêu gắn bó...
Vì sao lúc bé mưa thì lại vui mà bây giờ cứ mưa lại buồn?
 |
| Hình ảnh đại diện của Babylove_die |
... bởi vì...
... mưa cũng lớn lên...
Đọc truyện online- theo blog BabyLove_Die
Vài nét về blogger: Babylove_die: "Chỉ cần một giây để yêu một ai đó... và cần cả cuộc đời để quên đi người đó!...
Cho những cơn mưa tình yêu
Mưa mùa hạ cứ ào đến rồi đi, tối nay Hà Nội mưa to quá, mưa thương cho những đồng bào miền Trung đang bị lũ lụt, hay thưong cho ngưòi dân Hà thành đã phải chịu những ngày nắng đổ lửa. Ở nhà nhìn mưa làm trắng xoá con đưòng mà lại thấy nhớ một ngày.....
Mưa, những cuộc hẹn dở dang của buổi ban đầu, ghét mưa vì mưa mà chẳng được gặp nhau, và những tin nhắn qua lại cùng với cảm xúc nhớ nhung dâng trào, càng nhắn càng nhớ hơn, khao khát được gặp nhau dường như cũng đốt cháy tin nhắn chứa chan tình cảm. Để rồi ta lại lưu những tin nhắn đó vào mục mylove. Để ta đọc lại tin nhắn và nhớ hôm nào....
 |
| Hình ảnh: Blog Apanne sưu tầm |
Mưa, khiến cho tình yêu có những kỉ niệm ngộ nghĩnh hơn, cùng nhau đi dưới mưa, mặc cho gió lạnh, mặc cả những tia chớp sáng rực trời, cùng nhau tận hưởng vị của đất đang được tắm mát, vì đơn giản họ muốn thực hiện những ước mơ nhỏ bé của nhau… Chỉ vì những dòng cảm xúc của một entry chiều mưa…
“Hôm nay bỗng nhận ra một điều: mưa là một hương vị không thể thiếu của tình yêu. Mưa làm cho mình hoảng hốt, mình đang đi về đâu trong cuộc sống này, hoang mang vô cùng, những cảm xúc cứ đan xen, và rồi quyết định lại trải lòng mình ra, không giấu đi mọi cảm xúc để rồi lại mất đi điều gì đó thật đáng trân trọng. Thương nhiều lắm, muốn đi dưới mưa với NL nhiều lắm, thích nhẹ nhàng đưa tay ra hứng lấy mưa, để cho bàn tay ướt lạnh nghịch ngợm vẽ lên lưng áo NL những hình thù kỳ lạ. Thích lắm. Nhưng rồi chẳng dám làm. Cũng muốn được nhận nhưng email thật vui thật hạnh phúc mỗi khi xa nhau… Và cũng muốn tự hàn gắn lại nỗi lòng của cả hai. Để cho chẳng ai phải giấu đi những cảm xúc rất chân thành của chính mình nữa…”
 |
|
Ta đã cùng nhau đi qua những con đường của tình yêu, những con đường dường như đã quá quen thuộc, từng ngã rẽ, từng không gian đều lưu giữ những kỷ niệm ngọt ngào… Dưới mưa, tất cả đều được thi vị hoá khiến con đường quen trở nên thơ mộng hơn và tình yêu cũng sâu sắc hơn. Con đường ấy bao giờ ta mới quay trở lại để cùng nhau vẽ lên những khoảnh khắc riêng cho hai người nhỉ?
Hôm nay trời vẫn mưa, gần nhau đó nhưng lòng ta cứ như con sông nhớ bờ. Mưa, tin nhắn là nhịp cầu nối của hai trái tim. Chỉ vỏn vẹn một tin nhắn nhắc nhau mặc áo mưa thôi… Mưa cũng đã tạnh, những con đường tình yêu vẫn bị bỏ ngỏ, chờ một ngày ta viết tiếp khoảnh khắc đẹp hôm nào… Một đêm không tin nhắn. Bỏ một thói quen sao khó vậy? Nó khiến tim mình lại mưa…
 |
| Hình ảnh đại diện của Pinkie |
Đọc Truyện OnlineTheo blog Pinkie
Vài nét về blogger: Pinkie – “Sao e buồn cho mưa rơi màu lam tím rơi trên bầu trời, em ngước nhìn và em mơ ngày mai nắng hồng, cho e cười cho e vui...”
|