vietbao

Tặng mẹ, những dòng tâm tư của con

Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Chủ nhật thứ hai của tháng 5, là ngày của mẹ. Ngày 11/5.
Còn sinh nhật mẹ, là hôm nay, 9/5.
Và giỗ mẹ, là thứ 3 tuần trước, 29/4.

[R] [K]

Có cần thiết phải nhiều sự kiện khiến con nhớ đến mẹ liên tục như thế không? Con muốn cười, muốn cười. Con muốn cười mãi mãi như mẹ. Cái nụ cười đã không thay đổi từ chục năm về trước. Con có khóc mẹ vẫn cười. Con có đau mẹ vẫn cười. Bởi mẹ có biết làm cái gì khác hơn đâu? Tấm ảnh chụp mẹ cười thật tươi, tấm ảnh thờ đó là kí ức rõ nét nhất mà con còn giữ được, về mẹ.

Mẹ biết tối qua con nằm và đã nghĩ gì không? Con đã tưởng tượng một ngày sinh nhật mẹ ấm cúng, tất cả mọi người quây quần với nhau. Cả ngôi nhà được trang hoàng bằng màu sắc mà mẹ thích. Bạn gái, vợ sắp cưới của anh con chuẩn bị một ổ bánh sinh nhật cho mẹ. Con và chị con vào bếp phụ bà nấu bữa ăn. Ông đi ra ngoài mua về 2 chai nước ngọt. Anh con sẽ tặng cho mẹ món quà mà mẹ thích. Bố sẽ đưa mẹ đi chơi...
Và dĩ nhiên, trở về vào khoảng 7 giờ tối. Cái khoảng thời gian bố mẹ đi ra ngoài, sẽ là khoảng thời gian lý tưởng để chuẩn bị tất cả. Một sự bất ngờ mà cả nhà sẽ dành cho mẹ vào hôm nay.

Con đã tự vẽ một bức tranh tưởng tượng cho riêng mình. Một bức tranh gia đình đầm ấm. Mà sao con chẳng thể vẽ được khuôn mặt mẹ trong tâm tưởng? Mà sao con chẳng thể nhớ một điều gì về mẹ? Sao vậy mẹ? Tất cả sao lại mờ nhạt đến thế?

Con muốn mình cười. Ít ra phải cười thật tươi trong ngày sinh nhật của mẹ. Vậy mà con khóc. Khóc vì những điều mà chị con đã viết. Khóc vì một bộ phim. Khóc chỉ vì một câu chào mà trong đó, người ta lỡ nhắc đến mẹ.

Con không tin con yếu đuối đến mức đó. Đã bao nhiêu chuyện xảy ra, con vẫn có thể cười. Con thậm chí vẫn có thể cười ngay cả khi người ta không tin vào việc con mất mẹ. Con thậm chí vẫn có thể cười ngay cả khi một người con quen biết đã lâu, giật mình hỏi lại, "Ủa N, mẹ em mất à? Sao anh không biết?"

Con thậm chí đã cười một cách vô tư, hay ít ra, có vẻ là thế. Vậy thì sao con lại phải khóc? Vậy thì sao nước mắt con vẫn rơi khi viết những dòng này? Con muốn cười cơ mà? Vậy thì tại sao con không thể?

Con đã cười ngay cả khi mẹ mất. Phải thú nhận điều đó. Con thực sự đã cười. Không khóc, không đau đớn, không mất mát. Mẹ mất từ thuở con nói chưa tròn chữ, đi chưa vững vàng. Cái tuổi ấy thì làm gì biết được con đã mất một thứ gì đó lớn lao? Cái tuổi ấy, con chỉ biết khóc ré lên khi bị chị giật mất món đồ mà con thích. Còn gì nữa? Con còn có thể khóc vì điều gì nữa?

Đã tự ru yên nỗi đau của bản thân. Đã cười mỗi khi người ta hỏi đến mẹ. Đã cười mà nói: "Mẹ tớ mất từ lúc tớ 2, hay 3 tuổi. Chắc là vì lúc đấy nhỏ quá nên tớ không có ấn tượng. Giờ nghĩ cũng không thấy buồn là mấy. Cũng may mắn là mẹ ra đi lúc tớ chưa ý thức được điều gì. Chứ không... chắc tớ sẽ buồn lắm".

Đó là cách con dùng để đối mặt với nỗi đau. Mãi cho đến sau này, mới có người bảo: "N à, cậu dối lòng". Con thực sự đã không tin. Con thực sự đâu có buồn. Con thực sự đâu có thấy mất mát. Con...

Con đã trải qua ngần ấy năm mà không có sự bao bọc của mẹ. Con vẫn sống, vẫn lớn lên dù không có mẹ để tối tối ngồi tâm sự, kể những chuyện đã xảy ra ở trường một cách háo hức. Mẹ có nhớ mẹ từng nói với bà nội, mẹ sợ sau này lớn lên, con thua thiệt người ta. Chắc là mẹ nhớ. Và mẹ à, cái đứa con bé bỏng mà ngày nào mẹ lo lắng, bây giờ, dù không có mẹ kề bên, vẫn có thể đứng đầu và điều khiển một tập thể nhỏ: lớp trưởng hay liên đội phó, vẫn có kết quả học tập thuộc hàng nhất, nhì khối... Vậy nếu bây giờ mẹ còn đây, thì mẹ có còn lo lắng cho tương lai sau này của con hay không.

Trời mưa, mưa xối xả. Mây đen, mịt mù. Cả không gian tĩnh lặng, chỉ còn ánh sáng từ màn hình và bàn phím. Con ngồi đây, một mình. Lặng lẽ viết từng dòng, từng câu, từng chữ. Chậm rãi, nhưng đau. Con có quyền đứng dậy và bật đèn lên. Nhưng con đã không làm. Bởi lẽ mắt con vẫn còn nhòe lệ, bởi lẽ con bây giờ chắc nhìn thảm thương lắm.

Lại khóc, lại bật khóc. Tự lau nước mắt một cách tức tưởi. Tự an ủi bản thân một cách bất lực. Mẹ thực sự không còn, không còn nữa.
Con thèm một người nghe con nói.
Con thèm một người quan tâm.
Con thèm được dựa vào vai ai đó mà khóc bây giờ.
Nhưng không có.

Mưa vẫn rơi, mỗi lúc một tầm tã. Là ông trời khóc cho con đấy hả mẹ? Hay là con tự suy diễn? Hay là con tự hy vọng được cái ông trời nào đấy cảm thông cho?

Ai đã dạy con cách yêu thương, cách nói lời thương yêu với vạn vật?
Không ai cả. Con đã tự học cách yêu thương bằng chính cảm nhận của bản thân mình...
Ai đã cho con một đôi vai, để con có thể tựa vào khi khóc?
Không ai cả. Con đã phải tự gạt nước mắt mà cười. Khóc một cách câm lặng mà không ai hay, chẳng ai biết.
Ai đã cho con một vòng tay khi con cần?
Không ai...
Ai đã dìu con dậy khi con vấp ngã?
Không ai... Con đã đứng lên một mình như thế, mẹ à. Từ khi con còn ý thức được, con đã đứng và đã đi như thế...
Ai... Ai có thể... Ai có thể mang cho con cái tình yêu của mẹ mà con thiếu?

Người người vẫn xưng tụng, tình yêu của mẹ là cao cả nhất, tiếng "mẹ" là tiếng gọi thiêng liêng nhất. Vậy còn con, sao con không cảm nhận được điều đó? Con không thể nhớ, không thể hiểu, không thể cảm nhận được tình yêu mà mẹ đã dành cho con, dù con đã dùng cả trái tim. Con không thể gọi một tiếng mẹ. Đã bao lâu rồi? Đã từ lúc nào mà con không còn mẹ?

Cái sự mất mát đó, người người vẫn cho là đau thương.
Cái sự thiếu thốn đó, người người vẫn cho là bất hạnh.
... Họ thương hại con, mẹ à... Con không cần điều đó... Con cần một trái tim có thể hiểu được trái tim con...
Con cần một chút nắng, đủ để sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo của con.
Con cần một chút mưa, đủ để làm dịu cái buồn thương mà con đã chịu.
Con cần một chút gió, mơn man nhẹ nhàng, để con cảm nhận, con được mẹ âu yếm.
Một chút thôi, một chút thôi.
Chút nắng, chút mưa, chút gió.
Con cần, thật sự cần. Mà mẹ, mẹ lại chẳng thể cho con điều đó.

Hận. Con hận cái căn bệnh mang mẹ đi. Hận vì sao mẹ đã không chịu phẫu thuật, dù bố và gia đình đã hết sức khuyên răn. Mẹ đã nghĩ gì, khi mẹ biết mẹ không còn sống lâu hơn nữa? Mẹ đã nghĩ gì, khi mẹ biết mẹ sắp rời bỏ tụi con?

Mẹ bỏ con đi, đường xa vạn dặm...
Giấc ngủ chưa tròn, mẹ bỏ con đi...
Gối lệch chăn mòn, mẹ bỏ con đi
... (*)

Mẹ thật sự đã rời bỏ con như thế. Bỏ con đến một nơi xa ngút ngàn. Bỏ con lại, quạnh hiu. Mẹ có buồn chút nào không mẹ? Có đau chút nào không? Có ray rứt chút nào không? Bao nhiêu câu hỏi con đặt ra, mà mẹ, mẹ đã không còn có thể trả lời...

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Ca khúc "Lời ru cho con", sáng tác nhạc sĩ Xuân Phương, do ca sĩ Trần Thu Hà trình bày.

Ừm, con thôi khóc rồi, mẹ à. Là nước mắt đã cạn hay vết thương lòng đã chịu ngủ yên? Hay do người đông, đèn sáng mà con chẳng dám khóc? Đã bao nhiêu lần con tự nhủ sẽ không khóc nữa. Sẽ không khóc vì mẹ, người đã bỏ con mà đi mất. Sẽ không đau nữa, không buồn nữa. Vậy mà sao con không làm được? Vậy mà sao hình bóng mẹ cứ thấp thoáng trong tim?

Thắt lòng khi cái giai điệu mang mác buồn của bài Lòng mẹ vang lên trong đám tang của một người mẹ nào đó. Lòng mẹ bao la như trời cao, như biển cả. Con biết, con biết. Con hiểu chứ. Nhưng con không cảm nhận được. Dù trái tim con không phải là vô cảm... Trái tim con vẫn làm từ máu thịt như ai...

Nhói đau khi nhìn một người mẹ dắt trong tay đứa con, đi dưới trời mưa. Mưa lạnh lắm, mà hai mẹ con họ thì ấm vô cùng. Còn con? Có ai đi bên con dưới trời mưa? Có ai dắt con đi giữa đường đời lạnh lẽo? Mưa lạnh, lạnh lắm mẹ à. Càng lạnh hơn khi con sực tỉnh: Con mất mẹ.

Bài văn con viết về mẹ, chỉ là một trong vô số suy nghĩ của con. Con đã cố không viết nó thật. Con giấu bớt suy nghĩ của mình, mẹ à. Con giấu cả cái bài văn đó không cho ai đọc. Dù đó không phải là một bài văn điểm thấp: 8 điểm. Con đã không muốn ai có thể chợt đọc được một thoáng suy nghĩ của con. Vậy mà, một thoáng quên, bà nội đọc bài văn ấy, mẹ à. Cả bố cũng đã đọc. Cô cũng thế. Con không nghĩ bài văn của con, nó ý nghĩa đến thế. Con chỉ đơn thuần viết ra sự thật. Cái sự thật mà con thật sự thèm khát tình yêu thương - từ mẹ.

Nếu mẹ còn sống, thì hôm nay là sinh nhật thứ 50 của mẹ.
Nếu mẹ còn sống, thì có lẽ, con đã không phải khóc suốt một buổi mới nguôi ngoai trong hôm nay.
Nếu mẹ còn sống, con sẽ thường xuyên bị rầy la vì cái tật bê trễ, bừa bộn - trong khi con là con gái, lại lớn rồi.
Nếu mẹ còn sống, có lẽ con không nghĩ nhiều như thế này, có lẽ con không bị lũ bạn cùng lứa xem là bà cụ non, có lẽ con có thể vô tư hơn.
Nếu mẹ còn sống, thì chủ nhật này, con có thể làm một người con hiếu thảo bằng cách tặng mẹ một món quà mà con tự làm.
Nếu mẹ còn sống, mẹ có thể ôm con vào lòng, có thể nghe con tâm sự, có thể la rầy,... Nhiều lắm.
Nếu mẹ còn sống... Ừ, nếu thôi... Bởi đó chỉ là cái mơ ước của riêng con... Cái ước mơ mà khi còn là đứa trẻ thơ ngây ngày nào, con từng tin, một bà tiên sẽ thực hiện điều ước ấy, cho con.

Và bà tiên, chỉ có trong giấc mơ hay câu chuyện cổ tích hằng đêm. Hiện thực, vẫn là hiện thực. Con không còn mẹ. Điều đó mãi mãi không thay đổi.

Ừm, hôm nay sinh nhật mẹ. Chị đã bảo con nên thắp một nén nhang cho mẹ trước khi ngủ. Con sẽ không làm thế... Ngày sinh nhật, sao phải thắp một nén nhang? Cái đúng nên là câu, "Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ!".

Nhưng, vui vẻ làm sao được, mẹ ơi? Khi đây là ngày sinh nhật đầu tiên, con khóc nhiều như vậy, vì mẹ. Mẹ vui không khi con gái mẹ khóc? Chắc là không đâu, mẹ nhỉ! Vậy nên con không khóc đâu. Sẽ không khóc nữa đâu... Hứa đấy... Mẹ con mình ngoéo tay nhé!

Nếu là một người con ngoan, sẽ không làm mẹ phiền lòng, mẹ nhỉ!
Con sẽ sống tốt... sẽ...

(*): Trích Đường xa vạn dặm, Trịnh Công Sơn.

Vài nét về blogger:

Việt Báo
Rùng mình với cô gái khóc ra máu khi đang ngủ
Comment :Tặng mẹ, những dòng tâm tư của con
Ý kiến bạn đọc
Viết phản hồi
Bạn có thể gửi nhận xét, góp ý hay liên hệ về bài viết Tặng mẹ, những dòng tâm tư của con bằng cách gửi thư điện tử tới Lien He Bao Viet Nam. Xin bao gồm tên bài viết Tang me nhung dong tam tu cua con ở dạng tiếng Việt không dấu. Hoặc Tặng mẹ, những dòng tâm tư của con ở dạng có dấu. Bài viết trong chuyên đề của chuyên mục Blog Hay
Give mom, the lines of the human mind
birthday, maybe, one person, has no heart, no, can not, mother, crying, laughing, copy, take
Sunday Monday of May, is Mother's Day. On 11/5. But her birthday is today, 9/5.Va mother's death anniversary, is the 3rd week, 29/4 ..
Chọn hướng chính phong thủy phú quý cho nghề nghiệp
Chọn hướng chính phong thủy phú quý cho nghề nghiệp

Đặt hướng cửa chính theo phong thủy nhà ở lệch với nguồn năng lượng của gia chủ có thể đem đến họa khôn lường.

Thực ra, phụ nữ khát khao ân ái nhiều hơn mọi người vẫn nghĩ

Đàn ông thường đánh giá mức độ mong muốn chuyện ấy của vợ thấp hơn, nhưng thực tế thì, phụ nữ khát khao ân ái nhiều hơn mọi người vẫn nghĩ.

  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • viet bao
  • Thoi su 24h298 Cau be 11 tuoi tu tu vi ko co quan ao moi
    Thời sự 24h(29/8): Cậu bé 11 tuổi tự tử vì ko có quần áo mới

    Có một đứa trẻ 11 tuổi vừa tự tử, thưa ông Giời; Kỳ lạ thùng niêm phong tôm tiêm tạp chất, trở thành "sạch" sau 1 đêm; Bàng hoàng thanh niên tay cầm điện thoại, chết ngồi bên đường; Bệnh nhân nhiễm HIV giật kéo đe dọa bác sĩ; Quảng Nam: Loa phát thanh xã nhiễu sóng tiếng Trung Quốc

  • Thoi su 24h258 Hanh ha con roi chup hinh gui cho vo
    Thời sự 24h(25/8): Hành hạ con rồi chụp hình gửi cho vợ

    Đi tìm lời giải cho cây chuối lạ cao 15 cm ra 6 bắp ở Huế; Những vụ tự sát thương mình và người thân để trục lợi bảo hiểm nổi tiếng; Quan Formosa xin rút kinh nghiệm, người Việt hào phóng bao dung; Hà Nội: Một tuần xử lý gần 200 ‘ma men’, người vi phạm bất ngờ; Xử phạt nồng độ cồn, nhân viên quán bia "mật báo" cho khách

  • Thoi su 24h248 Chat xac nguoi tinh bo bao tai o Sai Gon
    Thời sự 24h(24/8): Chặt xác người tình bỏ bao tải ở Sài Gòn

    Cứu một cụ bà trong đám cháy, thiếu úy CSGT nhập viện cùng nạn nhân; Cắt điện, nước của quán cà phê Xin Chào là sai quy định; Nhiều phi công xác nhận bị chiếu đèn laser khi hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất; Sập hầm vàng ở Lào Cai: công bố danh tính 7 công nhân bị chết; Ẩn tình vụ vợ U60 thuê người đánh sảy thai cô giúp việc 19 tuổi

  • Nhung thong tin dang doc nhat trong tuan tu 2182782016
    Những thông tin đáng đọc nhất trong tuần (từ 21/8-27/8/2016)

    Vụ rơi máy bay quân sự làm một học viên phi công tử vong, tự thuê người chặt chân, tay mình để trục lợi bảo hiểm, đau đáu lòng ngư dân miền Trung câu hỏi bao giờ cá biển ăn được, hay vụ sập mỏ vàng ở Lào Cai đoạt mạng 7 người,... là những tin nóng được quan tâm nhất tuần qua.

  • Toan canh kinh te tuan 2108 27082016
    Toàn cảnh kinh tế tuần (21/08 - 27/08/2016)

    Tiền ở một loạt các ngân hàng lại "bốc hơi", vấn nạn thực phẩm bẩn bủa vây người Việt, áp lực thu ngân sách khiến giá xăng dầu tăng, những băn khoăn về việc mua điện từ Lào, CPI tháng 8 tăng 0,1% so tháng trướ ... Cùng với những thông tin về tài chính- ngân hàng, bất động sản, thị trường tiêu dùng..là những tin tức - sự kiện kinh tế nổi bật tuầ

  • Tong hop tin An ninh phap luat tuan 142082016
    Tổng hợp tin An ninh - pháp luật tuần (14-20/8/2016)

    Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khi dư luận còn đang bàng hoàng trước thảm án Lào Cai. Trọng án Yên Bái, 3 nạn nhân là những người đứng đầu cơ quan lãnh đạo tỉnh. Thảm án Hà Giang, mẹ giết 3 con ruột vì mâu thuẫn với chồng. Giết mẹ vợ và em vợ ở Thái Bình.Những vụ án như một chuỗi sự kiện tiếp diễn xảy ra trong một thời gian ngắn. Có thể nói tuần này là t